Vào thời điểm không gian nứt vỡ vừa mới mở ra trở lại, tình hình hỗn loạn ở Biên Hoang đại lục là nghiêm trọng nhất, bởi nơi đó nội tình quá mỏng, thực lực tổng hợp còn yếu. Nhưng tình huống ở Cổ Hải tốt hơn một chút, nơi này các hòn đảo tụ cư đều phân bố lẻ tẻ, không giống như lục địa có thành trấn, hoàng triều và quy hoạch biên cương. Hơn nữa, trải qua năm năm phát triển ổn định, thực lực tổng hợp của Cổ Hải ít nhất đã tăng gấp ba,
Trước kia, những thế lực cấp bá chủ chỉ có một hai vị Thiên Vũ, hiện tại đều có thể bảo đảm có từ ba vị trở lên, một số Thiên Vũ còn tiến vào Thiên Vũ Cảnh tam trọng thiên, thậm chí là trung giai Thiên Vũ Cảnh. Vì vậy, đám mãnh thú và cuồng nhân xông ra từ vết nứt và giáng xuống Cổ Hải ban đầu không dễ dàng gì vượt qua. Có những kẻ phát cuồng phá hủy một hòn đảo hoặc thôn phệ rất nhiều hải thú, nhưng cũng có không ít bị cường giả Cổ Hải khống chế, có kẻ chết thảm, trở thành chất dinh dưỡng, có kẻ bị hàng phục, trở thành chiến thú, chiến nô.
Ví dụ như một đầu Huyền Băng Ngọc Sư cao giai Thiên Vũ Cảnh, tự cho là thực lực cường đại, có thể càn quét một vùng, kết quả bị thương nặng trong không gian nứt vỡ, hấp hối, rơi xuống một hòn đảo rồi lâm vào hôn mê. Kết quả, trong lúc "ngủ mơ", nó bị mãnh thú trên đảo xé xác ăn thịt, đến cả xương cốt cũng không còn một mảnh.
Xích Phượng Luyện Vực là bá chủ số một tuyệt đối của Cổ Hải, uy thế của nó vượt xa Tru Thiên Điện năm xưa. Cùng với liên minh Thiết Tam Giác giữa Ma Vực bí cảnh và Vạn Thú quần đảo, nó càng trở thành trận tuyến liên hợp mạnh nhất Cổ Hải, mang đến sự ổn định chưa từng có cho Tây Hải, Đông Hải. Mọi thứ đều phải vận hành theo chỉ huy của họ, mặc dù những va chạm nhỏ lẻ chắc chắn sẽ xảy ra, nhưng các thế lực lớn đều có thể bảo đảm chung sống hòa bình. Cũng chính vì vậy, Tây Hải và Đông Hải phát triển nhanh nhất trong năm năm bình ổn, và ngay cả khi những nơi khác liên tục xảy ra chiến tranh trong nửa năm qua, nơi đây vẫn vững chắc bình yên.
Đồng Du, lão tổ tông thực sự của Tử Viêm Tộc, đã tiến vào Thiên Vũ Cảnh cửu trọng thiên.
Kim Nguyệt Đấu Thú Tàng Vương, vị duy nhất tồn tại bí mật của Tỉnh Diệu liên minh, cũng tiến vào cửu trọng thiên.
Số lượng Thánh Vũ, Thiên Vũ còn lại tăng trưởng gấp bội!
Không biết là do năng lượng xung quanh Xích Phượng Luyện Vực quá mạnh, hay là một sự trùng hợp nào đó, tóm lại, trong năm năm này, có tới chín không gian nứt vỡ xuất hiện gần quần đảo. Mỗi vết nứt đều dài hàng vạn mét, rộng hàng trăm mét, giống như những con mắt tà ác, lạnh lùng nhìn xuống quần đảo, lại như những vũ khí đáng sợ, đe dọa Xích Phượng Luyện Vực.
Tộc trưởng Tử Viêm Tộc và những người khác luôn cảm thấy bất an, nên đã bố trí phong ấn xung quanh mỗi vết nứt, đồng thời liên tục gia cố bình chướng thủ hộ Xích Phượng Luyện Vực. Vì vậy, mặc dù bên ngoài vùng biển thường xuyên có người xâm nhập, nơi đây lại vô cùng yên tĩnh.
Mãi đến khi Hải Hoàng cùng Thanh Hải Vương và U Minh Vương giáng lâm Xích Phượng Luyện Vực, mọi người mới dần dần nhận ra tính nghiêm trọng của cục diện.
Hải Hoàng đến còn mang theo trận pháp hoàn toàn mới, trù hoạch xây dựng vũ khí trận pháp và Linh Bảo các loại, đùng tốc độ nhanh nhất bố trí xung quanh Xích Phượng Luyện Vực, đồng thời Hải Hoàng tự mình tọa trấn thủ hộ.
Và để ngăn ngừa tương lai bị phân tán đả kích, cũng là để tập trung lực lượng liên hợp phòng ngự, Triệu Lệ tự mình về Ma Vực bí cảnh, Bạch Hổ chạy tới Vạn Thú quần đảo, để triệu tập toàn bộ lực lượng chuyển đến Xích Phượng Luyện Vực.
Khi Thất Nhạc Cấm Đảo chở Tần Mệnh và những người khác trở lại Xích Phượng Luyện Vực, nơi đây đang trong một cảnh tượng bận rộn. Trận pháp vẫn tiếp tục được gia cố, một lượng lớn Địa Vũ, Thánh Vũ không ngừng thích ứng, đội ngũ đến từ Dạ Ma tộc và thú triều Vạn Thú quần đảo lần lượt kéo đến, được an trí ở các nơi. Tử Viêm Tộc, Tinh Diệu liên minh, các nhân vật thế hệ trước của Địa Hoàng Đảo toàn bộ xuất quan, bận rộn khắp nơi. Mặc dù nguy cơ chưa lan đến gần nơi này, nhưng theo những gì U Minh Vương và những người khác giới thiệu, đây chỉ là sự yên tĩnh trước cơn bão, và Xích Phượng Luyện Vực sẽ biến thành bách chiến chi địa, càng sẽ trở thành gia viên cuối cùng của tất cả mọi người. Họ không phải không nghĩ tới việc ẩn náu sớm, nhưng trận hỗn loạn này sẽ tác động đến thiên hạ, nếu Hoàng Triều liên minh lùng bắt thì rất dễ tìm ra họ. Chi bằng toàn lực gia cố pháo đài, liều chết chống cự.
Mặc dù Xích Phượng Luyện Vực đã bình tĩnh mười năm, nhưng không ai quên những năm tháng chiến tranh trước đó. Hơn nữa, những cường giả cấp cao hiện tại đều là những người may mắn sống sót từ thời kỳ đó, họ rất nhanh chóng thích ứng với cục diện hiện tại, thậm chí tràn đầy nhiệt huyết, muốn để những kẻ xâm nhập từ vạn năm trước kiểm nghiệm sự trưởng thành mười năm của Xích Phượng Luyện Vực.
"Năm năm, sao ngươi mới trở về!" Lý Linh Đại ôm Tần Dĩnh khóc rống, từ khi Tần Dĩnh mất tích, bà suýt chút nữa sụp đổ, nhất là khi Thiên Đình truyền đến tin Tần Mệnh và Thiên Vương Điện cũng mất tích, càng khiến bà một đêm bạc trắng mái tóc, nằm liệt giường hơn một tháng. Tần Dĩnh và Tần Mệnh là những người duy nhất bà lo lắng trong đời, nếu cả hai đều gặp chuyện bất trắc, kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh, bà thật không còn sức để sống.
Cũng may có Đường Ngọc Chân luôn bên cạnh, hết lòng chăm sóc, mới khiến bà đần đần. hồi phục.
"Bị liên lụy." Tần Mệnh ôm Đường Ngọc Chân thật sâu, trong lòng từng đợt áy náy. Nguyệt Tình và những người khác ít nhất còn có thể ở bên nàng, mệt mỏi đau nhức có thể tâm sự, tương hỗ ôm ấp, nhưng Ngọc Chân một mình ở nhà, chờ đợi ròng rã mười năm.
Thân thể mềm mại của Đường Ngọc Chân nhẹ nhàng run rẩy, dùng sức mím môi đỏ để không khóc thành tiếng, nhưng nước mắt vẫn tuôn trào trên gương mặt. Nàng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, âm thầm ở nhà chăm sóc gia tộc, chờ đợi hắn trở về, nhưng... Nàng không chịu được việc Tần Mệnh sống chết không rõ, đến nửa điểm tin tức cũng không có. Trong những năm này, nàng luôn kiên cường chăm sóc Lý Linh Đại, lạc quan để bảo toàn gia tộc, thể hiện như một trụ cột gia đình, nhưng mỗi khi đêm xuống, chỉ còn một mình, nàng lại trùm chăn khóc thút thít. Nàng không sợ, chỉ sợ hắn sẽ không bao giờ trở về.
"Muội muội chịu khổ rồi." Đồng Hân và ba người cũng đến, nhẹ giọng an ủi. Các nàng tuy ở chiến trường chém giết, sinh tử giãy dụa, nhưng đối với một người phụ nữ mà nói, Đường Ngọc Chân ngay cả yêu nhân sinh tử cũng không biết, cảm giác ấy thật sự là một sự dày vò.
"Ta không sao, các ngươi vất vả rồi." Đường Ngọc Chân lau nước mắt, nở nụ cười khẽ, thoáng bình phục tâm tình, liền không để ý tới Tần Mệnh, kéo tay Đồng Hân và những người khác nói nhỏ.
“Phải đối xử tốt với người tai Người ta là công chúa, cùng ngươi chịu khổ thế này." Lý Linh Đại xụ mặt trừng Tần Mệnh một chút, nhưng rất nhanh lại lộ ra nụ cười, mười năm rồi, đây là ngày bà vui nhất, thực sự kìm nén không được sự kích động.
"Nhất định, nhất định!"
"Nguyệt Tình các nàng có gì biến đổi không?" Lý Linh Đại nhỏ giọng hỏi, ánh mắt không ngừng đảo qua ba người Nguyệt Tình, ý đồ nhìn ra điều gì đó.
"Tình huống thế nào ạ?"
"Thì là cái đó ấy." Lý Linh Đại chỉ vào bụng.
Tần Mệnh xấu hổ cười một tiếng: "Không có đâu, bận quá.”
"Là bận quá, hay là thân thể..." Lý Linh Đại hạ thấp giọng, nhưng bà chỉ là người bình thường, đám người tụ tập ở đằng xa đều là Thiên Vũ, nghe được rõ mồn một. Bà vừa dứt lời, mấy người ở đằng xa trực tiếp phun nước, lại tranh thủ thời gian mím chặt miệng, mắt nhìn sang nơi khác, nhưng mặt nghẹn đến đỏ bừng.
"Thật sự là bận quá." Tần Mệnh ho khan hai tiếng.
"Bận bịu cũng phải chú ý thư giãn, lại nói, con gái người ta đều là bảo bối, đâu phải để ngươi chiến tranh, là phụ nữ! Phụ nữ! Hiểu ý ta không?" Lý Linh Đại oán hận nhắc nhở hắn.
"Phụt!" Dương Đỉnh Phong và những người khác ở đằng xa cuối cùng cũng không nhịn được, lại phun thêm mấy ngụm. Có mấy người vẻ ngoài rất bình tĩnh, nhưng thân thể lại run lên từng hồi.
“Hiểu ạ!” Tần Mệnh gật đầu lia la, đở khóc đở cười.
"Hiểu cái gì mà hiểu." Lý Linh Đại bất đắc dĩ lắc đầu, bốn cô nương quốc sắc thiên hương, ai không nâng niu dỗ dành sủng ái, hắn thì hay rồi, không phải cất trong nhà, lại là dùng làm vũ khí.
"Chúng con vô cùng yêu nhau, chỉ là hiện tại thật sự không phải lúc." Tần Mệnh kiên nhẫn giải thích, cũng chỉ khi đối mặt với Lý Linh Đại, hắn mới giống như một đứa trẻ.
"Ngươi không chỉ yêu, ngươi phải có hành động, phải có kết quả chứ. Thế này đi, các ngươi cứ sinh, ta nuôi." Lý Linh Đại bỗng nhiên nghĩ ra một biện pháp.
Tần Mệnh liên tục cầu xin tha thứ, di nương ơi, người chú ý một chút đi ạ, đám người kia tuy đứng khá xa, nhưng lỗ tai đều vểnh lên nghe hết rồi đấy.