"Ta lại phải đi rồi." Tần Mệnh ôm Đường Ngọc Chân trên đỉnh núi, đến vội đi gấp, chính hắn cũng cảm thấy áy náy, nhưng thời gian không chờ đợi ai, hắn buộc phải rời đi.
Đường Ngọc Chân nép vào ngực Tần Mệnh, hít lấy hít để hương vị quen thuộc. Nàng ước gì thời gian dừng lại, để hai người cứ mãi ôm nhau, gần gũi bên nhau. Nhưng nàng biết cuộc sống như vậy chưa thuộc về nàng, ngay cả Tần Mệnh hiện tại cũng vậy. Nàng có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng đến miệng lại chỉ còn một câu an ủi: "Ngươi phải sống thật tốt, đừng lo lắng cho gia đình, cũng đừng lo cho ta, chúng ta đều sẽ ổn thôi."
"Trận hỗn loạn này sẽ không kéo dài quá lâu, đợi ta mấy năm nữa thôi." Tần Mệnh hôn nhẹ lên trán Ngọc Chân, trân trọng hứa hẹn: "Chờ ta trở về, ta sẽ cưới nàng."
Đường Ngọc Chân khẽ cười, khóe mắt lại không kìm được mà trượt xuống những giọt nước mắt. Nàng mím chặt môi, nhẹ nhàng hắng giọng, nhưng không thể thốt nên lời.
"Chờ ta!" Tần Mệnh lần nữa ôm chặt Đường Ngọc Chân, dứt khoát quay người bay vút lên trời cao.
Vô số ánh mắt ở Xích Phượng Luyện Vực đồng loạt ngước nhìn lên không trung, đối theo vệt sáng vàng xé toạc bầu trời.
Đường Ngọc Chân đứng trên đỉnh núi, nhìn theo bóng Tần Mệnh khuất dần. Gió nhẹ lay động mái tóc dài của nàng, nhưng không thể thổi tan màn sương trong đôi mắt.
Đường Ngọc Sương từ xa bước đến, đứng cạnh nàng, cũng lặng lẽ nhìn theo hướng Tần Mệnh rời đi.
Đôi môi đỏ mọng của Đường Ngọc Chân khẽ mở, nhưng giọng nói lại mang theo chút run rẩy: "Tỷ tỷ, hắn thật sự sẽ trở về sao?"
Đường Ngọc Sương nhẹ giọng an ủi: "Hắn điên cả một đời, cũng thắng cả một đời, lần điên cuồng này, nhất định sẽ đổi lấy một phen thắng lợi."
“Nhưng lần này không giống." Dù không hoàn toàn hiểu hết những gì Tần Mệnh giải thích, Đường Ngọc Chân vẫn biết lần này hoàn toàn khác với trước đây. Tần Mệnh muốn nghênh chiến là Thiên Đạo, là trật tự thế giới, là thứ năng lượng mênh mông mà hư vô. Trong lòng nàng sợ hãi, rất sợ hãi, sợ lần ly biệt này là vĩnh biệt, sợ năm năm sau chờ đợi nàng là thi thể Tần Mệnh, hoặc chỉ là một tin báo tử.
Nàng đã dồn hết dũng khí để tiễn hắn lên đường, lại hy vọng có thể dùng hết vận may cả đời để đổi lấy sự bình an của hắn.
Đường Ngọc Sương khẽ thở dài trong lòng: "Ngươi đã tin tưởng hắn hai mươi năm, hãy tin hắn thêm vài năm nữa đi."
Nước mắt Đường Ngọc Chân tuôn rơi như trút, giàn giụa trên khuôn mặt. Trước kia nàng tin Tần Mệnh, là tin hắn có thể ứng phó mọi bất trắc, có thể kiên cường mạnh mẽ trở về. Nhưng lần này, nàng cảm giác mình sắp mất hắn. Cảm giác chẳng lành ấy cứ quanh quẩn trong lòng, mãi không tan.
Đường Ngọc Sương ngập ngừng, nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy Đường Ngọc Chân.
Đường Ngọc Chân vùi mặt vào ngực tỷ tỷ, nước mắt lã chã.
Xích Phượng Luyện Vực chìm vào tĩnh lặng. Tất cả mọi người, tất cả Linh Yêu, cùng Dạ Ma tộc, đều dõi theo hướng Tần Mệnh rời đi, cầu nguyện hắn thành công, cầu nguyện hắn sống sót trở về. Nhưng họ cũng hiểu rõ Tần Mệnh muốn chống lại Thiên Đạo, là thực sự nghịch thiên mà chiến. Chuyến đi này, hành trình này, chắc chắn tràn đầy bi thương và nước mắt, thống khổ và tuyệt vọng.
Giờ khắc ấy, họ chợt nhớ đến lời Tần Mệnh: Chúng ta không phải vĩ nhân, càng không phải thánh nhân, nhưng trời xanh đã giao sứ mệnh cho chúng ta, chúng ta phải vững vàng gánh lấy. Thế giới sắp sụp đổ, vậy hãy để bọn ác nhân trong mắt người đời này ngăn cơn sóng dữ!
Chúng ta không cầu thế nhân ghi nhớ, chỉ cầu không thẹn với lương tâm!
Hải Hoàng dõi mắt theo Tần Mệnh, đến khi hắn biến mất ở cuối tầm mắt, mới trầm giọng hạ lệnh: "Bảy ngục các bộ, toàn thể vào vị trí! Chúng ta là phòng tuyến đầu tiên, cũng là đường sống của Xích Phượng Luyện Vực. Nhớ kỹ lời ta, từ hôm nay trở đi, tất cả kẻ lạ mặt có ý đồ tiếp cận Xích Phượng Luyện Vực, đều bị coi là địch nhân. Đối đãi địch nhân, không cần bất cứ lời giải thích nào, giết không cần luận tội! Từ hôm nay trở đi, từ bỏ mọi nhân tính, coi địch nhân là thức ăn, là tài nguyên để các ngươi trưởng thành. Rõ chưa?"
“RõI" Hàng vạn cường giả đồng thanh hô vang, kiên định và cuồng nhiệt. Họ ở lại nơi này không chỉ để bảo vệ đơn thuần, mà còn để rèn luyện bản thân trong chiến đấu tàn khốc, thôn phê tất cả kẻ xâm nhập, nuôi dưỡng huyết mạch của mình. Nơi đây vừa là chiến trường, vừa là võ đài để họ trưởng thành.
Hải Hoàng khí thế ngút trời, phất tay trấn an vùng biển rộng mấy trăm dặm, chờ đợi con mồi xuất hiện. Yêu cầu Tần Mệnh đặt ra cho hắn là trấn giữ ba năm, dùng ba năm để thôn phệ tất cả kẻ xâm nhập, dùng ba năm để tích lũy sức mạnh trùng kích Tiên Vũ.
Tần Mệnh vẫy đôi cánh vàng, vội vã bay lượn dưới bầu trời xanh thẳm, hướng về phía Thiên Đình đại lục. Tất cả thành viên Thiên Đạo chiến đội đã tiến vào Vĩnh Hằng Vương Cung, toàn diện bế quan, tu chỉnh và thích nghi với môi trường nơi đó. Phần lớn bảo tàng đến từ Vô Hồi Cảnh Thiên được giữ lại ở Xích Phượng Luyện Vực, nhưng những bảo vật cường hãn nhất đều được đưa đến đây, giúp họ tích lũy năng lượng, đột phá cảnh giới.
Xích Phượng Luyện Vực đã được sắp xếp ổn thỏa, không cần hắn phải phân tâm nữa, mà có lẽ hắn cũng không còn nhiều tâm trí để phân tâm. Chiến trường của hắn là Thiên Đình đại lục, nơi có thể đã chìm trong biển lửa.
Tần Mệnh ngoài mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại mang một áp lực chưa từng có.
Mười tám đời Vĩnh Hằng chỉ vương đều đã chiến tử, liệu hắn có thể thành công? Dù hắn có lòng tin, nhưng đời nào Vĩnh Hằng chỉ vương lại không có lòng tin, ai lại không có sự ủng hộ, ai lại không đốc toàn lực, cuối cùng đều ôm hận ngã xuống, chôn vùi Vĩnh Hằng Vương Quốc. Dù có môi trường đặc thù của việc dung hợp hai giới, nhưng nó cũng tạo ra nhiều biến cố và bất ngờ hơn, mang đến nhiều cường địch và nguy cơ hơn.
Tần Mệnh tuy giỏi giành thắng lợi trong hỗn loạn, nhưng lần này đối mặt là cường địch của cả hai giới. Dù thế giới có thể đánh cược lần cuối, mang lại cho hắn một sự trợ lực nào đó, nhưng Thiên Đạo chẳng phải cũng sẽ liều chết phản kích sao?
Trận chiến này, vô cùng trọng yếu! Nếu so sánh mười tám lần Vương Đạo và Thiên Đạo chi chiến trước đây là vòng loại, thì đến đời thứ mười chín của hắn sẽ là trận chung kết. Mà thắng bại của trận chiến này không chỉ quyết định tương lai của thế giới, mà còn quyết định vận mệnh của chúng sinh.
Tần Mệnh mang trong lòng gánh nặng trĩu trĩu. Hắn điên cuồng bay lượn giữa những tầng mây, tốc độ nhiều lần đạt đến cực hạn, tạo thành những đợt sóng âm bạo đinh tai nhức óc phía sau lưng. Đây chẳng phải cũng là một cách giải tỏa? Hắn phải điều chỉnh thật tốt, càng phải ổn định tâm tính. Trận chiến này, một khi bắt đầu sẽ không có đường quay đầu lại. Trận chiến này, có thể sẽ đi kèm với rất nhiều hi sinh, thậm chí có thể sẽ làm rất nhiều chuyện trái lương tâm, có thể sẽ gây họa cho ức vạn sinh linh. Nhưng trận chiến này, hắn nhất định phải chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thủ đoạn, điên cuồng tiến về phía trước.
"Hỡi trời xanh đang ngủ say, hãy mở mắt ra nhìn thế giới hỗn loạn này đi!"
"“Hỡi Đế Tôn đã rời đi, nếu các ngươi còn thương xót chúng sinh, còn luyến tiếc, hãy trở về nhìn xem”
"Ta biết mình sẽ dốc toàn lực, ta biết mình sẽ dùng hết khả năng, ta không oán không hối, nhưng ta cần thêm sức mạnh!"
"Hoàng Vũ! Tiên Vũ! Ta cần sự ủng hộ của các ngươi!"
"Nếu ta thất bại, xin hãy nhớ rằng ta đã từng chiến đấu vì chúng sinh, vì thiên hạ mà cố gắng. Ta chỉ có một nguyện vọng, xin hãy để những người thân bằng hữu của ta được luân hồi chuyển thế. Dù thế giới có tàn lụi, cũng phải để họ bình an sống thêm một lần."
"Đây là... duy nhất tâm nguyện của ta..."
Tần Mệnh thầm thì trong lòng, ánh mắt đần trở nên kiên nghị. Từng tiếng gầm thét xé toạc không gian, đôi cánh hoa lệ rung lên ánh sáng chói lòa, tựa như mặt trời chói chang ngang trời, lướt qua đại đương mênh mông, phóng tới Thiên Đình đại lục đã bùng nổ chiến tranh!
Bên trong Vĩnh Hằng Vương Cung, hổ gầm phượng hót, người rống ma ngâm, năng lượng cuộn trào như sóng dữ.
Bạch Hổ, Dương Đỉnh Phong, Nguyệt Tình, Hỗn Thế Chiến Vương, Triệu Lệ và một trăm năm mươi sáu thành viên Thiên Đạo Đội Cảm Tử toàn bộ quỳ trước mười tám pho tượng vương, toàn thân năng lượng bùng cháy, tinh khí như lửa, phảng phất linh hồn đang gào thét. Khuôn mặt họ cuồng nhiệt, dùng chấp niệm cầu nguyện.
"Vĩnh Hằng Vương Đạo ơi, xin hãy lắng nghe lời triệu hoán của chúng ta!"
"Ta nguyện hi sinh tương lai trưởng thành, ép cạn cơ duyên cả đời, đổi lấy năm năm đột phá cực hạn!"
"Thống khối Tuyệt vọng! Chúng ta có thể chịu đựng!”
"Chiến tranh! Nghịch thiên! Chúng ta không oán không hối!"
"Vĩnh Hằng Vương Đạo, trận chiến cuối cùng... chúng ta nguyện phụ hai bên, huyết chiến đến cùng!"
"Vương Đạo ơi! Trời xanh ơi! Hãy thức tỉnh! Đáp lại lời thỉnh cầu của chúng ta!"
"Huyết nhục nấu xương, không sợ!"
“Tinh khí luyện hồn, không sợi”
"Chỉ vì! Đánh một trận... định càn khôn!"
Một trăm năm mươi sáu âm thanh cuồng dã hô hét, một trăm năm mươi sáu đạo nhiệt hỏa bộc phát, đến từ nhục thân, đến từ linh hồn, đến từ chấp nhất kiên nghị trong tâm niệm. Từng đạo cường quang xông thẳng lên trời, trận trận hô hét vang vọng, rung động Vĩnh Hằng Vương Cung, oanh minh Vĩnh Hằng Vương tượng, đánh thẳng vào Vĩnh Hằng Vương Hồn.
Giờ khắc này, Vương tượng thức tỉnh, kim quang cuồn cuộn.
Giờ khắc này, Vương Cung run rẩy, lay động thời không.
Giờ khắc này, trong đòng sông lịch sử đã hoàn toàn ngưng kết, các đời Vĩnh Hằng chỉ vương phảng phất cảm nhận được một sự triệu hoán nào đó, phát giác được một nguồn. năng lượng nào đó. Họ lần lượt thoát khỏi xiềng xích thời không, ngửa mặt lên trời gầm thét trong thế giới ngưng kết. Ánh sáng vàng xé toạc màn đêm, ánh sáng Vĩnh Hằng xuyên thủng đất trời.
Vạn Tuế Sơn!
Pho tượng thức tỉnh, ngóng nhìn Trường Hà Thời Không hai mươi vạn năm! Kinh ngạc! Chấn kinh!
Vô tận tinh không!
Thiên Đạo thức tỉnh, di hài Đế Tôn ngủ say mở mắt! Ngưng trọng! Nguy cơ!
Loạn võ thời đại!
Lão Quy ngẩng đầu, Thần Nữ nhìn lên trời! Đáy mắt họ bùng lên tinh quang!
Vị diện xa xôi, hư vô tận cùng!
Có thần linh cổ xưa nhìn lại hỗn độn, mê mang! Hồi ức! Nơi này tựa như... quê hương...