Ngũ Trảo Kim Long nghĩ được điều này, người của Tu La Điện lại càng không thể không nghĩ tới. Họ quả thực đã đến lúc nỏ mạnh hết đà, thân thể run rẩy mất kiểm soát, nhưng tuyệt đối không thể buông tay. Chỉ cần một chút sơ sẩy, họ sẽ thua sạch. Nửa tháng dày vò, nỗ lực sẽ đổ sông đổ biển. Bọn họ điên cuồng điều khiển trận pháp, chống đỡ hết đợt cuồng công này đến đợt cuồng công khác, đồng thời gào thét bảo Tần Mệnh giết chết con
Đặc biệt là cường giả Cẩm Tú vương thất, họ gào đến khản cả giọng, mắt đỏ ngầu. Theo lời Tử Kim Thiên Long, mấy trăm vạn dân Cẩm Tú Vương Thành đã chết cóng, kẻ cầm đầu chính là Băng Sương cự long.
Hắc Long thần sắc ngưng trọng, vừa chiến đấu vừa phân tâm chú ý Tần Mệnh. Tất cả bọn họ đều bị cuốn vào trận chiến. Nếu Tần Mệnh khống chế được Băng Sương cự long, họ sẽ có thêm một Hoàng Vũ cảnh, Long Tộc cố thủ cũng vô nghĩa. Nhưng nếu Tần Mệnh thất bại, Băng Sương cự long sẽ càn quét Tu La Điện, đảo loạn chiến trận, và tất cả mọi người trong Tu La Điện sẽ phải hứng chịu năng lượng Hoàng Vũ từ khắp nơi dội xuống mà không có chút phòng bị nào.
Nhưng Tần Mệnh có thành công không? Vừa đột phá đã cưỡng ép thức tỉnh, cảnh giới chưa chắc đã hoàn toàn ổn định, lại bị cốt đao trọng thương Thần Hồn, giờ còn ép tiềm lực đến cùng cực, điên cuồng ác chiến chẳng khác nào đem tính mạng và tương lai ra đùa. Hắc Long lần đầu tiên mất lòng tin vào Tần Mệnh.
Vài phút ngắn ngủi, hơn trăm hiệp va chạm dữ dội, Băng Sương cự long cuối cùng chộp được cơ hội, bạo động như sóng lớn triều dâng, phong tỏa Tần Mệnh trong nháy mắt. Băng Sương cự long cũng thương tích đầy mình, bị quyền cương hoàng kim quái dị kia đánh cho máu thịt be bét, lớp vảy rồng băng giá cứng rắn vỡ vụn, Âm Hàn Minh Hỏa dính vào máu thịt, dù có phóng thích bao nhiêu băng tinh cũng không dập tắt được. Thể chất Long Tộc vốn đứng đầu Yêu Tộc, có thể kháng cự mọi loại võ pháp và vũ khí. Đó là thứ giúp họ xưng hùng Yêu Tộc, khinh thường chúng sinh. Nhưng chỉ sau hơn trăm hiệp va chạm, Băng Sương cự long lần đầu nghi ngờ "lòng tin" này.
“Rống!" Băng Sương cự long gầm lớn, đột nhiên đề khí, há miệng phưn ra luồng khí lạnh, liên tục đóng băng Tần Mệnh, phưn hơn ba mươi luồng, đến khi nào cảm thấy ổn mới dừng lại. Dù nhục thân bị trọng thương, nó vẫn vô cùng tin tưởng vào sức mạnh Cực Hàn của mình. Nếu đây là Tuyết Nguyên, nó sẽ còn mạnh hơn, có thể điều động năng lượng thiên địa trong thời gian cực ngắn, biến cả cánh đồng tuyết thành lãnh địa của mình.
Tần Mệnh bị đông cứng từng lớp từng lớp, khí lạnh xâm nhập da thịt, muốn đóng băng cả xương cốt và Linh Hồn. Hắn quả thực có chút lực bất tòng tâm, dù sao cũng vừa mới thuế biến, còn chưa kịp cảm thụ sức mạnh Hoàng Vũ cảnh. Mười tám Vương tượng có trùng kích Hoàng Kim Tâm Tạng, Chiến Thần Gào Thét có nghiền ép tiềm lực, nhưng cơ sở vẫn chưa vững chắc, và vết thương do cốt đao gây ra vẫn còn giày vò Linh Hồn. Nhưng... Băng Sương cự long muốn vây khốn hắn như vậy thì còn chưa đủ tư cách!
"Ngu xuẩn!" Băng Sương cự long liếc nhìn Tần Mệnh. Dám lôi nó vào đánh giáp lá cà, đây chẳng phải tự tìm đường chết sao? Nó không kịp giải quyết Tần Mệnh, thở dốc đứng trên băng sơn đóng băng Tần Mệnh, mặc kệ vết thương đầy mình và cơn đau dữ dội. Toàn thân Long Cốt nổi lên lam quang tinh khiết, đến cả con mắt cũng biến thành màu xanh đậm. Một lát sau, Băng Sương cự long ngửa mặt lên trời gầm thét, lam quang từ Long Cốt bùng nổ, chiếu sáng cả đất trời, hóa thành hàng ngàn hàng vạn băng tinh, như mưa to trút xuống, bạo kích không phân biệt.
Nhiệt độ thiên địa đột ngột giảm xuống hơn trăm độ!
Nó muốn đóng băng toàn bộ Tu La Điện, vây khốn các chiến trận, xem trận pháp còn phát huy tác dụng thế nào.
Khí lạnh bao trùm Tu La Điện, lập tức kinh động mọi người, trừng mắt nhìn những băng tỉnh lấp lánh rơi xuống.
"Làm tốt lắm!" Ngũ Trảo Kim Long bên ngoài hét lớn, lập tức bay lên cao gần vạn mét, cuốn theo kim quang ngập trời, hóa thành vô số binh khí, gào thét đánh xuống. Tử Kim Thiên Long và đồng bọn rút lui, liên thủ phóng thích năng lượng, một lần nữa tấn công Tu La Điện. Thời khắc phản kích đã đến, Tu La Điện... hãy đón nhận cơn thịnh nộ của Long Tộc!
Nhưng ngay khi Băng Sương cự long bộc phát băng tinh, Tần Mệnh, kẻ vừa "trốn" trong núi băng chỉnh đốn lại trong thời gian ngắn, bỗng bộc phát, Lôi triều ấp ủ bấy lâu sôi trào hoàn toàn. Thiên Phạt Tử Lôi hòa với Hoang Cổ Thiên Lôi, với thế bá liệt tột đỉnh, xé toạc cả tòa băng sơn. Dưới sự khống chế tinh chuẩn của Tần Mệnh và Hoang Lôi Linh, khi mảng lớn lôi điện phá nát băng sơn, nó tiếp tục lan tỏa, oanh kích chính xác vào từng hạt băng tinh. Trong khoảnh khắc, băng giá đầy trời vỡ vụn, khí lạnh phong tỏa bên trong cũng bị lôi điện đánh tan.
Không gian trên Tu La Điện lập tức mờ mịt, băng tinh vỡ vụn bay lả tả, trông giống như bông tuyết. Dù vẫn mang theo khí lạnh thấu xương, nó không đủ để ảnh hưởng đến chiến trận.
"Không thể nào! Đồ hỗn trướng, sao ngươi ra được!" Băng Sương cự long bị Lôi triều dữ dội phá tan, khó tin nhìn băng sơn vỡ vụn phía dưới. Rõ ràng nó đã gia cố hơn ba mươi lần, hoàn toàn có thể phong bế sức mạnh Hoàng Vũ cảnh, Tần Mệnh có phản kích cũng không thể chỉ trong nháy mắt đã sụp đổ hoàn toàn được.
"Băng Sương cự long! Xuống địa ngục đi!" Tần Mệnh Long Khu bạo tẩu, gầm thét lên trời. U Minh Giới bị hắn áp chế bấy lâu ầm ầm mở ra, Minh Hỏa ngập trời như từ Cửu U Chi Địa trào ra, nuốt chứng Băng Sương cự long đang muốn né tránh. Dù thời gian gấp gáp, chỉ "nghỉ ngơi” một phút trong núi băng, Tần Mệnh vẫn dùng lực khống chế cường đại triệu tập Minh Hỏa khổng lồ từ U Minh Giới, từ mi tâm không ngừng trào ra, thiêu đốt Băng Sương cự long.
Khi ác chiến, Tần Mệnh cũng đánh ra Minh Hỏa, nhưng không lớn mạnh và mãnh liệt như lúc này, gần như rút cạn một phần ba Minh Hỏa của U Minh Giới.
Băng Sương cự long kêu thảm thiết, cuộn tròn trên không trung, kiệt lực chống cự Minh Hỏa.
"Lôi Linh! Cho ta oanh đến chết!" Tần Mệnh thở dốc dữ dội, chiếm cứ giữa không trung bắt đầu tích lũy lực lượng. Hoang Lôi Linh tuy bị luyện thành chiến y, nhưng dù sao vẫn là Linh Thể, ý thức vẫn còn. Hắn lập tức khống chế Linh Nguyên Châu, phóng ra vạn đạo Lôi Đình, dày đặc bạo kích vào Minh Hỏa đầy trời, nổ tung những vòng xoáy trùng điệp, oanh kích Băng Sương cự long bên trong. Dù hắn cũng mới tấn thăng Hoàng Vũ Cảnh, uy lực vẫn rất mạnh nhờ Lôi Nguyên châu gia trì.
"Băng Sương cự long, cút ra đây cho ta! Phá vỡ thủ hộ trận!" Ngũ Trảo Kim Long gầm thét, âm thanh xuyên qua bình chướng, vang vọng Tu La Điện. Hắn đã dồn rất nhiều tâm huyết vào Băng Sương cự long và Hồng Hoang cự long, dùng Long Đảo Long Hồn nuôi dưỡng chúng. Giờ phút then chốt này, nếu chúng không phát huy tác dụng thì thật có lỗi với hắn.
“Mơ tưởng vây khốn ta!" Toàn thân hài cốt Băng Sương cự long lại nổi lên lam quang, chiếu đến cả nội tạng kinh mạch, đứt khoát tự đông cứng mình. Băng tỉnh dày đặc như lớp lớp áo giáp bảo vệ toàn thân, chống cự Minh Hỏa xâm nhập và lôi điện vọt mạnh, quả thực là từ Minh Hỏa đầy trời giết ra. Nó phát cuồng bạo tấu, không để ý Tần Mệnh, lao về phía đại trận trung bộ do Hắc Long trấn thủ.
"Long Hoàng! Cản bọn chúng lại!" Băng Sương cự long toàn thân rách rưới, lộ ra bạch cốt âm u, nhưng Cực Hàn băng tinh đông cứng cơ thể, tỏa ra hàn khí đáng sợ. Nó tạm thời không giết được Tần Mệnh, cũng không chấp nhất nữa, trước tiên phải làm rung chuyển chiến trận, như vậy Ngũ Trảo Kim Long mới có thể giết vào.
Nhưng... Khi nó liều lĩnh lao về phía trước, Long Ngâm vang dội, sát khí ngút trời, vừa xông ra mấy ngàn mét, không một dấu hiệu nào, nó đâm sầm vào một loại Không Gian Loạn Lưu, quỹ đạo bị vặn vẹo ngay lập tức. Một giây sau, nó rơi xuống, chật vật xông vào Minh Hỏa đầy trời.
Minh Hỏa chiếm cứ, Chí Âm chí hàn, tiếp tục thiêu đốt nó.
Hoang Lôi Linh nắm trong tay Lôi Nguyên châu, tiếp tục phóng thích lôi điện, điên cuồng tấn công Minh Hỏa, oanh kích Băng Sương cự long.
Băng Sương cự long suýt chút nữa tức điên. Khó khăn lắm mới lao ra được, sao lại trở về? Là con nhóc kia, chắc chắn là nó, nó đã bố trí không gian thông đạo bên ngoài.