Thế công kịch liệt đừng lại giữa những tiếng nổ liên tiếp, cả hai đều bị đẩy lùi hơn vạn mét. Nhưng đây không phải kết thúc, mà là sự chuẩn bị cho những đợt tấn công mạnh mẽ hơn. Cả hai bắt đầu thi triển sát chiêu.
Đế Anh vốn đã sở hữu thực lực cường hãn, huyết mạch Hồng Hoang lại thuộc loại gặp mạnh thì càng mạnh, mang chí dương chi uy. Đôi mắt hắn ánh lên tử quang sâu thẳm, sương tím cuồn cuộn quanh thân như ngọn lửa thiêu đốt, cộng hưởng với càn khôn. Hắn tiến về phía Tần Mệnh, không vội vã như sấm chớp, mà bước đi trầm ổn, mỗi bước chân đều tạo ra tiếng vang nghẹt thở, như giẫm lên mặt trống trận, chấn động hồn phách người nghe.
Bước chân Đế Anh không chỉ làm rung chuyển không gian, mà còn tác động đến nhục thân hắn, tạo thành tiếng oanh minh như núi lửa phun trào. Mỗi bước đi, khí thế của hắn lại tăng lên một bậc. Sau hơn mười bước, không gian ong ong run rẩy, sơn hà gào thét vỡ vụn.
Bước chân Đế Anh càng lúc càng nhanh, âm thanh nghẹt thở càng dồn dập, tựa như những tiên dân Hồng Hoang đang gióng trống trận giữa đồng hoang vô tận. Tiếng trống ù ù mang theo chiến uy vô tận, mênh mông khoáng đạt mà chí cương chí liệt, khiến Tần Mệnh cũng cảm nhận được áp lực cường thịnh.
"Giết!" Tần Mệnh gầm thét, chủ động xông lên chém giết. Nắm tay phải của hắn phát sáng rực rỡ, như dẫn dắt Thiên binh vạn mã, lại như thu hút vạn đạo mặt trời gay gắt, mang theo vương đạo chi uy cuồn cuộn, kinh loạn càn khôn, khiến cả phương thiên địa vặn vẹo.
"Giết" Đế Anh gầm thét như vạn dân hô vang. Sau hơn hai mươi bước, khí thế của hắn đạt đến đỉnh điểm, cánh tay phải vung ngang về phía trước. Tiếng trống giữa thiên địa tăng vọt gấp bội. Trong hư không, sâu trong tử khí sôi trào, dường như có những tiên đân Hồng Hoang thực sự đang reo hò, phát cuồng, nổi trống, cực điểm phóng khoáng, du dương thê lương.
Oanh!
Một trận va chạm kinh khủng, tựa như vượt qua thời không. Tử khí cuồn cuộn và kim quang ngập trời như hai biển động va chạm giữa hoang dã vô tận, chấn động hoàn vũ, lung lay đại địa, năng lượng bùng nổ trùng thiên, cao vút mấy vạn mét, muốn phá nát bầu trời. Những cường giả đang phi nước đại ở đằng xa cũng kinh hãi dừng lại, hãi nhiên nhìn về phía chiến trường, nơi hư không vặn vẹo, thiên địa nổi lên những gợn sóng quái dị. Cảnh tượng đó không giống như một trận chiến giữa người phàm, mà giống như thần linh đối kháng, phong tỏa cả vùng không gian.
"Oa a..." Tần Mệnh mặt mày cuồng nhiệt, tấn công mạnh mẽ về phía trước, toàn thân phát sáng. Hoàng Kim Tâm Tạng bành trướng nhảy nhót, kim sắc thủy triều ngưng tụ thành mấy chục đạo vương đạo trọng quyền, xuyên thủng đầy trời tử khí, bạo kích Đế Anh.
Đế Anh ngang nhiên đối kích, như một con man long Hồng Hoang, trực tiếp dùng nhục thân đối kháng. Mỗi bước trùng kích đều đi kèm với sát âm viễn cổ, như ngàn vạn người đồng thời gầm thét, chấn động không gian vù vù. Huyết mạch Hồng Hoang là huyết mạch sơ khai của Nhân Tộc, được thiên địa dựng dục, dẫn dắt Nhân Tộc đối kháng yêu ma linh tam tộc, thậm chí từng dẫn dắt vạn linh đối kháng trời xanh, uy lực vô song. Dù thôn phệ áo nghĩa bị áp chế, uy lực của Hồng Hoang Chiến Thể vẫn ngày càng mạnh mẽ.
"Oanh! !” Tần Mệnh và Để Anh va vào nhau sau những cú vọt mạnh. Đế Anh xoay người trên không, đùng hai chân bạo đá. Tần Mệnh chiếu nghiêng trời cao, dùng trọng quyền đối oanh. Một bên được thiên đạo giao phó uy năng Hồng Hoang Chiến Thể, một bên được vương đạo rèn luyện hoàng kim chiến thân. Một bên bao trùm chiến giáp Tiên Vương nửa thân dưới, một bên mặc khôi giáp Tiên Vương nửa thân trên.
Ầm ầm!
Uy năng sôi trào như núi lửa phun trào vạn cổ, bùng nổ trùng thiên trong chốc lát, chấn vỡ tử khí và kim quang tứ phía, rung chuyển càn khôn, lung lay đại địa.
Tần Mệnh rơi xuống đất, đạp nát một hố lớn, không dừng lại một khắc, lại xông lên giết. Vĩnh Hằng Vương Đạo cường thế bành trướng không dứt, không ngừng trấn áp, áp chế thôn phệ áo nghĩa của Đế Anh. Đế Anh xoay tròn trùng thiên, tóc dài múa tung, treo ngược xông về phía Tần Mệnh. Hắn không chỉ càng đánh càng mạnh, mà còn quán thông ý niệm thiên đạo, mang theo cường uy kinh thế, giận chiến Tần Mệnh.
Giờ phút này, cuộc chém giết không chỉ là giữa Tần Mệnh và Đế Anh, mà còn là cuộc va chạm đầu tiên giữa vương đạo và thiên đạo trước mạt nhật. Trong vòng mười mấy dặm, không gian lại vặn vẹo, sương mù mênh mông, tử quang bộc phát, kim quang ngập trời, năng lượng thiên địa hoàn toàn bị ngăn cách. Đây là một sát tràng, nơi vương đạo và thiên đạo giao tranh.
Tần Mệnh đánh nhẹ nhàng vui vẻ, Đế Anh chiến nhiệt huyết sôi trào. Cả hai đều không thất vọng, càng kích khởi vô tận hào hùng và chiến ý.
Mỗi lần va chạm không chỉ mang đến thống khổ lớn lao, mà còn kích thích nhiệt huyết toàn thân. Mỗi lần cuồng dã đều tiêu hao năng lượng thể nội, càng kích phát tiềm lực toàn thân.
Chiến! Chiến! Chiến! Thẳng tiến không lùi!
Đây mới là chiến đấu!
Đây mới là đỉnh phong chiến dịch!
Đây mới là sự giải phóng sức mạnh cực hạn của Nhân Tộc!
Những cường giả đuổi tới liên tiếp dừng lại, dõi mắt nhìn ra xa. Nhất là những yêu tộc và ma tộc luôn coi nhân loại là thức ăn, nay lại cảm nhận được sự rung động và kinh khủng rõ ràng.
Thiết Như Huyết và Vũ Thiên Táng vọt lên phía trước nhất, ngưng trọng nhìn vào bàng đại bình chướng xuất hiện một cách khó hiểu. Nhưng nhìn thoáng qua thì giống như bình chướng, nhìn kỹ lại là biên giới được tạo thành từ vô số văn ấn như thật như ảo. Không gian chiến trường trở nên mơ hồ, hình thành sự cách ly với thế giới thực.
Nhiều cường giả Thiên Vũ Cảnh, Thánh Vũ Cảnh đều cảm thấy chấn kinh. Họ không phải chưa từng thấy Hoàng Vũ chiến đấu, nhưng chưa từng có tình cảnh này. Hơn nữa, thực lực Tần Mệnh và Đế Anh bộc lộ thực sự mạnh đến khoa trương. Có lẽ không cần những biến hóa tinh diệu, mỗi lần tiến, lùi, công, tránh đều mang theo năng lượng bản năng của thiên uy. Nếu cường giả Thiên Vũ Cảnh tiến vào, có thể sẽ bị chôn vùi trong nháy mắt, coi như Hoàng Vũ còn lại cũng chỉ có thể làm nền.
Không hổ là chiến binh của Nhân Tộc, không hổ là Chiến Tranh Chí Tôn, cả hai không hổ danh.
Họ nhìn rung động, nhưng đều phải thừa nhận một cảm giác kinh dị.
"Tần Mệnh và Đế Anh?" Tư Không Nguyên Cực rốt cục đuổi kịp Sở Vạn Di và Sở Tử Khâu đến Bắc Cương. Nhưng chiến trường rung động kịch liệt lại khiến hắn hồ đồ. Rõ ràng là Lục Nghiêu nào đó, sao lại thành Tần Mệnh, còn dẫn cả Đế Anh đến, hai người lại còn đánh nhau.
Suy nghĩ kỹ, Tư Không Nguyên Cực dường như bỗng nhiên hiểu ra. Thảo nào một Hoàng Vũ thời đại Thiên Đình lại vượt thời không đến tìm kiếm chúng vương chi mộ, thảo nào lại bá đạo tàn nhẫn hạ sát thủ với bọn họ, thì ra hắn là Tần Mệnh. Nghĩ đến tiếng xấu của Tần Mệnh, nghĩ lại nụ cười trước đó của hắn, trong lòng Tư Không Nguyên Cực bỗng nhiên bừng tỉnh. Nếu lúc đó không có Phong Mị Yêu Vương bảo vệ, có lẽ hắn đã bị giết.
"Tần Mệnh! Hắn vậy mà là Hoàng Vũ Cảnh!" Sở Vạn Di không mạo muội đến gần chiến trường, dừng lại trên bầu trời, ánh mắt rực sáng xuyên thấu sương mù, chú ý đến hai bóng người như thiên thần va chạm. Khoảnh khắc này, phần tưởng niệm thoáng qua trong đầu nàng lại một lần nữa trỗi dậy.
"Nơi này có gì đáng giá Tần Mệnh tới?" Sở Tử Khâu rung động trước ba động năng lượng chiến đấu, nhưng càng tò mò điều gì đã hấp dẫn hai cuồng nhân Nhân Tộc này đến cùng một chỗ, còn liều chết.
"Tần Mệnh sinh ra ở Bắc Cương! Hắn đạt được truyền thừa cũng ở Bắc Cương! Nơi này có một tòa chúng vương chỉ mộ, chính là Thí Thiên Chiến Thần chỉ mộ." Tư Không Nguyên. Cực hiện tại không có gì tốt giấu điểm, linh hồn trong áo giáp lúc sáng lúc tối. Phải làm sao bây giờ? Nếu Tần Mệnh tự mình tìm được chúng vương chỉ mộ, Thừa Thiên để quốc còn tranh đoạt thế nào! Nếu muốn xuất thủ, chẳng khác nào tuyên chiến với Tần Mệnh.
Tần Mệnh không phải Vạn Thế Hoàng Triều, càng không phải Hoàng Vũ thời đại Thiên Đình, phía sau hắn có quần thể lớn, lại có lực lượng Tiên Vũ Cảnh. Nghĩ đến đây, Tư Không Nguyên Cực bỗng nhiên thở phào. Dù cục diện mất khống chế, nhưng liên lụy đến Tần Mệnh, hắn không có trách nhiệm lớn.
Tần Mệnh sinh ra ở Bắc Cương? Câu nói đó đối với Sở Vạn Di hiện tại trở nên rất quan trọng, giúp nàng hạ quyết tâm.
Tư Không Nguyên Cực không chú ý đến sắc mặt Sở Vạn Di, cũng không phát giác ánh mắt giao lưu giữa Sở Vạn Di và Sở Tử Khâu. Linh hồn hắn trốn trong áo giáp, yên lặng suy nghĩ nên làm gì tiếp theo, còn cần chặn đường Tần Mệnh hay không. Kinh hãi qua đi, hắn cẩn thận suy nghĩ lại, thế lực sau lưng Tần Mệnh rất mạnh, nhưng phần lớn bị kiềm chế. Thừa Thiên đế quốc cũng xưng bá đại lục, hoàn toàn không cần sợ hắn.