"Mở to mắt ra mà nhìn đi! Mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ! Ngươi còn muốn đợi đến bao giờ nữa?" Đỗ Toa nửa đường chặn lấy tình báo của tộc nhân, xông thẳng vào Nội Đường, ném mạnh xuống trước mặt tộc trưởng Đỗ Duyên Hành.
"Ăn nói cho cẩn thận! Ngươi là phụ nữ! Phụ nữ đấy! Đừng tưởng có nam nhân chống lưng là muốn làm gì thì làm!" Đỗ Duyên Hành hừ lạnh một tiếng, mặt mày cau có cầm lấy tình báo, miệng lẩm bẩm: "Kiếp trước Tần Mệnh tạo nghiệt gì mà bị con mụ chanh chua này bám riết vậy trời. Ta thì tạo nghiệt gì mà nuôi cô bao nhiêu năm, đúng là phí công."
"Ông im miệng được không?" Mặt Đỗ Toa càng tối sầm lại, cố nén giận nói: "Đã bảo không phải Tần Mệnh, không phải Tần Mệnh!"
"Trừ cái thằng điên Tần Mệnh ra, ai dám rước cô vào nhà?" Đỗ Duyên Hành nhẫn nại mở quyển da trong hộp gấm, đáy mắt chợt lóe lên tia sáng: "Long tộc rút lui?"
"Đến lúc ông thực hiện lời hứa rồi!" Đỗ Toa vừa kích động vừa sốt ruột. Kích động vì Tu La Điện sau nửa tháng cầm cự cuối cùng cũng đuổi được Long tộc, tảng đá trong lòng cô coi như đã rơi xuống. Nhưng Ngũ Trảo Kim Long tấn công mạnh nửa tháng trời, Tu La Điện chắc chắn phải trả giá đắt, thương vong không ít. Dương Đỉnh Phong giờ ra sao? Nguyệt Tình, Yêu Nhi thế nào rồi?
"Lời hứa gì?" Đỗ Duyên Hành cầm chặt quyển đa, đọc đi đọc lại. Tu La Điện giỏi thật, vậy mà có thể trụ vững trước sự tấn công của Long tộc suốt nửa tháng. Đuổi được cả Ngũ Trảo Kim Long cảnh giới Tiên Vũ, chiến tích này huy hoàng đến mức nào, còn chói lọi hơn cả việc thống nhất Đông Hoàng trước đây. Trong lòng ông chấn động, thậm chí có chút xúc động. Trước kia Tu La Điện và Thiên Cương Chiến Tộc của họ đều là những thế lực ngang hàng, nhưng chỉ trong mấy năm ngắn ngủi, Tu La Điện không chỉ thống nhất Đông Hoàng, mà còn có sức mạnh nghênh chiến Long tộc. Nhìn lại Thiên Cương Chiến Tộc của họ, tuy vẫn sừng sững ở Chân Linh Thiên Đình, nhưng cục điện lung lay, nguy cơ điệt vong có thể ập đến bất cứ lúc nào.
"Định giở trò à? Còn biết xấu hổ không đấy?" Đỗ Toa đứng trước bàn, nhìn thẳng vào mắt Đỗ Duyên Hành.
"Ăn nói cho cẩn thận." Đỗ Duyên Hành buông quyển da xuống, âm thầm suy tính tình hình hiện tại. Dù Long tộc đã rút, nhưng thực lực vẫn còn đó. Việc Tu La Điện cầm cự được càng chứng tỏ sức mạnh của họ, nhưng chắc chắn họ sẽ không thỏa mãn với hiện tại. Hai bên sẽ tiếp tục khai chiến, điên cuồng tích lũy lực lượng. Chắc chắn các thế lực khác khi nhận được tin này cũng sẽ rất khẩn trương, nhất là Thương Huyền và Đông Hoàng. Ngay cả Chân Linh Thiên Đình cũng sẽ bị ảnh hưởng.
"Nếu ông giả vờ ngớ ngẩn thì tôi coi như ông đồng ý đấy nhé! Ông cứ từ từ suy nghĩ, tôi đi tuyên bố đây!" Đỗ Toa chộp lấy Ngọc Lệnh tộc trưởng bên cạnh Đỗ Duyên Hành, nhanh chân xông ra ngoài.
"Đứng lại! Cái đó không phải thứ cô được phép nghịch! Đem Ngọc Lệnh trả đây!"
"Lời hứa thì sao?”
"Lời hứa gì chứ!"
"Đồ vô liêm sỉ."
Khóe mắt Đỗ Duyên Hành giật giật, ho khan vài tiếng: "Nếu không phải ta đánh không lại cô, ta nhất định cho cô một trận!"
"Lời hứa!"
Đỗ Duyên Hành hít sâu một hơi, nhíu mày trầm mặc một lát: "Triệu tập đại trưởng lão và mọi người đến đây."
Không lâu sau, đại trưởng lão Đỗ Duyên Bác và những người khác đã đến. Nghe tin Long tộc rút lui, ai nấy đều kinh ngạc. Lúc biết Ngũ Trảo Kim Long dẫn đầu Tử Kim Thiên Long và Quang Minh Thánh Hoàng tấn công Tu La Điện, ai cũng cho rằng Tu La Điện tất bại, không ngờ lại có thể gánh nổi. Đó là một Tiên Vũ, bảy Hoàng Vũ, cộng thêm Đông Hoàng Kiệt, bảy người rưỡi! Nghĩ đến thôi cũng thấy nghẹt thở. Tu La Điện không chỉ cứng rắn chống đỡ nửa tháng, còn khiến Long tộc bất lực phải rút lui, quả thực là kỳ tích.
Lúc đó họ đã cùng Đỗ Toa lập một lời ước, hứa rằng nếu Tu La Điện có thể trụ vững, họ sẽ cân nhắc gia nhập. Nếu Tu La Điện bại, họ nguyện ý bí mật tiếp dẫn Tần Mệnh và những người khác đến tị nạn. Một phần vì bị Đỗ Toa thuyết phục bằng những lời lẽ về Thiên Đạo, Vương Đạo, một phần cũng vì không nghĩ rằng Tu La Điện thật sự có thể cầm cự nổi.
"Hắc Long! Lão Tu La! Bất Tử Minh Phượng, Điện chủ Tu La Điện, tộc trưởng Ngưu Sơn, Thâm Uyên Cốt Long, Thanh Thi Thao Thiết! Tu La Điện có tổng cộng bảy Hoàng Vũ! Cộng thêm tuyệt trận thủ hộ được mang về từ thời Loạn Võ, họ nhất định có thể thắng! Ngũ Trảo Kim Long còn kiên trì nửa tháng, cuối cùng vẫn phải từ bỏ, tôi đoán rất có thể là Tần Mệnh đã tiến vào Hoàng Vũ, nên chúng không cần thiết phải kiên trì nữa." Đỗ Toa nắm chặt tay, không kìm được sự phấn chấn trong lòng. Dù sao Hoàng Vũ và Tiên Vũ là hai khái niệm khác nhau, mà Tu La Điện cũng không phải Hoàng tộc Loạn Võ kinh doanh vạn năm, có lực lượng Hoàng Vũ, Tiên Vũ dồi dào. Trước đó cô đã rất lo lắng, hận không thể tự mình xông lên.
Đỗ Duyên Hành và những người khác trao đổi ánh mắt, vẻ mặt vô cùng ngưng trọng. Giờ họ thật sự phải nghiêm túc suy tính, nhưng việc này liên quan đến vận mệnh của cả tộc, họ không dám tùy tiện quyết định.
“Nghĩ đến bí mật của Thiên Đạo, Vương Đạo, nghĩ đến vận mệnh của thế giới này, nghĩ đến tương lai của Thiên Cương Chiến Tộc." Đỗ Toa nhắc nhở họ, nhưng cũng không tiện ép quá chặt. Dù sao các huynh trưởng của cô cần phải cân nhắc cho cả tộc. Nếu đi sai một bước, họ sẽ trở thành tội đồ của lịch sử Thiên Cương Chiến Tộc, sẽ có vô số người phải chôn cùng.
Gian phòng lại chìm vào tĩnh lặng, mỗi người đều thận trọng suy tính. Ai cũng biết không thể kéo dài thêm, giờ phải đưa ra quyết định dứt khoát. Hoặc là trực tiếp nương tựa Tu La Điện, từ đó tham gia vào cuộc chiến thiên hạ, nghênh chiến cường địch của hai thời đại, cuối cùng tiếp nhận sự trấn áp hư vô, phiêu diêu nhưng vô cùng cường đại của Thiên Đạo. Hoặc là từ chối, lựa chọn Thiên Nguyên Đế Quốc, ở Thiên Đình này mưu cầu một con đường sống, đặt cược vào một hy vọng.
Thiên Binh Đại Thống Lĩnh Đỗ Thiệu Hùng đột nhiên lên tiếng: "Đỗ Toa, lúc ở Loạn Võ, cô có từng để lộ thân phận không?"
Đỗ Duyên Hành và những người khác lập tức cảnh giác, ánh mắt sắc bén nhìn Đỗ Toa. Đúng vậy, đây là một vấn đề nghiêm trọng. Nếu thân phận bị lộ, Ngũ Trảo Kim Long rất có thể sẽ nghĩ đến việc Thiên Cương Chiến Tộc sẽ nương nhờ Tu La Điện. Trước đây chúng không để ý, vì muốn xử lý Tu La Điện trước, và tự tin có thể dễ dàng xử lý, không coi Thiên Cương Chiến Tộc ra gì. Nhưng giờ hai lần tấn công Tu La Điện bị thương, Ngũ Trảo Kim Long nổi giận rất có thể sẽ tỉnh táo lại, tìm kiếm những biện pháp khác, đồng thời xử lý những mối đe dọa còn lại. Nếu thật là vậy, Thiên Cương Chiến Tộc sẽ hứng chịu đòn đầu tiên.
"Chắc là không. Lúc đó tôi luôn hành động cùng đại bộ đội. Người Loạn Võ làm sao biết chúng ta đến từ Thiên Đình, không biết thân phận cụ thể. Coi như có tra, cũng không có chỗ nào để tra."
"Nhưng giờ có rất nhiều người từ Thiên Đình đến Loạn Võ. Nếu cẩn thận tìm hiểu, vẫn có thể biết được thân phận của cô."
"Giờ có thể đều biết rồi, nhưng Ngũ Trảo Kim Long vừa biết được bí mật về vết nứt là đã lập tức xông đến, chưa kịp tìm hiểu."
"Vậy còn đám người được đưa ra khỏi Vạn Tuế Sơn lúc trước?"
"Chính vì lo lắng họ sẽ tiết lộ tin tức, nên hiện tại vẫn đang tạm giam ở Thất Nhạc Cấm Đảo, chưa thả ra. Bất quá... Mọi chuyện đều có vạn nhất, biết đâu trong khoảng thời gian này, những người lần lượt đến Loạn Võ lại mang đến rất nhiều tin tức."
"Hiện tại chưa biết, sớm muộn gì cũng sẽ biết! Cô đúng là muốn kéo chúng ta lên thuyền giặc mà!" Đại trưởng lão Đỗ Duyên Bác lắc đầu.
Tộc trưởng Đỗ Duyên Hành trầm mặc một hồi, nhìn các vị trưởng lão chủ yếu và mấy vị Chính Phó thống lĩnh Thiên Binh bộ đội: "Thế nào? Mọi người cho ý kiến đi."
Đại Thống Lĩnh Đỗ Thiệu Hùng nói trước: "Thiên Binh bộ đội tiến vào Tu La Điện, chọn thêm một bộ phận Thiên Vũ phối hợp. Số còn lại chuyển đi hết, bí mật rời khỏi Thiên Đình, đến Xích Phượng Luyện Vực Cổ Hải. Dù chúng ta có chết, ít nhất vẫn còn có thể lưu lại một phần huyết mạch."
"Nhưng nếu Tần Mệnh bại, Tu La Điện và Xích Phượng Luyện Vực đều sẽ bị hủy." Một vị trưởng lão đưa ra ý kiến khác.
"Theo lời Đỗ Toa nói, Xích Phượng Luyện Vực là nơi tập trung rất nhiều thế lực, chắc hẳn sẽ có sự chuẩn bị khác. Coi như bị công phá, cũng có mật đạo để chạy trốn." Đỗ Thiệu Hùng nhìn về phía Đỗ Toa, vừa trả lời vị trưởng lão kia, vừa hỏi Đỗ Toa.
"Đúng vậy! Nơi đó tập trung hơn mười thế lực, có người thân của Tần Mệnh. Coi như nơi đó bị hủy, họ vẫn có thể thông qua biển lửa bí mật rút lui, bảo toàn một phần huyết mạch." Đỗ Toa cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thái độ của Đại Thống Lĩnh Đỗ Thiệu Hùng quá quan trọng, anh ấy đã gật đầu, sự việc coi như thành công một nửa.
Đại trưởng lão gõ nhẹ ngón tay xuống mặt bàn, nhìn về phía tộc trưởng Đỗ Duyên Hành: "Quyết định đi, Đỗ Toa con bé vất vả lắm mới lấy được chồng, chúng ta người nhà mẹ đẻ cũng phải có chút quà chứ."
Đỗ Toa cạn lời: "Đại trưởng lão, ông có thể nghiêm túc chút được không. Tôi trở về là vì cả tộc, không phải vì bản thân tôi."