Trưởng công chúa? Tần Mệnh lặng lẽ đứng ở góc trang viên, cẩn thận cảm nhận phản ứng kịch liệt từ không gian trong chiếc nhẫn mặt nạ hoàng kim. Ánh kim sắc rực rỡ liên tục bùng nổ, chói lóa cả mắt, nhuộm không gian rộng lớn thành một màu vàng sáng. Chiếc mặt nạ như một lnh vật thần bí đang trồi lên hụp xuống giữa biển vàng, đũng động những năng lượng kỳ đị, khuấy động cả không gian.
Mặt nạ hoàng kim, đang thức tỉnh!
Tần Mệnh cảm nhận được Không Gian Giới Chỉ, mơ hồ cảm nhận được vài phần cảm xúc. Giống như vô cùng mờ mịt, vô cùng sầu não, lại như đang truy ức điều gì.
Lẽ nào trong trang viên có thứ gì đó quen thuộc với nó?
Ngủ say vạn năm, thi cốt không còn, linh hồn hoàn toàn biến mất, một chiếc mặt nạ gánh vác điều gì? Một cuộc gặp gỡ từ xa, lại có thể khiến nó thức tỉnh, một lần vô tình gặp lại, vượt qua vạn năm khiến nó xót xa.
"Tỷ phu, huynh đang tìm gì vậy?" Đồng Ngôn bực bội, chẳng phải đã nói là đến gây sự sao?
"Ngươi từng ở Tu La Điện, có biết vị Trưởng công chúa này không?" Tần Mệnh hỏi Mã Đại Mãnh.
Mã Đại Mãnh vẫn còn ngây người, đến khi Tần Mệnh gọi đến lần thứ ba, hắn mới tỉnh táo lại, lắc đầu: "Có giao tiếp vài lần, nhưng cũng mười năm rồi, chắc nàng quên ta rồi."
"Giúp ta một việc, ta muốn gặp nàng."
Đáy mắt Mã Đại Mãnh thoáng hiện vẻ do dự, chần chừ: "Ngươi hứng thú với nàng, hay là trong trang viên có gì đó?"
"Ở đó có một thứ đặc biệt." Tần Mệnh rất tò mò về thân phân chủ nhân chiếc mặt nạ hoàng kim. Những kẻ bị lưu đày đến Tử Tù Đảo đều là những nhân vật hung ác năm xưa, mà thứ có thể khiến tiểu tổ thất thần thì càng không đơn giản. Trước kia không nghiên cứu vì không có manh mối, giờ cuối cùng cũng có chút gợi ý, hắn nóng lòng muốn khám phá bí mật của chiếc mặt nạ hoàng kim.
Mã Đại Mãnh lại chần chừ một lát, mới lấy lại bình tĩnh, dưới ánh mắt kỳ quái của Đồng Ngôn, hắn bước tới cổng trang viên: "Xin thông báo Trưởng công chúa, có cố nhân đến thăm."
"Cố nhân? Xin lỗi, Trưởng công chúa rất ít giao du với người ngoài, ngươi là vị cố nhân nào?" Bọn thủ vệ nhìn Mã Đại Mãnh từ trên xuống dưới. Thân hình cao hơn hai mét, hùng vĩ cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn ẩn chứa sức mạnh vô song, khí thế mạnh mẽ, nhưng không hề phô trương, khiến người ta có cảm giác như một con mãnh thú đang ẩn mình.
"Mạnh Hổ! Làm phiền thông báo!"
Mạnh Hổ? Chưa từng nghe qua.
"Mười năm trước, các ngươi hẳn là biết ta."
"Mười năm trước à, chúng ta mới theo Trưởng công chúa vài năm gần đây." Bọn thị vệ nhìn hắn dò xét: "Nếu là cố nhân của Trưởng công chúa, ngươi lại không biết hôm nay là ngày gì sao?"
"Ngày gì?"
"Cẩm Tú Anh Hùng Hội! Trưởng công chúa đã chủ trì ba kỳ liên tiếp, hôm nay đúng là ngày cuối cùng."
Cẩm Tú Anh Hùng Hội? Mã Đại Mãnh tính toán thời gian, khách khí nói lời cảm ơn, rồi quay người rời đi.
"Thế nào? Trưởng công chúa không có ở đó?”
"Hiện tại đang là Cẩm Tú Anh Hùng Hội ba năm một lần, Đại công chúa đang chủ trì ở Yên Vũ Viên trong khu chủ thành, chúng ta đến đó tìm nàng."
"Cái gì mà Cẩm Tú Anh Hùng Hội?"
"Cẩm Tú vương thất có phong tục thịnh sự kéo dài mấy ngàn năm. Từ khi vương triều thành lập, cứ ba năm lại mở một lần, rộng rãi mời thiên hạ anh kiệt tề tựu ở Yên Vũ Viên, luận bàn luận võ. Ba ngày đầu là thiếu niên Linh Võ Cảnh, ba ngày sau là thanh niên Huyền Vũ Cảnh, tiếp đó là ba ngày luận võ Địa Vũ Cảnh, ngày cuối cùng là Thánh Vũ Cảnh. Tôn chỉ là vì giúp đỡ những tán tu có chí, có thiên phú. Chỉ cần thắng liên tiếp ba trận ở Yên Vũ Viên, vương thất sẽ tặng một kiện bảo bối như võ pháp, vũ khí, hoặc thực hiện một nguyện vọng trong khả năng."
Cẩm Tú Vương Triều dùng biện pháp này để giúp đỡ tán tu, giành được tiếng khen ngợi, đồng thời thể hiện thái độ trung lập. Tiện thể, nếu thấy ai đặc biệt phù hợp, họ sẽ bí mật mời gia nhập vương thất, trung thành với vương thất.
“Năm xưa khi Cẩm Tú Vương Triều điệt vong, ít nhất có hơn ba ngàn tán tu ngàn đặm gấp rút đến tiếp viện. Cũng chính nhờ những người đó kiên trì, vương triều mới giữ được tòa cổ thành này, vương thất mới có thể kéo dài."
Đồng Ngôn lẩm bẩm: "Thảo nào trong thành náo nhiệt như vậy, hóa ra có hội lớn. Không đúng, chủ tử của bọn họ là Tu La Điện đang đánh nhau sống chết với Thiên Long Tộc, bọn họ còn có tâm trạng ở đây tổ chức Anh Hùng Hội?"
"Cẩm Tú vương thất cao ngạo nhưng lại rất truyền thống, họ có tín ngưỡng và những điều cần giữ gìn. Cái Anh Hùng Hội này từ lần đầu tiên tổ chức đã không hề dừng lại, chỉ gián đoạn hơn trăm năm trong thời gian diệt vong. Dù sau khi diệt vong, ảnh hưởng giảm đi nhiều, người tham gia cũng ít hơn, nhưng từ khi dựa vào Tu La Điện, đồng thời khôi phục sự cường thịnh như xưa, Cẩm Tú Anh Hùng Hội càng ngày càng hưng thịnh, thường có hơn nghìn người lên đài tỷ võ."
"Tu La Điện hiện tại là đang 'khi nhục' người khác, chứ không phải người khác đến 'khi dễ' bọn họ, điều này không ảnh hưởng đến ngày lễ truyền thống của Cẩm Tú vương thất."
Tần Mệnh nhìn trang viên: "Chúng ta đến Yên Vũ Viên xem sao."
"Hôm nay là ngày cuối cùng, là luận bàn võ hội Thánh Vũ Cảnh, ta dẫn các ngươi qua.” Mã Đại Mãnh dẫn đường phía trước.
Đồng Ngôn theo sau, càng nhìn càng kỳ lạ, Tần Mệnh là lạ, Mã Đại Mãnh cũng có vẻ là lạ ở chỗ nào đó.
Yên Vũ Viên, tọa lạc tại khu chủ thành do vương thất kiểm soát, là một lâm viên tràn đầy chất thơ, bên trong 'Yên Vũ Hồ' thần bí huyền diệu, được mệnh danh là 'Linh Nhãn' mở ra của Vương Thành, thông với Vương Thành và Chiến Ca Bình Nguyên, quanh năm linh vụ lượn lờ, sương mù bao phủ.
Cẩm Tú Anh Hùng Hội mỗi lần đều được tổ chức trang trọng trong mưa bụi, đây cũng là một tập tục.
Tòa trang viên duy mỹ này tồn tại hàng ngàn năm, chứng kiến gần ngàn lần thịnh hội, chứng kiến hàng chục vạn lần chém giết ở các cảnh giới khác nhau, cũng giúp Cẩm Tú vương thất chiêu mộ rất nhiều tán tu xuất thân bần hàn nhưng có thiên phú tuyệt luân, càng bồi dưỡng được không ít siêu cấp cường giả.
Kỳ Anh Hùng Hội lần này vẫn do Trưởng công chúa của vương thất tự mình phụ trách, người đã chủ trì ba kỳ liên tiếp.
Trưởng công chúa thông minh cơ trí, xinh đẹp tuyệt lệ, là người đẹp nhất Vương Thành, hơn nữa đến nay vẫn chưa lập gia đình, khiến vô số thanh niên tuấn kiệt ngưỡng mộ.
Nghe nói Trưởng công chúa sẽ tuyển chọn vài cận vệ thân tín trong kỳ Anh Hùng Hội này, cần có thiên phú, thực lực, nghị lực, quan trọng hơn là phải đạt từ Thánh Vũ Cảnh trở lên. Thậm chí còn có tin đồn rằng Trưởng công chúa dự định gả vào Tu La Điện sau kỳ Anh Hùng Hội này, người chiếm được trái tim nàng chính là mãnh tướng tân duệ Lan Đình của Tu La Điện đương đại. Hơn ba mươi tuổi đã đạt Thánh Vũ bát trọng thiên, sở hữu thiên phú cấp chuẩn Hổ Bảng, lại rất được Tu La tiểu chủ tín nhiệm, tương lai tiền đồ vô lượng.
Vì vậy, nếu có thể được tiểu chủ ưu ái ở Anh Hùng Hội, không chỉ có thể thường xuyên ở bên mỹ nhân, được vương thất bồi dưỡng, mà còn có thể mượn cơ hội này tiến vào Tu La Điện, quả thực là nhất cử lưỡng tiện.
Cũng chính vì vậy, kỳ Cẩm Tú Anh Hùng Hội này thu hút càng nhiều cường giả Thánh Vũ Cảnh dự thi, khiến ngày cuối cùng của võ hội Thánh Vũ Cảnh được chú ý hơn cả.
Sáng sớm, trong trang viên đã đông nghịt người, năm ba ngàn người tụ tập quanh Yên Vũ Hạ.
"Rống!!" Trên lôi đài Yên Vũ Hồ, một người đàn ông uy mãnh như Hắc Hùng cuồng hống loạn xị, khí thế bạo ngược cường thế. Hắn vung Trọng Chùy liên tục tạo nên những đợt tấn công như mưa bão, áp chế đối thủ. Thế công mãnh liệt nhấc lên cương khí như cuồng phong, chấn động đến lôi đài cũng rung lên.
Mê vụ lượn lờ trên Yên Vũ Hồ, ánh sáng mờ ảo bay lên, hấp thụ năng lượng và cương khí cuồn cuộn trên lôi đài, tránh làm bị thương những người bên ngoài.
Đám đông ồn ào, tiếng hò hét, tiếng hoan hô, tiếng thét chói tai liên tiếp vang lên, cổ vũ cho những màn chém giết kịch liệt trên lôi đài.
"Oanh!!" Người đàn ông nổ tung lên trời cao, bước chân giẫm xuống khiến lôi đài rung lên. Khí lãng trên người hắn cuồn cuộn, hóa thành vô số trọng quyền, trong chốc lát phủ kín cả lôi đài.
Đối thủ trên lôi đài mình đầy máu, nhưng không cam lòng thất bại. Toàn thân hắn phát sáng, chấn khởi một cỗ khí thế cường hãn, rút lợi kiếm hướng thắng lên trời cao. Kiếm mang sắc bén, chặt đứt vô số trọng quyền, hướng thẳng về phía người đàn ông trên không trung.
Nhưng người đàn ông như Mãnh Hổ Hạ Sơn đối diện lao tới, vung Trọng Chùy với khí thế bàng bạc, ngay cả không trung cũng rung lên. Trọng Chùy bạo kích, răng rắc một tiếng giòn tan, dữ dội chém nát lợi kiếm của đối thủ, đánh vào người hắn. Máu bắn tung tóe, đối thủ suýt bị chém thành hai khúc, kêu thảm từ trên cao rơi xuống.
Người đàn ông gào thét lao xuống, cùng lúc lôi đài sụp đổ, hắn bạo khởi một cước đá vào bụng đối thủ, hung hăng đá văng ra khỏi lôi đài, bay về phía đám đông bên ngoài hồ.
"Xoạt..." Toàn trường hô to, âm thanh như sóng biển trập trùng. Cái thứ hai, tên tráng hán nhìn có vẻ thô kệch dã man này lại liên tiếp đánh bại hai cường địch ở Yên Vũ Hồ.
"Tiếp theo! Lại đến!" Người đàn ông chiến ý dâng cao, điên cuồng gào thét khắp trường.