Linh lực ư? Nó còn linh lực không?
Vô số cường giả nín thở dò xét Huyền Hỏa Long Tích, nhưng dường như chẳng hề có chút linh lực ba động nào. Chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Linh lực của ta đâu!" Huyền Hỏa Long Tích giận dữ gào thét, trong lòng còn ẩn chứa nỗi sợ hãi sâu sắc. Linh lực mênh mông như biển bỗng dưng biến mất? Không phải bị phong ấn, mà là biến mất thật sự! Biến mất không một dấu hiệu, thật khó tin, hoàn toàn không thể lý giải! Nó sống lâu như vậy, chưa từng gặp sự kiện quỷ dị đến thế, càng chưa từng nghe nói!
"Linh lực của nó, tiêu tán hoàn toàn rồi." Sau khi dò xét Huyền Hỏa Long Tích kỹ lưỡng, các cường giả Thiên Vũ Cảnh đều lộ vẻ mặt ngưng trọng.
"Tiêu tán hoàn toàn là ý gì?" Nhiều người kinh ngạc hỏi, nhất thời không thể hiểu thấu đáo. Bởi vì chưa ai từng trải qua, càng chưa ai từng thấy, xét theo lẽ thường thì tình huống này không thể tồn tại!
“Linh lực trong cơ thể Huyền Hỏa Long Tích đã khô kiệt, ngay cả Linh hạch cũng không cảm nhận được." Các cường giả Thiên Vũ Cảnh âm thầm hít một ngụm khí lạnh. Linh Yêu cấp Thánh Vũ bát trọng thiên, lại còn là hung thú cường hãn mang huyết mạch Bán Long, linh lực trong cơ thể mênh mông vô cùng, so với người cùng cấp còn nhiều hơn rất nhiều, sao có thể biến mất không dấu vết như vậy?
Không thấy dấu hiệu tán loạn, cũng không phát hiện phong ấn, chỉ trong chớp mắt đã hoàn toàn biến mất.
Tần Mệnh đã làm thế nào?
Bọn họ cố gắng hồi tưởng lại trận kịch chiến vừa rồi, lờ mờ nhớ ra, hình như khi Tần Mệnh vung quyền phá tan lợi trảo của Huyền Hỏa Long Tích, toàn thân hắn đã bộc phát một luồng ba động kỳ dị, bao phủ Huyền Hỏa Long Tích, chợt lóe rồi biến mất, không gây ra biến hóa rõ ràng, nếu không chú ý thì có lẽ đã bỏ qua.
Chẳng lẽ luồng gợn sóng kia đã làm tiêu tán linh lực của Huyền Hỏa Long Tích?
Nhưng, loại võ đạo nào có thể trong nháy mắt rút toàn bộ linh lực của một Linh Yêu cấp Thánh Vũ bát trọng thiên?
Mọi người nghiền ngẫm mãi, mới kinh hồn tỉnh ngộ, hiểu được cái gọi là 'tiêu tán hoàn toàn' là gì.
Bầu không khí xao động giữa rừng đá dần 'lạnh' đi, càng nghĩ nhiều người càng kinh dị, toàn thân nổi da gà.
Ngay cả Tiêu Dung bọn họ cũng có chút không bình tĩnh. Chẳng phải Tần Mệnh đã phô diễn hết tất cả võ pháp rồi sao? Vậy tình huống này là gì? Hắn còn ẩn giấu bí thuật? Không, đây không phải bí thuật, đây quả thực là tà thuật không thể tưởng tượng!
Bọn họ càng nghĩ càng kinh hãi, nhưng vẫn không cách nào lý giải. Làm sao Tần Mệnh có thể đột nhiên xua tan linh lực của Huyền Hỏa Long Tích, mà lại không có bất kỳ triệu chứng nào, phòng cũng không cách nào phòng! Nếu xua tan linh lực của Thánh Vũ ngũ trọng thiên trở xuống thì còn có thể hiểu được, nhưng Huyền Hỏa Long Tích cùng cảnh giới với hắn mà!
Tần Mệnh lạnh lùng nhìn Huyền Hỏa Long Tích đang giận đữ hoảng sợ. Đúng là xui xẻo cho loài bò sát! Sau khi ăn hai quả áo nghĩa Linh Quả ở Thất Nhạc Cấm Đảo, hắn quả thực có một loại lực lượng thần bí tương tự như thiên đạo, nhưng từ trước đến nay nó vô cùng bất ổn, khi có hiệu quả, khi không. Hắn đã đùng Đồng Ngôn bọn họ và các Vương Hầu thử nghiệm mấy trăm, thậm chí cả ngàn lần ở Xích Phượng Luyện Vực, tỷ lệ thành công chưa đến một phần trăm, mà số lần xua tan hoàn toàn linh lực chỉ có hai lần. Còn lại thì chỉ xua tan một phần linh lực.
Thực ra, trong vòng thứ hai khi giao chiến với đám hầu vương, Tần Mệnh đã thử ít nhất mười lần, nhưng đều không có hiệu quả. Hôm nay, hắn chỉ mơ hồ cảm thấy có thể phóng thích loại lực lượng này, nên mới tung ra một kích về phía Huyền Hỏa Long Tích, không ngờ lần này lại thực sự có hiệu quả, còn xua tan hoàn toàn linh lực!
Xác suất nhỏ đến vậy mà con Tích Dịch này lại gặp phải, không xui xẻo thì là gì.
"Khỉ da vàng, ta muốn ăn ngươi!" Huyền Hỏa Long Tích nổi giận, vung lợi trảo to lớn đánh ra không trung, phát ra tiếng nổ ù ù. Long Vĩ căng cứng, vận sức chờ phát động! Mất linh lực chẳng khác nào bí thuật Long Tộc hoàn toàn mất hiệu lực, cả niềm kiêu hãnh 'Huyền Hỏa' cũng hỏng bét. Nó chỉ có thể dựa vào nhục thân chống lại Tần Mệnh, dùng Long Lân chống cự, dùng Long Vĩ bạo kích.
Mặc kệ có giết được Tần Mệnh hay không, nó sẽ liều! Cùng lắm thì đồng quy vu tận, không thì trước khi chết cũng phải phế nửa cái mạng của hắn!
Giờ khắc này, nó đánh mất lý trí, triệt để bạo tấu.
"Ầm ầm!" Tần Mệnh xông lên trời cao mấy ngàn thước, Lôi triều trên toàn thân đột nhiên bạo động, thanh thế kinh người đến khủng khiếp, phảng phất cả phiến thiên địa rung chuyển, đánh rách tả tơi vô số Thạch Sơn, chấn thương mấy vạn Linh Hồn. Lôi minh oanh tạc, vô số Huyết Lôi từ trên người hắn vọt lên, như sấm rắn đi nhanh, dày đặc chằng chịt. Huyết quang nhuộm đỏ bầu trời, yêu dị mà kinh khủng.
Lôi triều trùng kích với tốc độ kinh người, rồi trong chớp mắt tung hoành xen lẫn, hóa thành một đầu Lôi Bằng to lớn, vỗ cánh ngang trời, tiếng gáy vang vọng, chân thực, bá liệt, hung hãn, nguy hiểm. Nó ngẩng đầu vỗ cánh, như Lôi Bằng trọng sinh, hung uy cuồn cuộn, khiến vô số Linh Cầm gào thét.
Huyền Hỏa Long Tích vừa vọt tới giữa không trung, Lôi Bằng đã lao xuống tiếp cận nó, con mắt như hai mảnh Lôi Trì, lệ khí phun trào. Trong chốc lát, hàng trăm, hàng ngàn Huyết Lôi cuồng vũ, trút xuống, va chạm toàn diện vào Huyền Hỏa Long Tích.
Long Lân của Huyền Hỏa Long Tích vô cùng cứng cỏi, là áo giáp bảo vệ nó, nhưng khi gặp phải vô số Huyết Lôi dữ dằn đánh kích, thân thể to lớn của nó bỗng nhiên hạ xuống, Long Lân liên miên vỡ vụn, huyết nhục văng tung tóe.
Huyết Lôi cuồng bạo dày đặc quất vào người nó, tàn nhẫn, cuồng bạo, gần như Thiên Phạt, cảnh tượng rung động lòng người.
Huyền Hỏa Long Tích vô ý thức muốn kích hoạt Huyền Hỏa để đối kháng, nhưng chợt tỉnh ngộ mình không còn linh lực. Nó điên cuồng phản kích, nhưng lại bị oanh liên tiếp xuống, thê thảm vô cùng.
"Ầm! Ầm!"
Mọi người trợn mắt hốc mồm nhìn Lôi Bằng ngang trời, hơn mười đạo Huyết Lôi to bằng vạc nước chiếu sáng thiên địa, đánh xuyên qua thân thể to lớn của Huyền Hỏa Long Tích, xuyên qua lợi trảo, cái đuôi, thân thể, đầu, như xiềng xích giam chặt nó giữa không trung. Càng nhiều lôi điện dày đặc giáng xuống, như roi lôi điện cuồng rút không ngừng.
Đường đường Huyền Hỏa Long Tích, hung thú cấp Bán Long, vậy mà chật vật đến thế, thống khổ giãy dụa, kêu rên thê lương, vô cùng thảm hại.
"Đúng là Lôi Bằng truyền thừa bí thuật, Lôi Bằng Luyện Ngục!" Trong Yêu Thần Thú Sơn, một con Ác Điểu nhận ra bộ bí thuật này. Bí thuật truyền thừa của Lôi Bằng vốn đã cường hãn, phối hợp với Huyết Lôi, uy lực lại tăng lên gấp bội.
Tần Mệnh như Lôi Đình Chiến Thần, đứng ngạo nghễ trên trời cao, hòa làm một với Lôi Bằng, hai mắt đỏ rực, vững vàng nắm trong tay Lôi Bằng Luyện Ngục, chém giết Huyền Hỏa Long Tích. Nếu Huyền Hỏa Long Tích còn linh lực, trận chiến này có lẽ thực sự ác liệt, nhưng mất linh lực chẳng khác nào mất một nửa thực lực.
Ầm ầm! Mấy trăm đạo Huyết Lôi đồng thời giáng xuống, dẫn bạo trời cao, nhuộm đỏ thiên địa.
Huyền Hỏa Long Tích bị đánh cho máu thịt be bét, vừa bi phẫn vừa thống khổ, vẫn còn vọng tưởng thoát ra. Nhưng nó chợt ngẩng đầu, đồng tử bỗng nhiên co lại, trong tầm mắt chỉ toàn là Lôi triều giáng xuống. Nó phát ra tiếng gầm thét thê lương, muốn liều mạng giãy dụa, nhưng Lôi triều sát na giáng xuống, chấn vỡ Long Lân trên đầu, đánh xuyên qua xương đầu cứng cỏi.
Cái đầu dài hơn mười thước bị đánh nát bét, ngay cả Linh Hồn cũng bị chấn diệt.
Thân thể giãy dụa dữ đội cũng cứng đờ, rồi không còn động tĩnh.
Chết rồi? Bị Huyết Lôi đánh chết tươi? Nhiều người cảm thấy hàm răng đau nhức, quá tàn bạo!
Đám người Hoang Lôi Thiên càng chịu chấn động mạnh mẽ hơn. Dù là dùng hoang lôi chi lực, trừ phi là Lữ Hoành Qua, nếu không đừng hòng đánh nát Long Lân, rồi oanh sát Huyền Hỏa Long Tích. Những người mới đến như Thương Hàn Nguyệt lộ vẻ vô cùng ngưng trọng, mắt thấy mới là tin, Đông Hoàng quả nhiên xuất hiện dị lôi có thể chống lại hoang lôi, lại còn đến từ Cổ Hải.
Ầm! !
Thân thể rách rưới của Huyền Hỏa Long Tích từ trên trời giáng xuống, rơi xuống hơn ngàn mét, đập ầm ầm vào đỉnh núi, tóe lên đầy trời đá vụn và máu tươi, thê mỹ trong mang theo nỗi bi thương, mang đến cho tất cả mọi người sự rung động không gì sánh bằng.
Vòng thứ ba, trận đầu, quả nhiên lên đài hẳn phải chết, coi như ngươi là Huyền Hỏa Long Tích thì sao chứ?