Kết thúc rồi sao?
Lại chết thêm một người nữa?
Rừng đá im phăng phắc một hồi, sau đó bỗng nhiên ồn ào như ong vỡ tổ, mấy vạn người kinh hô bàn tán, vô số Linh Yêu gào thét. Trước đó, phần lớn mọi người mới đến còn mang lòng khinh thị, nhưng giờ đây, cái chết của Cừu Trầm Phù đã đánh tan tất cả. Dù bọn hắn có cuồng ngạo, tự phụ đến đâu, cũng không thể phủ nhận thực lực của Cừu Trầm Phù thuộc hàng đỉnh cấp, gần đạt chuẩn Hổ bảng, đặc biệt là uy lực của Tê Thiên kiếm, đủ sức tiêu diệt một lượng lớn đối thủ cùng cấp.
Nhưng Tần Mệnh một lần nữa đứng vững ở cuối cùng, thanh kim sắc thần kiếm xé tan màn đêm, chém chết hung thú, uy áp Tê Thiên kiếm!
Hung uy bực nào, bá thế nhường nào!
Ngọc Thiền hít sâu một hơi, thật đáng sợi Đó còn chưa phải uy lực thật sự của Tê Thiên kiếm, chỉ là giới hạn cực hạn mà Cừu Trầm Phù, thậm chí là Thánh Vũ bát trọng thiên có thể thi triển, vậy mà lại thất bại! Chuôi kim sắc thần kiếm trong tay Tần Mệnh có lai lịch gì? Lại có thể chống đỡ được Linh Khí trên Thiên Đình Huyền Hoàng Bách Binh Bảng!
Tần Mệnh ném xác Cừu Trầm Phù vào hải đường luyện lô, rút Tê Thiên kiếm ra.
Tê Thiên kiếm vừa vào tay đã thấy nặng trịch và lạnh lẽo, hắc khí mờ ảo thấm đẫm sự tà ác và sát phạt. Lưỡi kiếm sắc bén đến cực điểm, lại tràn ngập khí tức khủng bố, như thể có thể chém trời xẻ đất, hủy diệt vạn vật.
Nắm Tê Thiên kiếm trong tay khiến cổ tay Tần Mệnh hơi đau, nặng tựa trăm vạn tấn, cứ như đang nắm giữ cả một phương thiên địa.
"Kẻ bại trận, chúng ta nhận thua! Giao Tê Thiên kiếm ra!" Người của Hoàn Lang Thiên quát lớn, suýt chút nữa xông lên.
“Kẻ lên đài, khế ước tự thành, một sống một còn! Bại, mệnh về ta, tất cả thuộc về ta." Tần Mệnh lạnh lùng đáp lời Hoàn Lang Thiên, nắm Tê Thiên kiếm một lát rồi vung về phía Diêm Vạn Minh: "Thời gian qua vất vả rồi, Tê Thiên kiếm... thuộc về ngươi!”
Keng! Tê Thiên kiếm vào tay Diêm Vạn Minh, phát ra âm thanh kim loại va chạm chói tai.
"Linh Bảng, Tê Thiên!" Sát khí nồng đậm bùng nổ từ Diêm Vạn Minh, xâm nhập Tê Thiên kiếm. Kiếm thân rung lên, kiếm uy cuồng liệt tức thì bùng phát, lăng liệt vô cùng. Kiếm thân tăng vọt gấp mấy lần, dài mười mét, rộng nửa mét, vừa vặn phù hợp với hình thể của Diêm Vạn Minh.
Quả không hổ là chiến binh Linh Bảng, lại có thể biến ảo kích cỡ.
Toàn thân Diêm Vạn Minh hùng vĩ cứng rắn như sắt thép, khí tức khủng bố dũng động. Thân hình cao mười mét, hùng tráng bá đạo, phối hợp với Cự Kiếm dài mười mét, lại thêm danh tiếng lẫy lừng của chiến binh, tạo nên một cảm giác "phối hợp" khó tin, còn khí thế hơn cả khi ở trong tay Cừu Trầm Phù.
“Đúng là chí bảo của Hoàn Lang Thiên, bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra." Người của Hoàn Lang Thiên giận đữ, bọn hẳn cao quý thánh khiết, tuyệt đối không cho phép chí bảo của tộc bị loại quái vật kia làm ô uế.
Tần Mệnh rút kiếm chỉ thẳng vào Hoàn Lang Thiên: "Muốn Tê Thiên kiếm, chấp nhận sinh tử chiến."
"Ngươi chán sống rồi!"
"Ta ở đây, chẳng phải là để chịu chết sao? Đầu trên cổ đây, ngươi tới lấy đi?" Thanh âm Tần Mệnh băng lãnh, nhưng ẩn chứa bá khí.
"Đồ hỗn trướng, cảnh cáo ngươi lần cuối, giao Tê Thiên kiếm ra."
"Gào cái gì mà gào, thua không nổi à? Tê Thiên kiếm ở Bàn Long Sơn, tới mà lấy!" Tử địch Thiên Dực Tộc không khách khí đáp trả.
Rất nhiều thế lực tỏ thái độ: "Đồ vật trên Bàn Long Sơn đều lấy sinh tử định đoạt. Tần Mệnh chết, tất cả của hắn thuộc về các ngươi, các ngươi chết, tất cả thuộc về Tần Mệnh, rất bình thường, vô cùng hợp lý."
Ngay cả người của Hoang Lôi Thiên cũng gật đầu, chấp nhận thái độ này.
Không phải tự nhiên mà mọi người đều giúp Tần Mệnh, mà là như vậy có thể quang minh chính đại đoạt Tê Thiên kiếm từ Hoàn Lang Thiên. Sau này ai giết Tần Mệnh, Tê Thiên kiếm sẽ thuộc về người đó.
Thái độ của các phe khiến Hoàn Lang Thiên trên dưới giận không kềm được, nhưng không tìm ra được lý lẽ phản bác, oán hận nộ khí trút hết lên Tần Mệnh.
“Hoàn Lang Thiên, đám lên lấy không? Hay là không dám?” Tần Mệnh lạnh nhạt hỏi.
"Một tên tiểu tử Cổ Hải, lẽ nào Hoàn Lang Thiên ta lại sợ ngươi?" Một trưởng lão Thánh Vũ bát trọng thiên gầm lên xông về Bàn Long Sơn, nhưng khi sắp đặt chân lên đỉnh núi thì đột ngột dừng lại, vẻ mặt cứng đờ, mồ hôi to như hạt đậu lấm tấm trên mặt.
Lên đài? Sinh tử chiến?
Ngay cả Cừu Trầm Phù cũng không giết được hắn, ta thì được sao?
Vẻ mặt ông ta giãy dụa, hận mình sao lại bốc đồng như vậy, đến đây rồi, còn có thể lui sao?
Càng lúc càng có nhiều người nhìn về phía ông ta, ông ta gần như cảm nhận được sự chế giễu và đùa cợt trong ánh mắt của họ.
"Oa a!" Người kia hung hăng trong lòng, hét lớn một tiếng, chiến ý sôi trào, lao thẳng lên Bàn Long Sơn, triệu ra một thanh cự hình Trảm Đao, vung mạnh, cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy, thanh thế ầm ầm, chấn động Bàn Long Sơn.
Tần Mệnh thu Vĩnh Hằng Chi Kiếm, cánh chim đột ngột rung lên, kèm theo tiếng nổ lớn, như thiểm điện lao thẳng về phía người kia. Tay phải mọc ra lượng lớn bạch cốt, đan xen tung hoành, như áo giáp bảo vệ nửa cánh tay và tay trái, bạch quang mờ mịt, lực lượng bạo tăng.
"Đại Phá Diệt... Vạn người Đoạt Mệnh!" Lão nhân vừa lao vừa ngang nhiên chém xuống, Chiến Đao rung lên âm thanh vang dội, bạo phát vô tận cường quang, bao phủ thiên địa, quang mang chói lòa khiến người ta không mở mắt ra được, hoàn toàn che giấu tung tích của ông ta. Đao Mang chém ngang về phía trước, sắc bén và tấn mãnh, có uy lực phá diệt ngàn quân.
Tần Mệnh nghênh đón, không nhìn thấy nhưng lại bắt được dao động sinh mệnh, điều này với hắn càng mẫn cảm.
Oanh! Hai người va vào nhau trong vô tận bạch quang. Tần Mệnh cuồng bạo vung quyền, trực tiếp dùng xương quyền oanh kích Chiến Đao. Răng rắc một tiếng, Chiến Đao tráng kiện vậy mà vỡ tan tành, hóa thành vô số mảnh vỡ bay tứ tung. Trọng quyền của Tần Mệnh không hề bị cản trở, đánh mạnh vào ngực lão nhân.
Lão nhân thổ huyết bay ngược, một chiêu cũng không chống đỡ nổi.
Tần Mệnh giương cánh bay nhanh, đuổi theo lão nhân ra khỏi phạm vi bạch quang, trọng quyền nhanh như kinh lôi, liên tục oanh kích.
Lão nhân cố nén trọng thương, hốt hoảng đánh trả, kết quả bị Tần Mệnh đè ép liên tục tháo chạy. Trọng quyền như mưa giông bão táp bao phủ lấy ông ta, mỗi một quyền đều mang lực lượng kinh người, đánh vào ngực, nổ tung xương ngực, đánh vào bả vai, nổ nát vụn xương đùi.
Chỉ trong chớp mắt, hai người vượt ngang vài trăm mét, Tần Mệnh liên tục oanh ra tám mươi đạo trọng quyền giữa tiếng kinh hô của toàn trường, một kích cuối cùng đánh xuyên qua ngực vỡ nát của ông ta, lực trùng kích khổng lồ trực tiếp chấn vỡ tâm mạch. Thân thể tả tơi bay lên khỏi mặt đất, vừa vặn đụng vào Lò Luyện Đan phía trước, bị nuốt trọn.
Rất nhiều người không tự chủ được há hốc miệng, toàn thân lạnh toát, giết người cứ như giết chó vậy? Vừa chém giết Cừu Trầm Phù xong, ngay sau đó tái chiến liền có thể đễ đàng ngược sát đối thủ cùng cấp? Điều này chỉ có thể thấy ở những Chí Tôn thiên tài cấp Long Hổ bảng của Thiên Đình. Chẳng lẽ, Tần Mệnh này có thực lực cấp Hổ bảng? Không thể nào! Man Hoang chỉ địa sao có thể xuất hiện đạng này kinh thế chỉ tài, mà Tần Mệnh đường như cũng không có huyết mạch truyền thừa gì đặc biệt.
Tần Mệnh quay người, lắc lắc cổ, vung vẩy máu tươi trên tay, chỉ về phía toàn trường.
Mọi người nhìn Tần Mệnh, biểu lộ khác nhau, nhưng đều lộ ra vẻ ngưng trọng. Tần Mệnh cường hãn vượt quá tưởng tượng, ngay cả những người trước đó chứng kiến hắn chém giết Lỗ Oái và Lữ Hành Không đều âm thầm hít khí, kinh thán đến e ngại.
Ngày thứ tư, chiến thứ mười, hắn vẫn còn đứng đó! Hắn lại thắng!
Ánh mắt Tần Mệnh quét khắp toàn trường, đạm mạc và băng lãnh cất lời: "Thiên Đình, không người sao?"
"Cuồng ngạo!" Từ trong rừng đá lập tức vang lên mấy chục tiếng mắng giận, Thiên Đình không người? Quá cuồng ngạo!
Những tán tu đến từ Cổ Hải lại hít vào khí lạnh, thậm chí còn có một cảm xúc khó tả nhưng lại vô cùng mãnh liệt, nhiệt huyết dâng trào khắp cơ thể, ánh mắt bắn ra cường quang. Thiên Đình không người? Quả là một câu Thiên Đình không người! Nhìn lại ngàn năm vạn năm, có mấy ai từ Cổ Hải dám phát ngôn ngông cuồng như vậy!
"Ha ha, Thiên Đình không người?"
"Lại bắt đầu rồi, chiến thứ mười một, mời!"
"Đông Hoàng, mời lên Bàn Long Sơn!"
Võ số Tân Tu phấn chấn không thôi, cao giọng la hét, thay đổi vẻ điệu thấp và an phận lúc trước. Phảng phất Tần Mệnh đang chiến đấu vì bọn họ, vì Tán Tu Cổ Hải mà chiến!
Mười mấy người hô to kéo theo hơn mười người hò hét, cuối cùng dẫn đến mấy trăm người gầm thét: "Đông Hoàng, mời lên Bàn Long Sơn!"