"Tam công tử!" Rất nhiều người của Hoang Lôi Thiên vô thức muốn xông lên.
"A!" Lữ Hành Không vừa kinh hoảng vừa giận dữ, trong chớp mắt, vô số ý nghĩ phản công hiện lên trong đầu. Hắn tin vào uy lực của Lôi Chu, tin vào bản thân. Từ trước đến nay, hắn luôn là người hóa thành Lôi Chu đi săn bắt kẻ khác, chứ chưa từng bị ai săn bắt. Chuyện đó trước kia không thể, hiện tại không được, tương lai càng không cho phép. Trong tiềm thức, hắn tin rằng Lôi Chu vẫn còn khả năng giãy giụa, nhưng... Hàng ngàn hàng vạn suy nghĩ trong khoảnh khắc cuối cùng lại biến thành thỏa hiệp. Hắn cưỡng ép cắt đứt mọi liên hệ với Lôi Chu, rồi phóng lên trời trước khi Lôi Chu đâm sầm vào bụng Lôi Thiềm, bỏ chạy.
Chính nhờ sự quả quyết đó mà hắn tránh được kết cục bị thôn phệ.
Răng rắc! Răng rắc! Hình thể Lôi Chu lớn gấp đôi Lôi Thiềm, nhưng vẫn bị Lôi Thiềm há miệng nuốt chửng, không chút huyền niệm. Âm thanh nghiền nát, xé tan như đang nhấm nuốt vang vọng khắp rừng đá, rung chuyển cả đất trời. Âm thanh đinh tai nhức óc ấy lại khiến người ta rùng mình.
Lữ Hành Không kêu thảm thiết giữa không trung, thất khiếu đổ máu. Bên trong Lôi Chu có Linh Niệm của hắn, là Lôi Thể sinh mệnh của hắn. Bị Lôi Thiềm nuốt chẳng khác nào nuốt nửa cái mạng của hắn. Tiếng nghiền nát, nhấm nuốt khiến người khác rùng mình, nhưng đối với lỗ tai hắn lại là bi phẫn và giận dữ.
“Hit... Vù vù..." Rất nhiều người run rẩy hít khí, vẻ mặt quái dị đến khoa trương. Nuốt?!
Ngọc Thiền khẽ mím đôi môi đỏ, trong lòng bỗng dưng khẩn trương, thậm chí là sợ hãi.
"Oa oa..." Lôi Thiềm khẽ kêu, nghẹn ngào nhưng lại chói tai đến lạ. Huyết Lôi toàn thân bạo động, gắt gao trấn áp Lôi Thiềm, ép thành vô số hoang lôi, xông vào thân thể Tần Mệnh cưỡng ép luyện hóa.
"Ta muốn mạng chó của ngươi!" Lữ Hành Không rơi xuống đất, tóc tai rũ rượi, mặt mày dữ tợn, cuồng loạn gầm thét. Thân thể hắn nhúc nhích một cách mất tự nhiên, vang lên những tiếng "bành bành" hỗn loạn, huyết nhục văng tung tóe. Mười sáu khúc xương cốt đẫm máu từ trong thân thể hắn lao ra.
Mỗi khúc xương cốt đều kích khởi huyết khí ngút trời, ngay sau đó bùng nổ thành Lôi triều cuồng liệt.
Tiếng gầm rú vang vọng bốn phía, kinh thiên động địa.
Xương cốt trong huyết khí và Lôi triều đan xen hóa thành mười tám con cự thú đáng sợ, trấn giữ ở những phương vị khác nhau, vây khốn Bàn Long Sơn. Chúng phát ra ánh sáng chói mắt, máu nhuộm đỏ bầu trời, điên cuồng gào thét, thanh thế vô cùng khủng bố.
Có Lôi Xà chiếm cứ, tráng kiện hung tợn; có Lôi Vượn đứng hiên ngang, đấm ngực gào trời; có Lôi Ngạc đạp nát đỉnh núi, lắc đầu vẫy đuôi; có Lôi Dê ngẩng đầu, lôi uy cuồn cuộn; lại có Lôi Ưng vỗ cánh, nhấc lên vô tận Lôi triều.
Mười tám dị thú, tựa như mười tám Hung Binh, trấn thủ Bàn Long Sơn.
Trên đỉnh núi, vô tận hoang lôi kích khởi, tung hoành đan xen, tầng tầng lớp lớp giao nhau, biến thành Lôi Ngục chiến trường sôi sục và dữ dằn, phong ấn không gian đỉnh núi, trấn áp Tần Mệnh bên trong.
Mười tám đị thú quá cường hãn, giống như chân thân giáng lâm, lại toàn thân sôi trào khí tức hoang lôi, đảo loạn năng lượng tự nhiên giữa đất trời, văn vẹo cả mây đen cuồn cuộn. trên bầu trời, khiến vô số người thất sắc, kinh hãi thán phục trước đị tượng đột ngột và sát tràng mãnh liệt kia, quả không hổ là truyền nhân Hoang Lôi Thiên.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Thân thể Lữ Hành Không mờ dần, có thể thấy rõ hoang lôi lưu động bên trong, còn có một cỗ khí tức kỳ dị mà cường đại đang mở ra phong ấn. Mười tám vết thương trên người hắn càng phát ra cường quang rực rỡ.
"Hắn đang làm gì?"
"Đây là khí tức gì vậy? Thật đáng sợ!"
"Đây không phải là khí tức mà một Thánh Vũ bát trọng thiên nên có, vậy mà khiến ta toàn thân rét run."
“Hắn đang vận dụng cấm ky gì sao?”
"Lữ Hành Không dựa vào hoang lôi hoành tảo đồng cấp, chưa từng thấy hắn như vậy."
"Thật sự là bức bách quá rồi! Hắn không thể chấp nhận hoang lôi bị áp chế!"
"Rốt cuộc là thế nào?"
Mọi người nghị luận ầm ĩ, các thế lực lớn nhíu mày chú mục. Họ nhìn mười tám Lôi Thú gầm thét vang trời, nhìn Lôi triều trùng điệp giao nhau, cũng khẩn trương theo dõi khí tức mà Lữ Hành Không đang phóng thích.
Lữ Hoành Qua sắc mặt ngưng trọng, đến mức đồn hắn vào tình cảnh này sao? Không thử bất kỳ biện pháp nào khác, trực tiếp muốn tế hiến bản thân.
Đám người Hoang Lôi Thiên vừa sợ hãi vừa căm hờn, còn có xúc động muốn xông lên cứu người.
"Hoang Cổ Lôi Linh a, hãy tiếp nhận huyết nhục Linh Hồn của ta đi!"
"Ta, Lôi Chủ chi tử của Hoang Lôi Thiên, nguyện hiến tế tàn khu này cho ngươi!"
"Phóng thích hoang uy của ngươi, hủy diệt kẻ địch trước mặt đi."
Thanh âm Lữ Hành Không trống rỗng, quái đị mà chói tai, như xuyên qua thời không gào thét, quanh quấn trong sát tràng khống lồ này. Một cỗ khí tức khủng bố bùng nổ trong cơ thể hắn, như một tôn thần linh xuất thế, Lôi triều sáng chói mà đữ dằn ầm ầm nổ tung, khiến toàn bộ lôi tràng bừng sáng.
Từ mười tám vết thương xông ra hoang lôi đáng sợ, đánh về phía không trung, liên tiếp giao hội, hình thành một hư ảnh mơ hồ, không nhìn ra hình dáng thật, giống người, lại giống thú. Mông lung mơ hồ, nở rộ cường quang tựa như mặt trời chói chang.
Đó là hình chiếu Lôi Linh của Vạn Cổ Lôi Trì trong Hoang Lôi Thiên!
Ở Hoang Lôi Thiên, mỗi một truyền nhân trực hệ, hoặc nhân vật đặc biệt, đều sẽ được gieo hạt giống Lôi Linh trong cơ thể. Đây là vinh quang vô cùng thần thánh, đồng thời khiến cơ thể họ hình thành một liên kết cộng minh cường đại với hạt giống. Năng lượng trong cơ thể họ sẽ thông qua hạt giống đó cống hiến cho Vạn Cổ Lôi Trì, thai nghén thực lực của nó. Và vào thời khắc mấu chốt, họ có thể thông qua hiến tế huyết nhục, kích phát hạt giống, triệu hồi một sợi Linh Niệm!
Đám người Hoang Lôi Thiên kính sợ cúi đầu, Linh Hồn đều run rẩy lạnh toát. Uy thế như vậy, khí tức này, đối với những người tu luyện hoang lôi như họ có ảnh hưởng vô cùng kinh khủng. Ngay cả Lữ Hoành Qua và vị Thiên Vũ kia cũng hơi cúi đầu xuống, biểu thị sự kính sợ.
“Đúng là vị kia trong Vạn Cổ Lôi Trì?" Các thế lực của Bất Hủ Thiên Cung, Tam Nhãn Chiến Tộc đều lộ vẻ ngưng trọng, nhíu mày nhìn nó. Cho dù mười tám Lôi Thú của Bàn Long Sơn vô cùng bạo ngược, Lôi triều vô cùng kinh khủng, đường như cũng chỉ có thể làm vật làm nền cho nó. Nó đứng ở đó, như một tôn thần linh ném phân thân xuống cho chúng sinh.
Sở dĩ Hoang Lôi Thiên có thể đứng vào hàng "Cửu Thiên" đứng đầu, được tôn là thánh địa Lôi đạo, dám khiêu khích cả Bất Hủ Thiên Cung, cũng là vì họ thủ hộ phiến Vạn Cổ Lôi Trì kia, bên trong có một Lôi Linh thiên địa sinh ra từ Thời Đại Thượng Cổ. Chỉ có điều đạo Linh Tôn kia bị trọng thương quá sâu, "lôi tâm" bị hủy, hiện tại đã không còn uy lực năm xưa, mà dị lôi thiên hạ ngày nay đã mất hết, tài nguyên không còn như vạn cổ đại, nó cũng không có cơ hội khôi phục toàn thịnh.
Nhưng cho dù như vậy, nó vẫn vô cùng cường đại, cường đại đến mức người mạnh nhất Hoang Lôi Thiên cũng cam tâm làm nô bộc, cường đại đến mức tất cả con dân Hoang Lôi Thiên lấy huyết nhục cung phụng.
Đám người ưu tư, quần hùng kiêng kỵ. Đây chính là sự khác biệt giữa cường giả bình thường với những thiên tài kia. Dù ngươi có thể trưởng thành đến cao giai Thánh Vũ, cuối cùng cũng không thể chống lại những con cưng của "Cửu Thiên". Đầu tiên là Lỗ Oái, lại là Lữ Hành Không, đều cường hãn đến mức khiến người ta run sợ. Coi như không thể vượt cấp khiêu chiến cửu trọng thiên, ít nhất trong bát trọng thiên họ khó gặp địch thủ.
Đây cũng là lý do Vương Chiến chém giết rất nhiều đồng cấp, nhưng không được Phượng Cửu Ca mấy người để vào mắt.
Nhưng hôm nay, tại Bàn Long Sơn này, Vương Chiến đã thay đổi nhận thức của mọi người về hắn. Trước ngược Địa Long, lại giết Lỗ Oái, giờ lại bức bách Tam công tử Hoang Lôi Thiên lấy huyết nhục tế hiến Lôi Linh.
Lôi Linh đứng trên không, quan sát Tần Mệnh. Khí tức khủng bố cuồn cuộn giữa đất trời, mười tám Lôi Thú chật ních trấn áp sát tràng.
"Giết hắn... Giết hắn..." Lữ Hành Không gào thét, khàn khàn mà điên cuồng. Thà rằng ngủ say mấy năm, coi như trọng thương ngã xuống, hắn cũng không để ý. Hôm nay chỉ cần giết Vương Chiến, hắn liền là người chiến thắng!
Huyết Lôi... Tất cả... thuộc về hắn.
Lôi Linh đưa tay, thiên địa đều kinh, ầm ầm run rẩy. Mười tám Lôi Thú kích khởi sát uy vô tận, phong tỏa Bàn Long Sơn, còn vô tận lôi uy như cuồn cuộn nộ trào đè xuống Tần Mệnh.
Toàn trường chú mục, tập trung sát tràng, bầu không khí tăng vọt đến cực hạn, sắp sôi trào! Lần này dù sao cũng nên giết Vương Chiến rồi chứ? Đều đã hiến tế huyết nhục rồi, mà còn chưa kết thúc thì thật là quá thất vọng!