Người đàn ông bừng bừng lửa giận, đuổi giết trên không trung. Hắn đến đây không phải để luận bàn võ nghệ, mà là để giết người. Lôi triều cuồng bạo sôi trào trên bầu trời, theo hắn phóng lên cao vút, sâu trong lôi triều ẩn hiện vô số bóng người, tựa như hàng ngàn lôi binh, đồng loạt tấn công, loạn chiến một vùng trời.
Thanh thế cực lớn, khiến người ta kinh sợ thán phục.
Đầu lâu lơ lửng giữa không trung, phát ra những âm thanh chói tai, gào rít. Sóng âm cuồn cuộn dâng lên, tựa như thủy triều ngàn vạn cân, từ trên cao ập xuống, liên miên bất tuyệt, trong nháy mắt đánh tan toàn bộ lôi triều.
Người đàn ông toàn thân bị đánh tả tơi, máu phun ra như mưa, tựa như bị lưỡi dao sắc bén xé toạc, toàn thân máu thịt nhầy nhụa, chật vật rơi xuống từ trên cao.
"Xoạt!!" Cả trường kinh hô, trước đó đã từng thấy Yêu Nhi phô diễn viên Máu Ngọc Khô Lâu, nhưng đây là lần đầu tiên nó thể hiện ra uy thế khủng bố đến vậy.
Người đàn ông đập xuống mặt đất, văng tung tóe máu tươi khắp nơi, nhưng hắn như thể nhập ma, mạnh mẽ bật dậy, tóc tai bù xù gào thét, lần nữa phóng lên không trung. Hắn triệu hồi một thanh lôi thương, chỉ thẳng lên trời, lập tức bùng nổ vô tận lôi điện. Mỗi đạo lôi điện đều đũng động sức mạnh hoang lôi kinh người, thậm chí trong khoảnh khắc dẫn động Lôi Điện Chỉ Lực giữa thiên địa bạo động.
Mây đen cấp tốc hình thành, bao phủ bầu trời, mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội.
Chuôi lôi thương này được đưa vào Vạn Cổ Lôi Trì, rèn luyện trong đó rất nhiều binh khí, lấy sức mạnh hoang lôi thai nghén. Rất nhiều binh khí không trụ được bao lâu liền tan chảy, nhưng có một số lại có thể may mắn chống đỡ. Càng trụ được lâu, uy lực càng kinh khủng, một khi hoàn toàn 'hoang Lôi Hóa', sẽ vô cùng đáng sợ, nhưng chỉ có Hoang Lôi Thiên đỉnh phong Thánh Vũ hoặc Thiên Vũ mới có thể khống chế.
Chuôi lôi thương này là do hắn nhờ cậy bậc cha chú đưa vào Vạn Cổ Lôi Trì, rèn luyện hơn hai trăm năm, tạo thành một thanh chiến binh cường hãn, đã 'hoang Lôi Hóa' một nửa, cực kỳ bá đạo, lại ẩn chứa sức mạnh hoang lôi mãnh liệt và tinh thuần.
Lôi thương vừa xuất hiện, trời đất liền biến sắc, gió nổi mây phun, sấm sét vang dội.
Yêu Nhi xinh đẹp đứng ở sâu trong đầu lâu khổng lồ, tay nâng viên Máu Ngọc Khô Lâu đầu lấy được từ Tỉnh Tuyệt Cổ Đảo, toàn thân huyết khí nồng đậm, tà mị yêu đị. Máu Ngọc Khô Lâu đầu tỏa ra khí tức vô cùng khủng bố, trong hốc mắt bốc hơi huyết khí thâm thúy, ẩn ẩn có những nụ cười nhếch mép quỷ dị thoảng qua.
"Đồ đĩ thối, chết đi!" Người đàn ông gầm thét, giơ lôi thương giết về phía sâu trong khô lâu khổng lồ. Lôi thương nở rộ ánh sáng kinh người, bùng nổ lôi uy vô song, trong chốc lát thiên lôi cuồn cuộn, lôi điện trong mây đen trút xuống như thác lũ, dày đặc bao phủ lấy khô lâu khổng lồ.
Toàn trường chú mục, ngưng thần quan sát. Thực lực của người này hẳn là kém Yêu Nhi một chút, nhưng chuôi lôi thương này quá mạnh, tựa như phân thân của Hoang Lôi Lôi Linh, mang theo hủy diệt mà đến.
"Giết nó, ngay lúc này!" Khí thế của những người đến từ Hoang Lôi Thiên đột nhiên tăng vọt.
"Chết đi!!" Sâu trong đầu lâu khổng lồ, người đàn ông kia trong khoảnh khắc phóng thích bản thân, đem máu tươi, linh hồn, linh lực, đều tế hiến cho lôi thương. Hắn muốn tự bạo, hơn nữa phải dẫn bạo thanh lôi thương được thai nghén hai trăm năm trong Vạn Cổ Lôi Trì.
Ủy lực này, tuyệt đối có thể oanh sát đối thủ cùng cấp!
Hắn muốn báo thù, Hoang Lôi Thiên càng phải giữ thể diện!
"Yêu Nhi!" Nguyệt Tình, Đồng Ngôn cùng nhau biến sắc, ngay cả Hỗn Thế Chiến Vương cũng kinh ngạc, quá đột ngột, muốn ngăn cản đã không kịp.
"Tự bạo?" Rất nhiều cường giả cảm nhận được sự biến hóa đột ngột trên chiến trường, cũng kinh hãi trước sự quyết đoán của Hoang Lôi Thiên, đến cả thủ đoạn này cũng dùng đến?
Nhưng mà...
Mây đen cuồn cuộn, sấm sét vang dội, năng lượng trên bầu trời bạo động, nhưng viên đầu lâu vẫn lơ lửng ở đó, không có bất kỳ biến hóa nào, trái lại vang lên tiếng cười yêu mị thanh thúy: "Hoang Lôi Thiên à Hoang Lôi Thiên, có cao quý hơn Cổ Hải là bao chứ, đối phó với phụ nữ, đến cả tự bạo cũng dùng đến.”
Sau một khắc...
"Răng rắc!" "Răng rắc!"
"A!!"
Tiếng kêu thê lương thảm thiết hòa lẫn tiếng xương thịt vỡ vụn vang vọng trong sâu thẳm đầu lâu, tựa như đang phải chịu đựng thống khổ và dày vò tột cùng.
Rất nhiều người toàn thân lạnh toát, ngước nhìn đầu lâu trên không trung, nó... nó đang... nhai nuốt?
"Lôi binh tốt như vậy, không thể lãng phí, ta xin nhận lấy nhé?" Âm thanh của Yêu Nhi vang vọng giữa trời đất, cười nhẹ nhàng, nhưng lại sát phạt um tùm.
Đầu lâu nhai nát người đàn ông kia, chôn vùi cả nhục thân lẫn linh hồn hắn.
Toàn trường lâm vào tĩnh lặng, rất nhiều người không kìm được rùng mình, thật đáng sợ! Là do vũ khí hay là võ pháp?
Yêu Nhi thu lôi thương, dùng Huyết Tinh Linh bí thuật luyện hóa huyết nhục thân hồn của người kia, ngưng tụ thành một viên Huyết Đan. Nàng quyến rũ động lòng người, lại tựa như yêu ma, cầm Huyết Đan nuôi dưỡng Máu Ngọc Khô Lâu trong tay: "Tiếp theo? Hay là đến một người cấp chuẩn Hổ Bảng đi! Bất quá... hôm nay ta không muốn thắng thua, ta... muốn mạng..."
"Cuồng ngạo!" Tiếng quát giận đữ vang lên từ trong ngoài rừng đá, nhưng lại thưa thớt, chỉ rải rác vài trăm âm thanh mà thôi, càng nhiều người đang im lặng, ngưng trọng. Đồng Ngôn chém giết Mục Thanh Hoa, đã chứng minh thực lực. Nguyệt Tình liên chiến hơn mười trận, đều là một chiêu chế địch, thực lực cường thịnh khiến người ta kinh sợ thán phục, còn Yêu Nhi, đường như trước đó đều có giữ lại, bây giờ mới bắt đầu thể hiện thực lực chân chính.
Chẳng lẽ ba người này đều có thực lực kháng cự cấp chuẩn Hổ Bảng sao?
Cả nhà này... quá dị thường!
Nếu như tương lai trưởng thành, thật là đáng sợ đến mức nào!
"Không được! Không thể để Yêu Nhi thành công!"
"Giết yêu nghiệt! Tuyệt đối không thể để nó thắng nữa!"
"Đông Hoàng không thể cho phép bọn chúng lại làm càn!"
"Yêu Nhi nhất định phải bại!"
Các phe mặc kệ ôm mục đích gì đến đây, giờ phút này lực chú ý toàn bộ đặt lên Bàn Long Sơn. Tần Mệnh đã phong vị Lôi Đình Chiến Tôn, ba người nhà hắn nếu đều thể hiện ra thực lực cấp chuẩn Hổ Bảng, hay thậm chí chém giết được đối thủ cấp chuẩn Hổ Bảng, đối với rất nhiều người mà nói không thể nghi ngờ là một sự sỉ nhục, mà nếu như trưởng thành, lại càng là một uy hiếp cực lớn.
Thế nhưng, ai sẽ lên?
Không phải là không có đững khí, mà là đều trở nên trầm ổn tỉnh táo, không ai đám khinh thị bọn chúng. Nữ nhân này và Tần Mệnh thật giống nhau, một người điên cuồng hung tàn, giết người không chớp mắt, một người huyết tỉnh nguy hiểm, luyện Huyết Đan sống!
"Mấy vạn người tụ ở chỗ này, không ai dám lên sao? Thảo nào..." Tiếng cười thanh linh của Yêu Nhi bỗng nhiên nhẹ đi rất nhiều, tựa như đang lẩm bẩm, nhưng lại rõ ràng truyền khắp toàn trường: "Hắn nói... Đông Hoàng không người..."
Một cường giả Hỏa Vân Thiên đột nhiên giận dữ bay lên không: "Tiện nhân, ngươi là cái thá gì, nếu có một ngày ngươi và Tần Mệnh đều nghèo túng, lão tử nhất định tìm đường sống cho các ngươi ở Hoa Lâu."
Yêu Nhi không hề xấu hổ, nhẹ nhàng đáp: "Người thứ hai!"
Vút!
Một đường huyết mang mang theo lưỡi nhọn nổ ra, xuyên thủng huyết vụ, cách mấy ngàn thước nổ bắn kích, đánh về phía đầu người kia.
Huyết quang bay múa, sáng chói chói mắt, giữa thiên địa tạo nên một cảm giác lăng lệ không thể diễn tả.
Đó là một cây huyết châm! Tên là Toái Hồn! Là một trong ba kiện Trấn Hải chí bảo trong khí hải của Yêu Nhi, năm đó Tần Mệnh tìm được từ mật thất của tộc trưởng Thanh Yêu Tộc, lịch sử đã lâu, lưu truyền từ thời loạn võ.
"Lão tử không đến để ứng chiến." Khí thế của người đàn ông kia lập tức suy sụp, chật vật lùi về phía sau, cố gắng tạo ra vô số tàn ảnh, muốn trốn khỏi Bàn Long Sơn, nhưng Toái Hồn Châm tựa như có sinh mệnh, đuổi theo sát nút, khóa chặt bóng hình hắn.
Những người đến từ Hỏa Vân Thiên vừa muốn ngăn cản, Toái Hồn Châm đã xuyên thủng đầu hắn, rồi trong nháy mắt quay vòng, phóng về phía đầu lâu lượn lờ huyết khí trên không trung.
Người đàn ông duy trì tư thế bỏ chạy rồi loạng choạng thêm vài bước, sau đó ngã nhào xuống đất.
Khi những người Hỏa Vân Thiên đỡ lấy hắn, hắn đã không còn khả năng sống sót. Đường đường Thánh Vũ Cảnh, linh hồn lại vỡ tan thành cặn bã như thủy tinh, chỉ còn lại một bộ nhục thân hoàn chỉnh.
"Hắn chỉ là Thánh Vũ tứ trọng thiên!" Những người Hỏa Vân Thiên gầm thét.
"Ồ? Vậy sao? Thảo nào yếu như vậy." Yêu Nhi khẽ cười.
"Ngươi muốn chết!"
"Ta ở ngay đây, các ngươi đến giết đi."
Những người Hỏa Vân Thiên nổi cơn thịnh nộ, nhưng thực sự không tìm ra ai có thể đối kháng Yêu Nhi.
"Ta đến!!" Yêu Thần Thú Sơn chiếm cứ phía đông không trung, sát khí lượn lờ, Thánh Uy cuồn cuộn, bên trong truyền đến âm thanh khàn khàn trầm thấp, thu hút vô số ánh mắt.
"Đúng là..."
"Huyết Nhãn Thạch Hầu?"
“Hí... Đến cả nhân vật hung ác này cũng tới!”
"Đúng là Huyết Nhãn Thạch Hầu! Hậu duệ của Yêu Chủ Thông Thiên Thạch Hầu của Yêu Thần Thú Sơn!"
"Toan Nghê chết trong tay Tần Mệnh, đây là muốn đến báo thù?"
Đám người truyền đến những tiếng xôn xao, ngay cả người Hỏa Vân Thiên cũng động dung, không ngờ lại dẫn ra một yêu vật kinh khủng như vậy.