Cừu Trầm Phù tựa như một ngọn núi di động, mỗi bước đi khí thế lại tăng thêm một bậc. Sau trăm mét, đất trời đường như cũng rung chuyển theo từng bước chân hắn.
Hơn trăm người của Hoàn Lang Thiên tụ tập tại đó, cưỡi Thiên Mã, trang nghiêm túc mục, ngân quang rực rỡ. Họ như những Thiên Binh Thần Tướng cao cao tại thượng, cao ngạo mà tôn quý. Khóe miệng mỗi người đều nhếch lên một đường cong, thể hiện sự tự tin vào Cừu Trầm Phù.
"Chờ ngươi chiến tử, ta đích thân đem tro cốt rải xuống Cổ Hải. Từ đâu đến, trở về nơi đó!" Cừu Trầm Phù gầm lên, tiếng hô vang vọng đỉnh núi, cuồng phong gào thét, cát bay đá lở. Vô số Bạch Vũ từ người hắn bay ra, dày đặc, múa lượn trên không, một màu trắng xóa bao phủ đỉnh núi. Bạch Vũ thoạt nhìn nhẹ nhàng, duy mỹ mà tinh khiết, nhưng số lượng ngày càng nhiều, gần như lấp kín không gian, che khuất tầm mắt mọi người, ngay cả linh lực cũng khó mà xuyên thấu.
Tần Mệnh lập tức mất dấu Cừu Trầm Phù. Trong tầm mắt chỉ toàn Bạch Vũ, không một tạp chất, không một âm thanh, tựa như bị giam vào một không gian thần bí, cách biệt với thế giới bên ngoài. Ngay lập tức, một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm ập đến. Bạch Vũ phía trước đột ngột tách ra, một lưỡi phi đao bạc sắc bén lao tới, nhắm thẳng mi tâm Tần Mệnh.
Tần Mệnh siết chặt tay phải, bạo phát kim quang ngập trời, nghênh đón phi đao bạc. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, như một quyền nện vào núi sắt, khiến không gian chấn động dữ dội, đất rung núi chuyển. Tần Mệnh dùng sức mạnh hơn một triệu cân đánh bay phi đao, nhưng đồng thời cũng bị lực phản chấn khủng khiếp đẩy lùi.
"Phía sau!!" Một tiếng thét chói tai vang lên, Cừu Trầm Phù bất ngờ xuất hiện. Võ số Bạch Vũ đột nhiên đỏ rực, sắc bén, hòa vào nhau thành một thanh kiếm Bạch Vũ, chém về phía đầu Tần Mệnh. Hoàn toàn không có dấu hiệu nào, Bạch Vũ che giấu tung tích và khí tức của hắn, ngay cả âm thanh và dao động năng lượng cũng bị 'nuốt chửng', không thể cảm nhận được gì.
Tràng vực quỷ dị!
Tần Mệnh bộc phát Lôi Triều cuồng liệt, càn quét bốn phương tám hướng, bao phủ phạm vi trăm mét, xé nát vô số Bạch Vũ, chấn vỡ thanh kiếm Bạch Vũ.
"Vẫn còn đó!" Cừu Trầm Phù rống giận, nhưng âm thanh đồng thời vọng đến từ mọi phía, như hàng trăm hàng ngàn người cùng hô hét, to lớn chói tai, cùng sát khí cuồn cuộn, tràn ngập khí tức nguy hiểm.
Vô số Bạch Vũ hoàn toàn bạo động, biến thành những vũ khí khác nhau, tấn công Tần Mệnh.
Cừu Trầm Phù không đám khinh thường Tần Mệnh, trực tiếp tung ra đòn tấn công mạnh mẽ và tàn nhẫn nhất, khống chế tràng vực tấn công từ mọi phía.
Tần Mệnh toàn lực nghênh chiến, ác chiến diễn ra vô cùng sôi động. Hắn cố gắng tìm kiếm tung tích Cừu Trầm Phù, tìm kiếm dao động sinh mệnh, nhưng vô tận Bạch Vũ lấp đầy không gian, không thể tìm thấy gì. Bạch Vũ khi thì nhẹ nhàng, khi thì sắc bén, khi thì ngưng kết, khi thì hóa thành vũ khí cứng rắn sắc nhọn, tấn công từ những hướng không ngờ, uy lực lại vô cùng mạnh mẽ.
Đám người trong rừng đá lo lắng nhìn ra xa, nhưng không thể nhìn rõ, ngay cả những cường giả cùng cấp bậc cũng khẽ nhíu mày. Đây là võ pháp gì? Ngay cả họ cũng không hiểu thấu!
Chỉ những người có cảnh giới từ Thánh Vũ bát trọng thiên trở lên mới miễn cưỡng nhìn thấu tình hình bên trong, nhưng vẫn rất mơ hồ.
"Chỉ có thế thôi sao? Thật khiến ta thất vọng!" Giữa Bạch Vũ sâu thẳm truyền đến tiếng gầm, dày đặc và tràn ngập uy áp. Một luồng gợn sóng kỳ dị quét qua đỉnh núi, Bạch Vũ trong phạm vi vài trăm mét lập tức ngưng kết, hóa thành hàng trăm kiếm Bạch Vũ sắc bén, âm vang coong coong, phong mang sắc bén khiến không gian dường như trở nên băng lãnh.
Tần Mệnh nhướng mày. Tất cả kiếm lao đến từ mọi hướng, hoàn toàn bao phủ hắn. Bạch quang chói mắt, sắc bén băng lãnh, đủ khiến người kinh sợ.
"Ngươi so với Lỗ Oái còn kém xa. Thiên Địa Đồng Tịch!" Tần Mệnh không hề động đậy, đứng sừng sững tại chỗ, phát ra một tiếng gầm, như trời long đất lở, như vạn thú cùng gầm, Lôi Triều từ toàn thân phun trào mãnh liệt, tấn công lên trời cao, Huyết Lôi liên miên không dứt, thanh thế to lớn, chôn vùi Bạch Vũ liên miên, chấn vỡ những thanh kiếm đang lao tới.
Lôi Triều cuồn cuộn, trong nháy mắt hóa thành hàng ngàn vạn roi lôi điện, hợp thành một con quái vật khổng lồ, chiếm cứ đỉnh núi, lôi uy ngập trời.
Rồng! Huyết hồng sắc Lôi Long!
Hiển hóa đến cực hạn, biến đổi kinh người.
"Rống!!"
Cự Long ngẩng đầu, gầm thét trời xanh, uy hiếp vạn vật. Long Ngâm vang dội, như bầu trời vỡ ra, đại địa chìm xuống, vô tận cường quang và năng lượng chôn vùi tất cả Bạch Vũ, quét sạch đỉnh núi rộng ngàn mét.
Trong vòng mười mấy dặm, vô số sinh linh kêu la thảm thiết, ôm đầu quỳ xuống đất, thậm chí có người miệng mũi chảy máu, thống khổ tột cùng.
Mây trên trời bị chấn nát, dường như dãy núi cũng rung chuyển.
Đây là uy thế gì? Đám người hít vào khí lạnh, ngay cả những người đã từng chứng kiến cũng vẫn vô cùng chấn động.
Cừu Trầm Phù hứng chịu phần lớn tiếng gầm, da thịt toàn thân đường như muốn nổ tung. Hắn vội vàng lùi lại, vô thức muốn tránh đòn tấn công tiếp theo. Đây là phản xạ có điều kiện được hình thành sau thời gian dài chém giết, một khi bị thương, không nên dừng lại tại chỗ mà phải nhanh chóng né tránh. Nhưng khi hắn mở mắt ra, Tần Mệnh đã ở ngay trước mặt, đồn hết sức lực vào chân phải, hung hăng đá vào mặt hắn, với lực bạo kích cực cảnh hơn một triệu cân.
Răng rắc! Toàn bộ khuôn mặt Cừu Trầm Phù biến dạng ngay lập tức, da thịt dao động dữ dội, xương cốt dường như vỡ vụn hơn một nửa.
Trong chớp mắt, cả người hắn xoay tròn bay ra ngoài.
Tần Mệnh không truy kích, mà há miệng phun ra một đạo huyết lôi, ầm ầm vang dội, Lôi Triều oanh kích vào bụng Cừu Trầm Phù, khiến da tróc thịt bong, máu tươi văng tung tóe.
Cừu Trầm Phù lại thét lên, bay thẳng từ đỉnh Bàn Long Sơn, vượt qua vài trăm mét, đâm vào một ngọn núi đá ở phía xa. Cả người hắn chìm vào trong đá, tạo thành một hình người hoàn chỉnh. Núi đá rung chuyển dữ dội, vô số đá lớn bay lên.
Đám người còn chưa hoàn toàn phục hồi sau tiếng long ngâm, lại bị một cước bất ngờ đánh choáng váng. Lại hạ gục một người nữa? Không thể nào, vừa rồi khí thế còn rất mạnh mà.
Tần Mệnh lơ lửng giữa không trung, giọng nói lạnh lùng vang vọng đất trời: "Chỉ có thế thôi sao?"
"A!!" Ngọn núi đá kia nổ tung, Cừu Trầm Phù lại xông về đỉnh núi. Má trái hoàn toàn nát bét, máu thịt nhầy nhụa, xương trắng hớ hênh, trông vô cùng dữ tợn. Bụng cũng đầy máu, bị thương rất nặng. Tuy nhiên, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tay hắn. Hắn đang nắm một thanh Thiết Kiếm đen kịt, dài khoảng hai mét, trông cứng rắn nặng nề, hàn quang u ám, như có điện xẹt qua. Khí tức sắc bén có thể cảm nhận được từ xa, như vô số lưỡi dao đang cứa vào da thịt, khiến người ta rùng mình.
"Ồ! Chẳng lẽ là..."
"Ta không nhìn lầm chứ, Tê Thiên kiếm?"
"Tê Thiên kiếm của Hoàn Lang Thiên!"
"Huyền Hoàng Bách Binh Bảng, Linh Bảng vũ khí, Tê Thiên kiếm?"
"Hít! Hoàn Lang Thiên lại đem Tê Thiên kiếm ra rồi!"
Thiết Kiếm vừa xuất hiện, gây nên sóng to gió lớn. Ý nghĩ đầu tiên là việc này có vi phạm quy tắc hay không? Nhưng nghĩ lại, còn quy tắc nào nữa? Tần Mệnh đã dám mở sinh tử chi chiến ở đây, thì phải chấp nhận mọi bất ngờ. Nhưng đây chính là Tê Thiên kiếm! Một trong Huyền Hoàng Bách Binh!
"Hoàn Lang Thiên hôm nay quyết tâm lấy mạng Tần Mệnh rồi." Nhiều người thở dài, hết đường chơi! Cừu Trầm Phù tuy không thể phát huy hết uy lực thực sự của Tê Thiên kiếm, nhưng cũng đủ ảnh hưởng cục diện. Dù võ pháp của Tần Mệnh mạnh đến đâu, cũng khó mà chống đỡ được.
Nhiều người nhìn Cừu Trầm Phù với ánh mắt tham lam. Bất kỳ vũ khí nào trong Huyền Hoàng Bách Binh Bảng đều là cường binh thiên hạ. Nhìn chung Đông Hoàng Thiên Đình cũng chỉ có hai mươi món, lại đều nằm trong tay những thế lực mạnh nhất, đều là Trấn Tộc Chi Bảo! Người bình thường nào có cơ hội chạm vào, chứ đừng nói đến sử dụng.
"Xuất ra Chiến Tranh Hào Giác của ngươi! Ta cho ngươi cơ hội giãy giụa." Cừu Trầm Phù tức giận đến xấu hổ, muốn so chiêu với Tần Mệnh rồi mới dùng Tê Thiên kiếm, không ngờ sơ ý bị đánh trọng thương, đầu suýt chút nữa bị đá nát.
"Đúng rồi! Tần Mệnh có Chiến Tranh Hào Giác!"
"Chiến Tranh Hào Giác, Linh Bảng xếp thứ mười ba."
"Chiến Tranh Hào Giác ở trong tay Tần Mệnh? Sao ta không biết?"
"Chiến Tranh Hào Giác được phát hiện ở Quỷ Môn, cùng với Quân Vương đỉnh. Quân Vương Đỉnh bị Cự Linh bộ lạc lấy đi, Chiến Tranh Hào Giác bị "Thiên Ảnh Yêu Đồng Kỳ Nguyên Lăng đoạt được, rồi chuyển cho Tần Mệnh."
"Ta quên mất chuyện này! Tần Mệnh còn có Linh Khí Chiến Tranh Hào Giác! Thảo nào Hoàn Lang Thiên lại dùng Tê Thiên kiếm, thì ra là để đối phó Chiến Tranh Hào Giác."
"Đối phó cái rắm! Tê Thiên kiếm đã được Hoàn Lang Thiên tế luyện mấy ngàn năm, trong ngoài đều là dấu ấn của Hoàn Lang Thiên, Cừu Trầm Phù rất dễ dàng phát huy uy lực cực lớn. Hơn nữa Tê Thiên kiếm là vũ khí tấn công, còn Chiến Tranh Hào Giác thích hợp với chiến trường, không phải đấu trường. Hơn nữa, Tần Mệnh vừa mới có được Chiến Tranh Hào Giác, có thể phát huy bao nhiêu uy lực? Ta thấy Hoàn Lang Thiên là đang nhắm đến việc cướp đoạt Chiến Tranh Hào Giác!"