Tần Mệnh thở đốc kịch liệt, toàn thân đẫm máu, thịt đa bầy nhầy, hầu như không còn chỗ nào lành lặn, trông thấy mà kinh hãi, chỉ nhìn thôi cũng thấy đau đớn, khiến nhiều người nổi da gà. Nếu là người khác, có lẽ đã ngã gục, nhưng Tần Mệnh vẫn đứng thẳng, một chân trụ vững vàng, ánh mắt đỏ ngầu bừng lên sát khí lạnh lẽo.
Rừng đá im lìm, đám đông nhíu mày, hắn còn có thể đánh ư? Nguồn linh lực kia từ đâu ra? Tuyệt đối không thể là hấp thụ từ thiên địa trong lúc giao chiến, từ lần tiêu hao trước đến giờ chỉ mới một canh giờ ngắn ngủi, không thể nào tích lũy được một nguồn năng lượng hung hãn và nồng đậm đến vậy.
Vấn đề nằm ở đâu? Lẽ nào hắn giấu một viên Huyết Đan trong miệng, đang lặng lẽ luyện hóa?
Không sai, rất có thể là như vậy! Lần trước Tần Mệnh nuốt liền bốn viên Huyết Đan, hẳn đã lén lút giấu một viên!
Nhưng dù vậy, hắn hẳn cũng đã đến cực hạn, cực hạn thực sự.
Tần Mệnh ném xác Kim Lang tộc cho Hải Đường, miệng đầy máu tươi: "Viên máu tiếp theo khi nào ra lò?”
Hải Đường muốn khóc: "Ít nhất nửa canh giờ nữa! Ba viên Huyết Đan! Ngươi... ngươi còn gắng được không?"
"Ngươi nhìn bộ dạng này của ta, còn làm sao nữa?" Tần Mệnh cười ha ha.
"Ta... ta cố hết sức..." Hải Đường nước mắt lưng tròng, lo lắng luyện đan.
Tần Mệnh hít một hơi, chỉ tay về phía đám đông: "Tiếp theo? Ai muốn giết ta, cơ hội hiếm có, bỏ lỡ... đừng trách ta không cho các ngươi cơ hội."
"Đến nước này rồi còn mạnh miệng."
"Lên đi chứ, còn dừng lại làm gì! Kiên trì mười một trận rồi, chỉ còn trận cuối cùng!"
"Mười một trận? Tính cả ba trận của Cừu Trầm Phù, tên điên này liên tiếp giết mười bốn người! Thiên Đình mất hết mặt mũi, giết hắn, nhất định phải giết hắn! Lóc xương, lột da hắn, xương cốt nấu canh, da thịt luyện dược, nội tạng ăn sống!"
"Lên đi! Còn ngẩn người ra đó làm gì? Vừa nãy không phải tranh nhau lên à, giờ sao không thấy ai?"
Đám đông xao động, căm phẫn ngút trời. Tần Mệnh từ đầu đến giờ, ác chiến liên tục trọn mười canh giờ, giết chết mười bốn kẻ khiêu chiến.
Thánh Vũ bát trọng thiên, không phải Địa Vũ, càng không phải Thánh Vũ tầm thường, mà là Thánh Vũ bát trọng thiên cao cao tại thượng! Đã vậy còn thay nhau tấn công, toàn bộ thất bại, chẳng lẽ Thiên Đình không làm gì được một tên nhà quê từ Cổ Hải đến ư?
Nhưng Bất Hủ Thiên Cung và các thế lực khác lại vô cùng kiềm chế. Họ đoán Tần Mệnh vừa rồi có thể tuyệt sát Kim Lang tộc là nhờ giấu một viên Huyết Đan, nhưng rốt cuộc hắn giấu một hay hai viên? Thân thể hắn rách nát như vậy, liệu còn sức tái chiến?
Từ trận thứ tám, mỗi trận đều cảm thấy hắn hẳn phải chết, nhưng hết lần này đến lần khác hắn sống sót, ngược lại hào khí ngút trời, giết đến người bị giết chết.
Liên trảm mười bốn vị Thánh Vũ bát trọng thiên, chiến tích huy hoàng đến nhường nào!
Trong đầu họ đồng thời xuất hiện hai giọng nói. Một giọng bảo rằng Tần Mệnh thân thể tàn tạ, chắc chắn không trụ nổi, dù còn chút linh lực thì sao, cứ cho một tên Lỗ Oái ra sân, chắc chắn thắng. Giọng còn lại lo Tần Mệnh vẫn còn giấu sát chiêu, nếu không sao giờ còn mạnh miệng, chỉ cần sơ hở, dù là nhỏ nhất, cũng đủ khiến hắn hỗn loạn.
“Mộ Vân Phàm! Thử xem?” Thiên Táng nhìn chằm chằm Tần Mệnh trên Bàn Long Sơn, sắp xếp cường giả Tam Nhãn Chiến Tộc thứ hai ra tay. Người thứ nhất được phái đi rạng sáng nay, là người thứ tám, cũng chính là kẻ đã gần như kết thúc Tần Mệnh ở trận ác chiến thứ tám, tiêu hao hết linh lực của hắn, và gây ra những trọng thương liên tiếp ở các trận sau.
Mộ Vân Phàm, người mạnh nhất đương đại của Tam Nhãn Chiến Tộc, anh tuấn tiêu sái, phong độ nhẹ nhàng, mang khí chất phiêu dật thần bí. Hắn ngạo mạn tự phụ, nhưng thực lực tuyệt đối thuộc hàng chuẩn Hổ bảng.
Người Tam Nhãn Chiến Tộc nhìn Mộ Vân Phàm: "Giết Tần Mệnh, đoạt Tê Thiên kiếm, kim sắc thần kiếm, và Chiến Tranh Hào Giác!"
Mộ Vân Phàm bạch y tung bay, tóc dài đến eo, nhìn xuống chiến trường, nhưng không đáp lời.
"Sợ?" Thiên Táng hờ hững hỏi, rồi nhìn về phía Bất Hủ Thiên Cung, nơi Phượng Cửu Ca cũng đang bàn bạc với người, dường như cũng sắp phái cường giả.
Mộ Vân Phàm mim cười, môi đỏ răng trắng, mrị lực kinh người: "Ta sợ ai bao giờ? Tần Mệnh đã nỏ mạnh hết đà, đứng còn không vững, ai đó xông lên cũng giết được hắn, nhưng người đó không phải ta. Ta không muốn mang tiếng đánh hội đồng, càng không muốn bị chê là thừa nước đục thả câu. Giết hắn đễ thôi, nhưng bẩn tên ta, ai đền bù?"
Thấy hắn không muốn lên, mọi người cũng không ép.
"Tào Xuân Thu! Cơ hội nhường cho ngươi." Mộ Vân Phàm chỉ định một người, hắn sẽ không dại dột làm chuyện mạo hiểm mà không được gì.
Dù tự tin có thể giết Tần Mệnh, nhưng Tần Mệnh đã bị vây công mười bốn lần, gần đất xa trời, hắn ra tay chỉ như bồi thêm một đao, trông thì anh hùng, nhưng lại có thể bị chế giễu, ảnh hưởng danh tiếng. Hơn nữa, Tần Mệnh rất có thể còn sát chiêu, nếu hắn không thể dứt điểm ngay, mà giằng co, càng ảnh hưởng thanh danh. Dù cuối cùng thắng, cũng không vẻ vang gì, mà còn bị chê là giết kẻ hấp hối cũng phải dùng hết vốn liếng.
Vậy nên... Ha ha, tặng cho Tào Xuân Thu đi, tên này trông có vẻ háo hức lắm.
"Xin chiến!" Tào Xuân Thu lập tức xin Thiên Táng cho giao chiến. Hắn đã sớm muốn ra tay, giết Tần Mệnh, đoạt Tê Thiên kiếm và ba món Linh Khí, bắt thêm Quỷ Đồng và Hải Đường, chiến tích vinh quang đến nhường nào! Đủ để hắn danh chấn toàn tộc, được trọng thưởng.
Dù không bằng Mộ Vân Phàm, nhưng chênh lệch cũng không quá lớn, hắn luôn muốn tìm cơ hội đè đầu Mộ Vân Phàm, chứng minh mình mạnh hơn.
Thiên Táng gật đầu, Mộ Vân Phàm không muốn thì thôi, cứ để Tào Xuân Thu đi.
"Nhất định không phụ sứ mệnh!" Tào Xuân Thu tinh thần phấn chấn.
Cùng lúc đó, Bất Hủ Thiên Cung, Hoang Lôi Thiên, Hoàn Lang Thiên cũng bí mật thương lượng, chuẩn bị tranh đoạt "Nhất Sát" cuối cùng. Để an toàn, họ đều định phái người mạnh nhất bát trọng thiên ra, không muốn có thêm biến cố.
Đúng lúc này, rừng đá bỗng náo loạn, nhiều người kinh ngạc nhìn lên đỉnh Bàn Long Sơn. "Tần Mệnh đang làm gì? Có vẻ như có gì đó không ổn."
"Nếu các ngươi không dám lên, ta có thể nghỉ ngơi đấy."
Tần Mệnh nhắm mắt, ngẩng đầu, hé miệng, chậm rãi giơ hai tay đẫm máu lên trời.
Toàn thân hắn máu thịt be bét, mất máu quá nhiều, đến khả năng khép miệng cũng giảm sút. Hắn chỉ còn một bắp đùi phải, vẫn đứng vững vàng. Miệng, mắt, mặt đều dính đầy máu tươi, hai tay rách nát lộ ra xương trắng hớn, trông vừa quái dị, vừa toát lên vẻ âm trầm đáng sợ.
Càng lúc càng có nhiều ánh mắt dồn về Bàn Long Sơn.
Tần Mệnh khẽ mấp máy môi, như đang lấm bẩm điều gì, một lúc sau, hắn chậm rãi cúi đầu, hai tay đẫm máu ôm lấy vai.
"Hắn đang làm gì? Cầu nguyện sao?"
"Giở trò gì đây?"
Nhiều người chợt cảm thấy cảnh giác.
Đúng lúc này, giữa thiên địa bỗng xuất hiện những điểm sáng vàng óng, lơ lửng giữa không trung, đầy trời rải xuống, theo gió lạnh lặng lẽ bay lên.
"Cái gì thế này?” Một người giơ tay, bắt lấy một điểm sáng, nhìn kỹ thì ra là một mảnh quang vũ lấp lánh ánh vàng, chỉ bằng ngón tay út, như lông tơ mềm mại, nhẹ nhàng, tỉnh xảo linh động.
Quang vũ rải khắp thiên địa, bao phủ khu rừng đá rộng hai ba mươi dặm, bay xuống xung quanh mọi người. Người thì xua tan, người thì đón nhận, người thì cưỡng ép trấn diệt.
Tần Mệnh khoanh tay cầu nguyện, cúi đầu, nhẹ nhàng nói: "Sang Sinh Đạo, Minh Vực Thiên Hoa!"
Vô số quang vũ bay múa, từ phiêu dật trở nên sắc bén, ào ạt nổ tung, tung hoành lao đi. Trong chớp mắt, mưa ánh sáng xuyên thủng vô số thân thể, để lại trên người họ những cái lỗ nhỏ bằng ngón tay út, rồi lại bay lên không, hội tụ trên đỉnh Bàn Long Sơn.
Như một cơn triều dâng cuồn cuộn quét qua rừng đá, hội tụ trên đỉnh núi.
Toàn trường kinh hô, hoảng sợ kêu la, trởng Tần Mệnh dùng cấm thuật oanh sát tất cả, nhưng sau khi hỗn loạn, mọi người phát hiện mình không hề hấn gì, ngoài vết thương hơi đau, không có gì khác.
Thiên Táng và những người khác dùng vũ khí chấn khai kim quang, không bị ảnh hưởng, họ nhìn lên đỉnh núi với vẻ mặt ngưng trọng. Đây là muốn làm gì?