Kinh hoàng, kinh ngạc, hoảng hốt, sợ hãi... vô vàn cảm xúc lan tràn trong khu rừng đá tĩnh
Xung quanh Bàn Long Sơn im lặng đến đáng sợ, sự đảo ngược tình thế quá nhanh khiến mọi người không kịp trở tay. Cảnh tượng tàn sát kinh hoàng vừa rồi đã kích thích mạnh mẽ tâm trí của rất nhiều người.
Vương Chiến, có thể giết được nhân vật truyền kỳ thuộc hàng chuẩn Hổ bảng?
Vương Chiến, rốt cuộc có thực lực đến mức nào?
Vương Chiến, dám giết cả Lỗ Oái? Không hề nương tay, một kích Lôi Đình, không hề do dự hay chần chừ.
Vương Chiến, đến tột cùng là ai?
Giờ khắc này, mọi người đều đã dẹp bỏ thái độ khinh thị, hạ thấp cái tôi ngạo mạn.
Ông!
U Hỏa Phượng Văn Đỉnh mở nắp, huyết khí ngập trời, nhuộm đỏ cả không gian, năng lượng chấn động như núi lửa phun trào, cuồn cuộn trên bầu trời, ầm ầm không dứt.
Bốn cường giả Thánh Vũ bát trọng thiên, một con Địa Long thuần huyết, cuối cùng hóa thành năm viên Huyết Đan lớn cỡ nắm tay, phóng lên trời cao, hào quang vạn trượng, được hai Hỏa Phượng hư ảnh vờn quanh.
Chúng không hề có mùi thuốc như những loại đan được thông thường, mà giữ lại ở mức cao nhất huyết khí và linh lực nguyên thủy nhất. Hồn Lực cũng chỉ được dùng để xóa đi ý thức, rồi hoàn toàn tan vào trong đan được.
Hải Đường không tiến hành luyện chế phức tạp, gần như giữ nguyên "nguyên chất". Việc này không chỉ tiết kiệm thời gian, mà chủ yếu là để đáp ứng yêu cầu của Tần Mệnh.
Địa Long biến thành Huyết Đan bay đến chỗ Tần Lam, tiểu nha đầu vui sướng ôm lấy, tham lam hít lấy khí tức tỏa ra. Quỷ Đồng ngồi trên vai Hải Đường, trông mong nhìn theo, thèm thuồng!
Bốn viên Huyết Đan còn lại bay đến chỗ Tần Mệnh, hắn há miệng nuốt vào.
Huyết khí, Hồn Lực, linh lực... tất cả đều còn nguyên vẹn, tương đương với bán thành phẩm, nhưng lại chứa đựng toàn bộ tinh hoa. Tần Mệnh có Tu La đao, Lôi Thiềm, cùng các truyền thừa vương giả, có thể cùng lúc phát huy sức mạnh, hiệp trợ hắn luyện hóa toàn diện, cấp tốc bồi bổ huyết nhục, bổ sung tinh lực.
"Dĩ chiến dưỡng chiến!” Rất nhiều người thầm nghĩ, ánh mắt phức tạp, mang theo một cảm giác kinh dị khó tả. Giết một người, ăn một viên, bổ sung linh lực và huyết khí, sau đó lại giết, lại ăn! Đây là người hay là đã thú?
Bất quá, dù sao đó cũng là chiến lợi phẩm của hắn, hắn có quyền xử trí.
Nhưng mà, bốn cường giả Thánh Vũ bát trọng thiên, cứ như vậy nuốt luyện?
Nếu như nuốt mười mấy hai mươi cái, cứ nuốt mãi... chẳng phải hắn sẽ đột phá sao!
Bất Hủ Thiên Cung im lặng đến nghẹt thở, không ai ngờ rằng tình hình lại thành ra thế này. Một trong năm vị Thiên Kiêu đương đại của Bất Hủ Thiên Cung, đệ tử thân truyền của Cung Chủ, chết thảm ở Bàn Long Sơn? Tin tức này truyền về Thiên Cung sẽ gây ra chấn động lớn đến mức nào. Lỗ Oái huyết chiến mấy chục năm, kinh nghiệm phong phú, thực lực cường hãn, rất được coi trọng, sao có thể chết dễ dàng như vậy!
Phượng Cửu Ca lạnh lùng nhìn thân ảnh trên không trung, trong lòng rốt cục trào dâng một cỗ sát ý, một sát ý muốn tự tay chém giết hắn.
Tần Mệnh không để ý đến sự kinh ngạc của đám đông, vỗ cánh bay lên, ngạo nghễ đứng giữa trời cao, chiến ý bừng bừng như lửa, Huyết Lôi như những con Lôi Xà quấn quanh thân thể, dũng động năng lượng băng liệt vạn vật. Hắn tranh thủ thời gian luyện hóa sức mạnh của Huyết Đan, bổ sung thể lực và linh lực đã tiêu hao nghiêm trọng.
Loại Huyết Đan này đối với người khác mà nói không dễ luyện hóa, nhưng với hắn lại tương đối dễ dàng, mà hiệu quả lại càng tốt hơn!
"Ai lại muốn lên khiêu chiến?"
"Hắn vừa giết Lỗ Oái, hẳn là vô cùng suy yếu."
"Chắc chắn vậy, lần này hẳn là thật sự suy yếu!"
"Hắn đang bổ sung năng lượng, đây là một cơ hội!"
"Người này quá nguy hiểm, không thể để hắn tiếp tục."
"Có ai ra tay không?"
Một hồi lâu sau, bầu không khí trong rừng đá trở nên tế nhị. Các thế lực lớn đã thu lại phần khinh thị sâu trong nội tâm, không còn dám coi hắn là một tán tu, càng không còn xem trận sinh tử chiến này là một trò hề. Bọn họ đang khẩn trương, cảnh giác, lo lắng, và hơn thế nữa, sát ý đang nảy mầm trong lòng, lan tràn nhanh chóng như cỏ dại. Người này không thể để sống! Trận sinh tử chiến này nhất định phải kết thúc!
Vương Chiến hiện tại đang ở thời điểm suy yếu nhất, là cơ hội tốt để ra tay.
Thế nhưng là, ai sẽ lên?
Các bên mặc dù kích động, nhưng không hiểu vì sao, trong lòng lại có chút kiêng kỵ. Liệu có thể giải quyết được Vương Chiến không? Nếu không giải quyết được, kết quả chiến bại chính là tử vong! Sẽ trở thành Huyết Đan trong lò luyện đan, bị Tần Mệnh coi là chiến lợi phẩm nuốt vào luyện hóa.
Trước đó, khi đăng tràng, ai cũng tin chắc mình có thể thắng, những người khác cũng tin như vậy, nhưng bây giờ, e rằng không có mấy người có được sự tự tin đó, ít nhất không dám chắc chắn một trăm phần trăm là mình sẽ thắng.
Ai lên? Ai dám!
Kim Lang tộc đã bại, không đám tiếp tục ra tay.
Hoang Lôi Thiên có kiêng kỵ, sẽ không dễ dàng đăng tràng nữa.
Người mạnh nhất bát trọng thiên của Bất Hủ Thiên Cung vừa bị tru sát, hiện tại không có thí sinh thích hợp.
Hoàn Lang Thiên?
Hỏa Vân Thiên?
Hay là Kim Dương tộc... Quy Hồn Cốc... Tiêu Dao Thiên...
Tam Nhãn Chiến Tộc?
Các bên đều đang trầm mặc, tựa hồ đều đang né tránh.
"Ta tới!"
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên giữa không gian im ắng, rõ ràng truyền khắp mọi ngóc ngách của khu rừng đá.
Từ trong đội ngũ Hoang Lôi Thiên bước ra một người đàn ông oai hùng, chính là Lữ Hành Không, con trai thứ ba của Lôi Chủ, một thiên tài truyền kỳ thuộc hàng chuẩn Hổ bảng.
Bởi vì là con trai của Lôi Chủ, lại là huynh trưởng của Lữ Hoành Qua, cuộc chiến "tam tử đoạt đích" thiên hạ đều biết, cho nên danh tiếng của Lữ Hành Không còn lớn hơn Lỗ Oái rất nhiều. Hắn vừa mở miệng, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
"Hoang Lôi" từng là dị lôi Thượng Cổ, đứng hàng Chí Tôn, uy chấn vô số tuế nguyệt. Về sau, do loạn chiến thời đại mà bị vây quét trọng thương, đến bây giờ vẫn chưa thể phục hồi như cũ. Dù vậy, Hoang Lôi vẫn là một tồn tại đáng sợ trong Thiên Đình, huyết mạch Hoang Lôi Thiên diễn sinh càng phát triển thành thánh địa Lôi đạo.
Lôi đạo, đạo tự nhiên bá đạo nhất, lực phá hoại cực kỳ dị thường. Cho nên, Lữ Hành Không, với tư cách là truyền nhân trực hệ của Lôi Chủ, sức chiến đấu thực tế hẳn là mạnh hơn Lỗ Oái một chút.
Nhưng mà, Huyết Lôi của Vương Chiến dường như cũng không hề kém cạnh Hoang Lôi, chí ít những Hoang Lôi hậu thiên tu luyện được khác không có chút lực phản kháng nào trước Huyết Lôi. Không biết Hoang Lôi thuần khiết của Lữ Hành Không sẽ như thế nào.
Huyết Lôi đối kháng Hoang Lôi!
Một trận đối đầu Lôi đạo!
Mọi người bỗng nhiên có chút chờ mong, chỉ là không ai nghĩ tới Lữ Hành Không lại ra tay. Dù sao, bại chính là mất mạng, bại chẳng khác nào rút lui khỏi cuộc chiến "tam tử đoạt đích" của Hoang Lôi Thiên, bại chính là tạo điều kiện cho Lữ Hoành Qua bên cạnh.
Bất quá, nếu như thắng thì sao? Không chỉ có thể giành được thanh danh, mà còn có thể mang Vương Chiến trở về để nuôi dưỡng Hoang Lôi!
"Tam ca, nếu như huynh chết, ta biết ăn nói thế nào với phụ thân?" Lữ Hoành Qua tuyệt đối không hy vọng Lữ Hành Không xuất thủ lúc này. Vương Chiến mặc dù biểu hiện ra sức mạnh phi thường, nhưng Hoang Lôi thuần khiết tuyệt đối sẽ không kém Huyết Lôi thần bí kia. Hơn nữa, Vương Chiến vừa mới chiến thắng, đan dược còn chưa luyện hóa hoàn toàn, đang ở thời điểm suy yếu, Lữ Hành Không xuất thủ phần thắng phi thường lớn.
"Ta chết, chẳng phải vừa đúng ý ngươi sao? Ha ha." Lữ Hành Không cười lạnh, tiến về phía Bàn Long Sơn.
Thật sự muốn xuất chiến? Rừng đá oanh động, mọi người trừng lớn mắt nhìn Lữ Hành Không đang bay lên không trung, hướng về phía Bàn Long Sơn. Đặc sắc, trận chiến này chắc chắn sẽ đặc sắc hơn vừa rồi!
Tiêu Dung, Ngọc Thiền, Nhung Quát mấy người lạ thường bình tĩnh, linh lực hội tụ ở hai mắt, lần này nhất định phải nhìn thật kỹ, không thể bỏ qua bất kỳ chi tiết nào, bọn họ nhất định phải xem thực lực chân chính của Vương Chiến này. Mà Lôi đạo quyết đấu, có thể thể hiện rõ nhất toàn bộ lực lượng của Vương Chiến.
"Ta từ trước đến giờ không khinh người yếu thế, không nên khiêu chiến vào lúc này, nhưng đây là con đường ngươi tự chọn, ta... thành toàn ngươi!"
"Khế ước sinh tử chiến, ta đã đăng tràng, khế ước tự thành!"
"Ta, Hoang Lôi Thiên, Lữ Hành Không, xin chiến!”
"Mạng của ngươi... ta đến kết thúc!"
Lữ Hành Không dáng người thon dài thẳng tắp, da dẻ trắng nõn, không phải kiểu trắng bệch mà là trắng như ngọc, lấp lánh ánh sáng. Thoạt nhìn không giống người thường xuyên chém giết ngoài chiến trường, nhưng quan sát kỹ sẽ thấy bên trong làn da trong suốt trắng nõn của hắn, những gợn sóng năng lượng kỳ dị đang lưu chuyển, như vô số phù văn lan tràn, tuần hoàn qua lại. Ánh mắt hắn thâm thúy băng lãnh, dũng động lệ khí đáng sợ, cho người ta cảm giác vô cùng nguy hiểm.