Lôi Chi nói: "Còn có thể có ý đồ gì nữa, chẳng phải là đò la thái độ của lão chủ sau chuyện Mạnh Hổ tiết lộ thông tin về Tu La Điện, rồi bàn bạc cách đổi phó sau khi tiến vào Tu La Điện. Tiểu chủ, người định đối phó Tần Mệnh thế nào? Nếu hắn vào Tu La Điện, mà lão chủ lại tuyên bố thân phận của hắn, rất có thể sẽ có người từ phe nhân chủ chuyển sang ủng hộ hắn "
Vị lão gia kia tuy không màng thế sự, chẳng đoái hoài điện vụ, một lòng chỉ nghĩ bế quan tu luyện, nhưng lại có địa vị phi thường cao trong Tu La Điện, được một nhóm lớn cường giả thuộc dạng 'Vũ Si' ủng hộ. Bọn người kia vô cùng khâm phục sự thanh liêm, sức mạnh cường hãn và thái độ bảo vệ Tu La Điện của lão gia tử, thậm chí đến mức cuồng nhiệt. Nếu Tần Mệnh tiến vào Tu La Điện với thân phận người thừa kế của lão gia tử, chắc chắn sẽ chiếm được cảm tình của những người đó, thêm vào danh tiếng từ trận chiến Bàn Long Sơn, ai có thể đoán trước sự yêu mến đó sẽ lớn đến mức nào?
Hiện tại, tuy rằng phe tiểu chủ đang chiếm ưu thế tuyệt đối trong Tu La Điện, ngay cả con 'hổ' kia cũng đã bày tỏ ý muốn đi theo tiểu chủ, thoạt nhìn mọi thứ đều tốt đẹp, nhưng thực tế địa vị của tiểu chủ không hề vững chắc. Thiếu chiến công hiển hách, nàng chỉ được ủng hộ nhờ thân phận tái sinh giả, chứ chưa nhận được sự tán thành của Tu La Ám Ảnh và Huyết Ảnh. Mọi chuyện vốn có thể từ từ tiến triển, từng bước một, nhưng sự xuất hiện bất ngờ của Tần Mệnh rất có thể gây ra những biến cố khó lường, cực kỳ bất lợi cho việc tiếp quản Tu La Điện của tiểu chủ.
Vương Đạt nhìn Triệu Hùng Phong và Lạc Nguyên Công đang ở phía trước và phía sau cách mình mấy ngàn mét, hạ giọng: "Chúng ta có thể tạo một vụ tai nạn bất ngờ, giết Tần Mệnh! Ngăn hắn vào Tu La Điện!"
Có người khác hiến kế độc: "Giết Tần Mệnh là xong chuyện, nếu tiểu chủ thấy không ổn, có thể dẫn hắn về Tu La Điện trước, tìm cách xoa dịu hắn. Sau đó phái người đến Cổ Hải, bí mật bắt người thân của Tần Mệnh, hoặc giúp Tru Thiên Điện trọng thương Thiên Vương Điện, đều có thể khống chế ngược lại Tần Mệnh."
"Ồ, ý kiến hay đấy." Vương Đạt và Lôi Chỉ liếc nhìn nhau, tuy có hơi âm hiểm, nhưng đổi với nhân vật nguy hiểm như Tần Mệnh, không cần câu nệ lẽ thường.
"Đủ rồi!" Lãnh Thiên Nguyệt lạnh lùng ngắt lời bọn họ.
"Tiểu chủ, trước khi về Tu La Điện, người nhất định phải quyết định. Tần Mệnh là mối uy hiếp, uy hiếp cực lớn." Lôi Chi nghiêm túc nhắc nhở Lãnh Thiên Nguyệt. Trước đây, những gì họ biết về Tần Mệnh đều chỉ là thông tin trên giấy, vì trong lòng xem thường nên không để ý lắm. Nhưng sau trận chiến Bàn Long Sơn, nàng đã thấy rõ sự cường thế của Tần Mệnh, càng cảm nhận được mối đe dọa từ hắn. Tất cả những ấn tượng trên giấy trước đây dường như trở nên 'sống động' trong vô hình, và bắt đầu tăng mức độ nguy hiểm của Tần Mệnh trong lòng nàng.
Lãnh Thiên Nguyệt nói: "Đưa Tần Mệnh vào Tu La Điện, giao hắn cho lão gia tử."
"Hả?" Đám tâm phúc của nàng kinh ngạc, chỉ đơn giản vậy thôi sao?
"Đánh giá lại Tần Mệnh, rồi mới quyết định." Rời khỏi Trầm Tỉnh Vũ Lâm gần hai ngày, Lãnh Thiên Nguyệt đã tinh táo lại và nghiêm túc cân nhắc suốt hai ngày. Đầu tiên, có thể xác định một điều, tình báo mà Mã Đại Mãnh cung cấp có sơ hở nghiêm trọng, nhất là tình báo trong mấy năm gần đây, nàng muốn trở về thẩm tra lại, đồng thời tận mắt quan sát Tần Mệnh, đánh giá hắn một cách trực quan. Nếu không, nàng đã thất bại một lần rồi, có thể sẽ thất bại lần nữa.
Tần Mệnh đã muốn đấu với nàng, vậy thì nàng sẽ chơi cùng hắn! Nàng, đường đường Long bảng, lại không đấu lại một tên Hổ bảng sao? Nếu nàng cứ giết hắn như vậy, chẳng phải sẽ bị thiên hạ chê cười, bị người trong Tu La Điện xem thường? Họ sẽ cho rằng nàng e ngại Tần Mệnh, không đấu lại hắn.
Đây là cơ hội tốt để khởi xướng một cuộc phong ba nội bộ, thanh trừng Tu La Điện, quan sát Tu La Điện.
Lôi Chi và những người khác im lặng, nhưng trong lòng âm thầm quyết định, không thể để Tần Mệnh thuận lợi tiến vào Tu La Điện, càng không thể để hắn đứng vững chân trong Tu La Điện. Nếu tiểu chủ không tiện ra tay, vậy thì để bọn họ làm, nếu bọn họ không xử lý được, vậy thì giao cho con 'hổ' kia trong Tu La Điện!
Ánh mắt sắc bén của Vương Đạt xuyên qua tầng mây, nhìn xuống rừng rậm non sông bên dưới. Tần Mệnh à Tần Mệnh, Thiên Đình khác với Cổ Hải, đừng tưởng rằng mình nổi danh ở Đông Hoàng, tạo nên truyền kỳ thì có thể đứng vững chân ở Đông Hoàng. Nơi này phức tạp hơn ngươi nghĩ, và nguy hiểm hơn Cổ Hải của ngươi. Trận chiến Bàn Long Sơn, ngươi đánh ra uy danh, nhưng cũng đắc tội nửa Đông Hoàng, những mối thù này sẽ khiến ngươi chật vật không chịu nổi trong tương lai.
Nếu không có Tu La Điện toàn lực chống lưng, ngươi hôm nay càng huy hoàng, tương lai lại càng chật vật.
Nhưng muốn Tu La Điện toàn lực ủng hộ ư? Nằm mơ đi! Ngươi sẽ chỉ nếm trải cảm giác khó xử khi bị hai mặt thụ địch!
Thần thức của Vương Đạt đảo qua non sông bên dưới, muốn tìm Tần Mệnh. Nhưng quét một hồi, lại không phát hiện tung tích của Tần Mệnh. Hắn không nghĩ nhiều, tăng cường thần thức, quét lại một vòng non sông bên dưới. Người đâu? Chạy đâu rồi!
"Còn ẩn nấp à?"
Vương Đạt hừ lạnh, cần thiết không? Còn sợ người khác nghe lén các ngươi bàn bạc à?
Bọn họ tiếp tục chờ đợi trong tầng mây, hết lần này đến lần khác, qua trọn vẹn nửa canh giờ, ngay cả Tu La Ám Ảnh ở đằng xa cũng thấy kỳ lạ, vẫn chưa bàn bạc xong sao?
Vì tôn trọng, họ không dám mạo phạm dò xét, nghĩ rằng có lẽ họ phải nghiêm túc bàn bạc một kế hoạch hoàn hảo.
Lại qua một khắc đồng hồ, Triệu Hùng Phong và Lạc Nguyên Công đồng loạt phóng thích thần thức, quan sát hơn mười dặm sơn hà, kết quả... không thấy người đâu! Họ dò xét lại lần nữa, kết quả vẫn không thấy bóng người!
Theo hiệu lệnh của Triệu Hùng Phong và Lạc Nguyên Công, toàn bộ đội Tu La Ám Ảnh từ trên cao giáng xuống, rơi vào khu rừng rậm rạp. Sao lại không thấy người? Chẳng lẽ gặp nguy hiểm?
Vương Đạt và những người khác cũng thấy kỳ lạ, chẳng lẽ thật sự bị bí mật khống chế rồi? Chẳng lẽ Thiên Long tộc phái lão quái vật nào đó đến?
Không lâu sau, họ tụ tập đưới một gốc cây già, phía trên khắc đòng chữ nhỏ — — cảm tạ hộ tống, sau này còn gặp lại!
Mọi người khẽ nhíu mày, sắc mặt trở nên quái dị. Ý gì đây! Đi rồi? Cứ vậy mà lặng lẽ rời đi? Tình huống của hắn là thế nào! Không phải nói muốn đến Tu La Điện sao? Sao lại bỏ đi giữa đường!
"Bị dọa chạy?" Vương Đạt dò xét những nét chữ trên cây, có chứa lôi điện lực lượng, hẳn là Tần Mệnh tự khắc xuống.
"Hắn không hề có ý định đến Tu La Điện!" Lãnh Thiên Nguyệt ngọc nhan lạnh lùng, đã hiểu ra. Tần Mệnh từ đầu đã không hề nghĩ đến việc về Tu La Điện, mà là lợi dụng bọn họ bảo vệ hắn rời khỏi Bàn Long Sơn, thoát khỏi sự truy đuổi của các phe.
"Hả? Vậy hắn... Đáng chết, hỗn đản!" Vương Đạt và những người khác tức giận gầm thét, vậy mà bị hắn lừa gạt mà không hay!
"Vô sỉ hết chỗ nói!" Lôi Chỉ cũng không kìm được cơn giận, bọn họ phải chịu áp lực từ hàng trăm vạn địch nhân để hộ tống Tần Mệnh đi ra, còn hắn thì dẫn theo Hải Đường bỏ trốn à? Đến một câu chào hỏi cững không có! Bọn họ vừa mới còn trăm phương ngàn kế tính toán làm sao thu thập Tần Mệnh, hắn lại lặng lẽ rời đi, căn bản không có ý định trở về cùng bọn họ.
Hải Đường mất! Quỷ Đồng không có! Tinh Giới Tiên Thạch không tới tay! Còn bị Tần Mệnh đùa bỡn?
Triệu Hùng Phong và những người khác vẫn luôn im lặng, không biểu lộ thái độ, cũng không nói gì.
Cái gọi là nói nhiều tất nói hớ, trước khi sự việc còn chưa rõ ràng, bọn họ không tiện vội vàng chọn phe.
"Hỏng rồi!" Vương Đạt bỗng nhiên bừng tỉnh.
"Sao vậy?"
"Mọi người đều biết chúng ta mang Tần Mệnh đi, mọi ánh mắt ở Đông Hoàng sẽ đổ dồn về Tu La Điện. Tần Mệnh chẳng lẽ có thể không lo ngại gì mà hoạt động bên ngoài? Tu La Điện trở thành mục tiêu của mọi mũi tên, còn hắn thì có thể an toàn ẩn nấp."
"Tốt lắm Tần Mệnh!" Lôi Chi tỉnh ngộ. Tiểu tử này đâu chỉ nguy hiểm, quả thực là đáng sợ, sao lại có tâm cơ sâu đến vậy?
"Tiểu chủ, có nên lục soát không? Tần Mệnh chắc vẫn chưa rời khỏi khu rừng mưa này." Vương Đạt hỏi dò.
Lãnh Thiên Nguyệt nhìn dòng chữ tám chữ trên cây trước mặt, trầm mặc một lát mới thản nhiên nói: "Chúng ta về Tu La Điện."
"Còn Tần Mệnh?”
"Hắn tự mình lựa chọn, tự mình chịu trách nhiệm, không liên quan gì đến chúng ta."
"Nhưng trên người hắn có Tu La đao, nhỡ đâu ngày nào đó bị bại lộ, lại rơi vào tay người khác thì sao?"
Lãnh Thiên Nguyệt liếc nhìn Triệu Hùng Phong và Lạc Nguyên Công: "Các ngươi quyết định."
Ồ? Triệu Hùng Phong và Lạc Nguyên Công biết Lãnh Thiên Nguyệt sẽ không dễ dàng tha cho bọn họ. Nhưng cả hai đều khôn khéo cay độc, sau khi trao đổi ánh mắt, Triệu Hùng Phong nói: "Ta ở lại, tìm kiếm Tần Mệnh."
Lạc Nguyên Công nói: "Ta hộ tống tiểu chủ về Tu La Điện, rồi báo cáo việc này với Điện