Sau khi luận công ban thưởng xong, Vương Bạt định bụng tìm một gương điển hình để lập uy tiếp, nhưng nhìn đám người cung kính ra chiều, nhớ lại trận đại chiến trước đó, dường như không ai lâm trận phản địch, hắn có chút tiếc nuối lắc đầu. Đoái nhìn xung quanh, Vương Bạt nghiêm mặt nói:
“Trận chiến này thắng lợi, chẳng qua là do Vô Thượng Chân Phật chưa hiểu rõ sự thống nhất của Chương Thi Chi Khư, lại càng không ngờ chư vị đồng tâm hiệp lực, hợp sức một lòng, nên mới khinh địch mà thôi.
Nhưng sau trận này, át chủ bài của chúng ta đã bị Vô Thượng Chân Phật nắm rõ. Lần sau nếu chúng lại đến, chắc chắn là một trận ác chiến vô cùng gian khổ.”
Nghe vậy, sắc mặt mọi người đều trở nên nghiêm trọng, sự hưng phấn ban đầu cũng lắng xuống.
Vương Bạt thấy vậy, liền cười nói:
“Nhưng chúng ta không phải không có ưu thế. Chúng ta là tán tu, đánh chính điện không phải đối thủ của Võ Thượng Chân Phật, nhưng hơn ở chỗ thủ đoạn phong phú, khó lường.
Vậy nên hãy phát huy theo hướng này, khuếch đại ưu thế của chúng ta. Mặt khác, sự phối hợp giữa mọi người vẫn còn rời rạc, nếu có thể phối hợp thật sự ăn ý, không kẽ hở...”
Hắn chỉ đưa ra một phương hướng, thực tế cũng không biết nhiều về các thủ đoạn chuyên môn của các thế lực.
Nhưng nghe Vương Bạt nói, các tu sĩ đều như có điều suy nghĩ, ánh mắt nhanh chóng sáng lên.
Những điều này tự nhiên không phải họ không nghĩ ra, chỉ là do vị trí khác nhau, lại ít khi tiếp xúc với Vô Thượng Chân Phật, nên nhận thức về chúng còn khá sơ sài.
Còn Vương Bạt đã nhiều lần giao chiến với tăng chúng của Võ Thượng Chân Phật, kinh nghiệm phong phú, lại sắc bén, tự nhiên có thể chỉ ra yếu điểm.
Sau khi làm xong những việc này, dù rất muốn đến Vân Thiên Giới ngay, Vương Bạt vẫn quyết định ở lại, cùng các tu sĩ khác tu sửa lại trận pháp bên ngoài Chương Thi Chi Khư.
Điều khiến Vương Bạt hơi bất ngờ là, trận đại chiến trước đó đã nghiền nát lớp đá ngoan cố tích tụ không biết bao nhiêu vạn năm bên ngoài Chương Thi Chi Khư, để lộ ra lớp đá bên dưới còn cứng rắn hơn.
Dù trước đó Bồ Tát, La Hán, Độ Kiếp tiền kỳ, trung kỳ giao thủ, cũng chưa từng phá hủy lớp đá này dù chỉ một chút.
"Chương Thi Chi Khư này, quả là có chút huyền bí..."
Vương Bạt tự mình dùng đạo vực oanh kích thử, dù chưa dùng toàn lực, cũng chỉ để lại một vài dấu vết trên tảng đá cứng rắn, khiến hắn không khỏi kinh ngạc.
Với năng lực hiện tại của hắn, dù là giới mô của Vân Thiên Giới, nếu không có trận pháp bảo vệ, e rằng cũng dễ dàng sụp đổ trong tay hắn, vậy mà Chương Thi Chi Khư này lại không hề hấn gì, điều này khiến hắn cảm thấy bất ngờ.
"Có lẽ do trải qua vô số năm uẩn dưỡng bởi hỗn độn nguyên chất, phẩm chất của nó đã khác thường."
Ân Thiên Chí từ phía sau đi tới, phỏng đoán.
Vương Bạt trầm ngâm một lát, rồi nghi hoặc nói:
“Trước đây khi đến đây ta đã có một thắc mắc, chỉ là chưa từng hỏi, hôm nay lại nghĩ đến. Vì sao Chương Thi Chỉ Khư lại có tên như vậy?”
Phàm là địa danh, đều có nguyên do.
Ví dụ như Vương Tam Loan, là do nơi đó có nhiều người họ Vương, lại có ba khúc quanh nên được gọi như vậy.
Ngắn gọn dễ hiểu, nghe là biết ngay.
Còn Chương Thi Chi Khư này, lại khiến người ta khó hiểu.
Nghe vậy, Ân Thiên Chí cũng ngẩn ra, nhíu mày suy tư hồi lâu, cuối cùng lúng túng lắc đầu:
"Cái này ta thật sự không biết. Khư Chủ chờ chút, ta đi tìm Thành Luyện Tử, có lẽ hắn biết."
Vương Bạt định khoát tay, Ân Thiên Chí đã truyền âm cho Thành Luyện Tử đang cùng các tu sĩ khác tu sửa trận pháp ở đằng xa.
Thành Luyện Tử lập tức bay tới, nghe Vương Bạt hỏi, liền cười nói:
"Ân đạo hữu không biết cũng là thường tình, đừng nói là Khư Chủ, e rằng toàn bộ tu sĩ Chương Thi Chi Khư, cũng không có mấy người biết."
Nghe vậy, Ân Thiên Chí hơi không cam lòng nói:
"Vậy, ngươi biết?"
"Đương nhiên."
Thành Luyện Tử không hề khiêm tốn, liền nhìn Vương Bạt, giới thiệu:
"Khư, có nhiều ý nghĩa. Có người nói, khư chính là "Vu", tức là phiên chợ. Tương truyền nơi này ban đầu là phường thị để các tán tu giao dịch, cho nên "Chương Thi Chi Khư" chính là một phường thị tên là "Chương Thi"."
"Nhưng cũng có người nói, "Khư” mang ý nghĩa vứt bỏ. Nơi đây vốn là một giới vực, chỉ là sau này vì xảy ra biến cố, người ở tản đi, giới vực cũng hóa thành phế tích, lại thêm chữ “Thi” nên mang ý chỉ đây là một giới vực hoang phế."
"Giới vực hoang phế, có lẽ hợp lý hơn."
Nghe vậy, Vương Bạt lộ vẻ suy tư, rồi khẽ gật đầu.
"Khư Chủ anh minh."
Thành Luyện Tử nịnh nọt không chút nặng nề, rồi gật đầu nói:
"Lao Ôn Phái truyền thừa nhiều năm, có thể xem là thế lực tồn tại lâu nhất bên trong Chương Thi Chỉ Khư, nên vẫn còn giữ lại không ít bí văn cổ xưa.
Trong đó có một chuyện kể rằng, từ ngàn xưa trước kia, tận cùng Giới Hải, Cực Thương Uyên phát sinh bạo động, có một tồn tại từ Đệ Nhị Giới Hải vượt qua Cực Thương Uyên mà đến.
Hắn thực lực cường hoành, những nơi đi qua, giới vực băng diệt, hư không sụp đổ, nhưng cuối cùng bị quản chế bởi quy tắc Giới Hải, cuối cùng bỏ mình, nhưng thân xác hắn bất hủ, phiêu bạt trong Giới Hải..."
Ánh mắt Vương Bạt hơi ngạc nhiên, không khỏi cúi đầu nhìn xuống dưới chân:
"Vậy, nơi này chính là thi thể Tiên Nhân của Đệ Nhị Giới Hải?"
Trong đầu, trong nháy mắt liền nghĩ đến hình dáng của Chương Thi Chi Khư, hoàn toàn không khác gì sinh linh, nếu nói là thi thể Tiên Nhân, thật ra lại hợp lý nhất.
Thành Luyện Tử bây giờ sẵn lòng phục tùng, biết gì nói nấy:
"Tổ sư phái ta cũng cho là như vậy, chỉ có thân thể Tiên Nhân, mới có thể hiển hóa thành một giới, che chở tu sĩ. Nhưng sau khi ông bước vào Đại Thừa, trải qua thăm dò, lại không thu hoạch được gì, cuối cùng tiếc nuối phi thăng...
Ta vận dụng kiện pháp bảo kia, cùng món kèn lệnh kia, chính là những bảo vật mà tổ sư ta có được tại nơi sâu nhất của Chương Thi Chi Khư."
Hắn thở dài nói tiếp:
“Tổ sư để lại hai món bảo vật này, nói rõ nếu có thể hiểu thấu đáo cái "Kèn lệnh" kia, thì có hi vọng bước vào Đại Thừa, đáng tiếc hậu bối đệ tử vô năng, lại từ đầu đến cuối không ai trỉnh bạch, thậm chí từ sau ông, liền không ai có thể bước vào Độ Kiếp hậu kỳ."
Nghe vậy, Vương Bạt hơi kinh ngạc:
"Kèn lệnh cũng ở bên trong Chương Thi Chi Khư này?"