“Ngươi là Lục Đạo Chi Chủ!?”
Thân ảnh được bạch quang bao phủ không phủ nhận, chỉ mỉm cười ung dung đáp:
“Xem ra Thân Phục đánh giá ngươi hơi quá cao rồi......”
Thân Phục?
Vương Bạt khựng lại trong lòng. Chẳng lẽ sư đệ đã tiết lộ sự tồn tại của hắn? Sư đệ giờ đang ở đâu? Có phải cũng đã bị Lục Đạo Trì kia ô nhiễm?
Mà đối phương sao lại chắc chắn hắn sẽ xuất hiện ở đây như vậy?
Vô vàn tạp niệm, lo lắng, nghi ngờ dâng lên trong lòng Vương Bạt.
Nếu đối phương biết thân phận của hắn, sao lại dễ dàng để hắn đến đây, chỉ để kể những điều khó hiểu này?
Thậm chí còn cố ý chỉ cho hắn cách rời khỏi nơi này.
Trêu đùa?
Giễu cợt?
Nhưng Lục Đạo Chi Chủ trong truyền thuyết, chỉ có cấp độ Đại Bồ Tát, có khả năng trêu cợt hắn sao?
Trừ phi......
Hắn nhìn chằm chằm đối phương, vô số suy nghĩ vụt qua trong đầu.
Vì sao Bạch chưởng giáo của Vân Thiên Tông lại biết đến sự tồn tại của Giới Loạn Chi Hải?
Vì sao đối phương lại tiến vào Chương Thi Chỉ Khư, ngụy trang thành Cung chủ Vạn Ma Cung?
Vì sao sư đệ Thân Phục, khi thấy hắn ở bên ngoài Vân Thiên Giới, lại vội vàng báo tin về việc Vô Thượng Chân Phật phái người đến Giới Loạn Chi Hải?
Những manh mối tưởng chừng rời rạc, giờ đã liên kết lại với nhau.
Trong khoảnh khắc, một suy đoán khó tin nảy sinh trong lòng hắn.
Hắn nhìn thẳng vào thân ảnh đang được bạch quang bao phủ, giọng nói bản năng hạ thấp, mang theo chút run rẩy vì suy đoán quá kinh tâm động phách:
“Ngươi. Ngươi chẳng lẽ là.”
“Hạ Hầu Thiên Ma?”
Nghe thấy bốn chữ này, thân ảnh được bạch quang bao phủ khẽ ngồi thẳng dậy, vẻ tùy ý trên khuôn mặt biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc và nghiêm nghị.
Hắn đã đoán ra.
Thân ảnh trong bạch quang không còn vẻ tùy tiện, trở nên trang trọng hơn.
Ngồi thăng người, trầm mặc một lát, hắn nhìn Vương Bạt đang đứng cách đó không xa, đột ngột hỏi:
“Vì sao ngươi lại nghĩ như vậy?”
Dù trong lòng đã có năm sáu phần chắc chắn, nhưng khi nghe đối phương hỏi, Vương Bạt vẫn không khỏi chấn động.
Thật sự là hắn!
Tuy nhiên, Vương Bạt không vội trả lời mà hỏi ngược lại:
“Thân Phục đâu? Hắn có bị Lục Đạo Trì xâm nhiễm không?”
Thân ảnh được bạch quang bao phủ khẽ lắc đầu:
“Không uổng công hắn bảo vệ ngươi như vậy… Yên tâm đi, ta đã phái hắn đi tranh đoạt vị trí Phật Tử đời sau.”
“Phật Tử?”
Vương Bạt ngẩn người, bất giác nhớ lại thân phận Thánh Tử của Thân Phục tại Nguyên Thủy Ma Tông, vừa lo lắng, vừa cảm thấy quen thuộc và kỳ lạ.
“Chuyện đó để sau hãy nói, ngươi nói cho ta biết trước, vì sao ngươi lại suy đoán như
Vị Lục Đạo Chi Chủ, kẻ có khả năng là "Hạ Hầu Thiên Ma," giờ phút này lại đặc biệt coi trọng câu hỏi này, truy vấn đến cùng.
Vương Bạt nghe vậy, trầm ngâm rồi nói thật:
“Ngươi nói chúng ta gặp nhau ba lần, nhưng ngoài lần này và lần ở Chương Thi Chi Khư, ta không nhớ đã từng gặp ngươi. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có thể là lần ta rời khỏi đây, ngươi đã gặp ta.”
“Nếu đã thấy ta, lại dung túng để Thân Phục thả ta đi.”
“Thêm nữa, ta biết trong Vô Thượng Chân Phật có người của Vân Thiên Tông trà trộn vào.”
“Tóm lại, ngươi không có khả năng là người của Vô Thượng Chân Phật.”
“Không phải người của Vô Thượng Chân Phật, nhưng lại có thể bình yên ẩn mình dưới mắt Đại Bồ Tát.”
“Tu sĩ Độ Kiếp hậu kỳ, hoặc Đại Thừa? Cũng có thể.”
“Nhưng ta từng nghe nói, khi Vô Thượng Chân Phật xâm lăng Vân Thiên Giới, Lục Đạo Chi Chủ bị Hạ Hầu Thiên Ma trọng thương, sau đó luôn bế quan dưỡng thương ở đây.”
“Hạ Hầu Thiên Ma thân là chủ nhân Hư Ma Giới, tráo đổi thân phận, che mắt tất cả mọi người, tự nhiên đơn giản như ăn cơm trống nước.”
“Tôn giá lại cố ý để lộ chút thông tin.”
“Như vậy, ta mới dám suy đoán táo bạo.”
Tất nhiên, quan trọng nhất là đối phương đã chủ động tiết lộ thông tin, nếu không, dù hắn có nghĩ thế nào, cũng không dám suy đoán một vị Đại Thừa tu sĩ "đã vẫn lạc" trong truyền thuyết lại ẩn thân ở đây.
Nghe xong những lời này của Vương Bạt, thân ảnh được bạch quang bao phủ không khỏi vỗ tay tán thưởng:
“Hay!”
“Ta thu hồi lời trước đó, Thân Phục đánh giá ngươi không sai, quả là người tâm tư tỉ mỉ, kín đáo cẩn thận, không hổ là người có thể từ Đoạn Hải Nhai bên ngoài, dựa vào sức một mình, đến được đây.”
Vương Bạt nghe vậy vẫn giữ vẻ mặt bình thản, không quan tâm đến đánh giá của Thân Phục, nhưng trong lòng lại suy nghĩ nhiều hơn.
Chiến thuật chia quân hai đường, công địch tất cứu của Vân Thiên Giới năm xưa.
Giờ nghĩ lại, có quá nhiều điểm đáng ngờ.
Ví dụ như Bạch chưởng giáo Vân Thiên Tông vốn hành sự cực kỳ cấn thận, nhưng lại đưa ra một kế hoạch mạo hiểm, cấp tiến.
Lại ví dụ như Vân Thiên Giới đã giao chiến với Vô Thượng Chân Phật, hẳn là biết rõ sự lợi hại của Thiên Thương Phật Chủ, vì sao vẫn phân tán nhân thủ, để rồi bị tiêu diệt từng bộ phận?
“Còn nữa, nếu Hạ Hầu Thiên Ma giả chết, chẳng lẽ......”
Trong lòng hắn chấn động, mơ hồ có một suy đoán.
Đối diện, "Lục Đạo Chi Chủ" dường như đoán được ý nghĩ của hắn, đưa ngón tay lên môi:
...
“Đoán được cũng đừng nói ra.”
Vương Bạt giật mình, rồi kịp phản ứng, khẽ vuốt cằm, lập tức nghi ngờ hỏi:
“Xin hỏi tiền bối, nếu biết rõ không phải đối thủ của vị Phật Chủ kia, vì sao còn có trận chiến Vân Thiên Giới trước đó?”
Hắn không dám gọi thẳng tên Phật Chủ, chỉ có thể dùng "Vị kia" để thay thế.
"Lục Đạo Chi Chủ" nghe vậy, ngẩng đầu lên, như đang hồi tưởng lại trận chiến với Thiên Thương Phật Chủ, dù bạch quang che phủ, không thấy rõ tâm trạng, nhưng cũng có chút không bình tĩnh, khẽ lắc đầu nói:
“Không giao chiến thì ai biết hắn đã đạt đến cảnh giới đó?”
“Ta, Lão Đầu, và Tĩnh Quật Chi Chủ, ba người liên thủ, tự hỏi trong cùng giai, phóng nhãn toàn bộ Đệ Tam Giới Hải, hẳn là không đến mức thất bại, chỉ là......”
Hắn lại lắc đầu, như nhớ lại chuyện kinh hoàng, không muốn nói thêm, rồi đổi giọng:
“Nhưng trận chiến Vân Thiên Giới lần này vốn không tính đến chuyện đánh bại Vô Thượng Chân Phật, theo ý của Lão Đầu và những người khác, mục đích chính là thăm dò tất cả nội tình của bọn chúng, nhìn có vẻ mạo hiểm, nhưng thực chất là làm gì chắc đó.”
“Tất cả nội tình?”
Vương Bạt khẽ biến sắc, trầm giọng nói:
“Ngọa Phật, Tọa Phật, Lập Phật?”