Hắc thủy cuồn cuộn, thủy triều lên xuống không ngừng.
“Soạt!” Sóng nước vỗ tan màn sương mù mờ mịt phía xa, thân ảnh ẩn giấu trong hư không dần hiện rõ.
Mọi người kinh ngạc thất thần, nhìn thân ảnh áo xanh đứng lặng giữa hắc thủy. Trong lòng ai nấy cũng dậy sóng, cuồn cuộn như dòng nước đen, lớp này nối tiếp lớp khác.
Phàn Phong Lôi đứng trước hành cung Linh Nguyên Phủ cùng đám tu sĩ Linh Nguyên Phủ, khẽ ngước đầu.
Hắc Thủy Đạo Vực cùng kiếm quang tan biến, gió nổi sóng trào, thổi tung mái tóc bạc trắng của hắn, nhưng không thể lay động tâm thần đang rung chuyển.
Khuôn mặt có phần tái nhợt, cùng mái tóc ướt át dính bết vào nhau, tạo nên vẻ chật vật, cô đơn và bất lực.
Hắn lẩm bẩm, như không hiểu, lại như không muốn tin:
"Sao có thể?... Sao có thể?..."
Trên hắc thủy.
Vương Bạt mặt không đổi sắc, thậm chí không hề nhúc nhích, ánh mắt xuyên qua Hắc Thủy Đạo Vực đang tan rã, nhìn về phía Phàn Phong Lôi, cất giọng:
"Phàn phủ chủ, ngươi còn một kiếm."
Thanh âm không lớn, nhưng đám tu sĩ xung quanh không ai dám bỏ lỡ một chữ, tất cả đều nghe rõ mồn một.
Ân Thiên Chí nhìn bóng lưng Vương Bạt chắp tay đứng trên sóng nước, há hốc mồm, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng khuyên can.
Khoảnh khắc vừa rồi, hắn rốt cục nhận ra một điều mà trước giờ hắn không để ý tới.
Hơn 300 năm trước, Thái Nhất cung phụng mới vào Độ Kiếp đã có thể quét ngang đối thủ cùng cấp, thậm chí dám rút kiếm với giả cung chủ Vạn Ma Cung.
Bây giờ dù chỉ mới hơn 300 năm, khoảng thời gian quá ngắn ngủi với bọn họ, nhưng hạng người như Chân Long này, sao có thể dùng lẽ thường mà đo đếm?
"Nhưng dù vậy, điều này cũng quá..."
Hắn do dự, không biết dùng lời nào để diễn tả cảm xúc kinh ngạc tột độ này.
Giống như mình phải mất mấy năm mới học được mặt chữ, lại thấy người vừa sinh ra đã có thể viết nên những tác phẩm vĩ đại.
Trong kinh ngạc, lại càng có cảm giác hoang đường, không chân thực.
Mà đâm tu sĩ vây xem lúc này, trong lòng chỉ có hai chữ “kinh hãi”.
Kinh hãi vì vị Thái Nhất Chân Nhân này không hề né tránh, tùy ý đón lấy hai kiếm dốc toàn lực của Phàn Phong Lôi; sợ hãi vì nhân vật như vậy lại đứng về phía Ân Thị, không biết có mục đích gì.
Ghủ, nữ tử trẻ tuổi của Huyễn Không Giới Tang Không Giới, giờ phút này nhìn Vương Bạt uy nghi, trong đôi mắt đẹp ánh lên vẻ khác lạ.
Chủ nhân Kim Thủy Bạc, phủ chủ Ngọc Đường Phủ... ai nấy cũng lộ vẻ ngưng trọng, kiêng kỵ.
Thành Luyện Tử của Lao Ôn Phái càng thêm nghiêm túc, kinh nghi bất định. Ánh mắt hắn không thèm để ý đến Ân Thiên Chí, chỉ dán chặt lên người Vương Bạt:
"Ân Thị cung phụng này, sao lại có năng lực như vậy?"
"Không phải nói hắn chỉ mới vào Độ Kiếp cảnh, chỉ ỷ vào đạo bảo đỉnh cấp sao?"
Nhưng tình hình trước mắt, rõ ràng đối phương chưa từng dùng bất kỳ đạo bảo nào, chỉ thuần túy dùng quy tắc để chống đỡ.
Giờ khắc này, hắn nhận ra tình huống hoàn toàn khác với những gì hắn nghĩ ban đầu.
Trong lòng hắn thậm chí nghĩ đến một khả năng đáng sợ hơn.
“Thái Nhất. Chẳng lẽ thật sự là vị kia ở Vân Thiên Giới? Không phải hắn đã bị Bắc Phương Đại Bồ Tát truy sát mà vẫn lạc rồi sao?”
"Nhưng nhân vật như vậy, sao lại vì Ân Thị mà ra tay?"
"Chắc không phải đâu?"
Trong lúc kinh nghi, trước hành cung Linh Nguyên Phủ, nghe lời Vương Bạt, vẻ phức tạp trong mắt Phàn Phong Lôi càng rõ. Nhưng hắn vẫn giơ hai ngón tay, dòng quy tắc chuyển động, Hắc Thủy Đạo Vực tan rã như nước tụ lại, phồng lên không thôi, nhanh chóng hóa thành kiếm mang, tựa như ẩn chứa vô tận uy năng.
Đám tu sĩ xung quanh cảm nhận được uy năng đó, đều kinh hãi.
Thấy chiêu này sắp được thi triển, nhất định sẽ long trời lở đất, Phàn Phong Lôi đột nhiên thở đài một tiếng. Hắc Thủy Đạo Vực biến thành kiếm quang, khẽ run lên rồi dường như không cam lòng phát ra một tiếng rên ri, lập tức tan biến.
Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Phàn Phong Lôi chậm rãi thu hồi kiếm chỉ, cúi đầu, trong khoảnh khắc dường như già đi rất nhiều, lắc đầu nói nhỏ:
"Kiếm thứ ba này, không cần phải ra nữa."
"Thái Nhất đạo hữu có phong thái quân tử, Linh Nguyên Phủ ta không phải đám người vô liêm sỉ."
"Sau ngày hôm nay, ân oán giữa Linh Nguyên Phủ và đạo hữu, xóa bỏ."
Trong giọng nói, đầy tịch liêu, cô đơn, không cam lòng và thở đài.
Lời vừa nói ra, đám tu sĩ xung quanh không mấy ngạc nhiên, chỉ là thấy vẻ cô đơn của Phàn Phong Lôi, không ít người không khỏi cảm thấy "thỏ chết cáo thương".
Người sáng suốt đều nhận ra, hai kiếm vừa rồi đã là tuyệt kỹ áp đáy hòm của Phàn Phong Lôi, nhưng vẫn không thể gây ra nửa điểm ảnh hưởng đến Thái Nhất Chân Nhân. Điều đó cho thấy cả hai đã hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Dù có ra kiếm thứ ba, cũng không thay đổi được kết quả.
Nói Phàn Phong Lôi chủ động dừng tay, chẳng bằng nói là không thể không dừng tay, ít nhất còn giữ được chút mặt mũi.
Thực lực của Phàn Phong Lôi, trong mười thế lực lớn ở Chương Thi Chi Khư, dù không tính là thượng đẳng, cũng coi như trung đẳng.
Hai kiếm vừa rồi, tuy chưa chắc có hiệu quả trong đấu pháp, nhưng chỉ bàn về uy năng, Thành Luyện Tứ cũng không dám đón đỡ. Vậy mà lại không làm gì được vị Thái Nhất Chân Nhân này. Tự đặt mình vào vị trí của Phàn Phong Lôi, cũng có nghĩa là những thế lực khác, e rằng không ai có thể giành chiến thắng.
Nhận ra điều này, trong lòng đám tu sĩ ở đây, không ai có thể bình tĩnh.
"Thực lực tổng thể của Ân Thị ở Chương Thi Chi Khư cũng coi là trung thượng, nếu lại có thêm Thái Nhất Chân Nhân... Chương Thi Chi Khư, ai có thể địch?"
Trong im lặng, Thành Luyện Tử cùng những người khác lặng lẽ trao đổi ánh mắt, đều thấy được sự kiêng kỵ sâu sắc cùng một tia lạnh lẽo trong mắt nhau...
"Chuyện cũ đã qua... Không biết đạo hữu lần này đến, có ý gì?"
Trước đám tu sĩ Linh Nguyên Phủ, Phàn Phong Lôi khẽ ngẩng đầu, nhìn thăng Vương Bạt, hỏi nhỏ.
Hắn đã cảm nhận được sự bất mãn của các tu sĩ Linh Nguyên Phủ sau lưng, nhưng trong lòng chỉ có bất đắc dĩ.
Vương Bạt mỉm cười, nhận ra những ánh mắt cảnh giác và căm thù ẩn hiện trong hư không xung quanh, mặt không đổi sắc, tựa như không hề hay biết, thản nhiên nói:
"Không có việc gì khác, chỉ là muốn trao đổi về chuyện Vô Thượng Chân Phật."