Vương Bạt chợt nảy ra ý tưởng, lập tức nghĩ đến nhiều khả năng hơn:
"Một Đại Thừa đơn độc thì không được, nhưng nếu mỗi người điều khiển một kiện pháp trượng thì sao?"
"Sáu vị Đại Thừa, mượn Thông U Lục Chúc Trượng, phối hợp thêm trận pháp, đem nguyên thần tiêu hao truyền cho vô số tu sĩ khác..."
"Đề Bá có lẽ cường hoành vô biên, nhưng dù sao đây chỉ là thủ đoạn hắn bày ra, chứ không phải đích thân tới đây. Hơn nữa trải qua nhiều năm hao tổn, Tiên Nhân Quan hẳn là không còn kiên cố như xưa... Biện pháp này, có lẽ khả thi!"
"Vấn đề duy nhất là, ta tìm đâu ra sáu vị Đại Thừa, rồi thuyết phục họ cùng nhau đánh sập Tiên Nhân Quan này?"
Hắn lại nhíu mày.
Dù là tứ đại giới của Đoạn Hải Nhai, cũng chỉ có bốn vị Đại Thừa. Sau khi Triều Sư và Hạ Hầu Thiên Ma vẫn lạc, tung tích Đại Thừa tu sĩ càng khó tìm.
"Tuy nhiên... cây pháp trượng cuối cùng của Thông U Lục Chúc Trượng, có thể nghĩ cách."
Vương Bạt trầm ngâm.
So với việc tìm kiếm sáu vị Đại Thừa mờ mịt, vị trí cây pháp trượng cuối cùng rõ ràng hơn nhiều.
Đang suy tư, hắn chợt khẽ động lòng, lấy từ trong tay áo ra một kiện đạo bảo truyền tin, nhẹ nhàng kích hoạt.
Từ đạo bảo truyền đến giọng nói hơi ngưng trọng của Trọng Uyên tổ sư:
"Chủ mạch Giới Hải Vòng Xoáy có dị động, đã điều động Quan Thiên Kính..."
Vương Bạt nghe vậy, lòng khẽ chùng xuống.
Người của Vô Thượng Chân Phật, rốt cuộc đã đến sao?
xz*
Cùng lúc đó.
Ở một vùng hư không trống trải nào đó trong Giới Loạn Chi Hải,
Hư không lặng lẽ méo mó, chậm rãi tạo thành hình xoáy nước.
Chốc lát sau,
Một tăng nhân với khuôn mặt từ bị, giữa trán mọc một con mắt đọc, chậm rãi bước ra.
Nhìn quanh, cảm nhận sự quen thuộc đã lâu, hắn khẽ cảm khái:
"Giới Loạn Chi Hải... Lại trở về rồi."
Tăng nhân để râu dài, nhưng đầu và mặt lại nhẵn nhụi lạ thường, như một thiếu niên.
Giờ phút này, đứng yên trong hư không, ngắm nhìn bốn phía, trong mắt lộ ra một chút cảm khái.
Nhưng lập tức, hắn lộ vẻ khó chịu, khẽ nhíu mày, thấp giọng lẩm bẩm:
"Nơi này tội nghiệt ngập tràn, Bồ Tát đều không muốn đến, sợ tổn hại công đức. Cũng không thể mỏi mòn chờ đợi được. Nhưng nếu không như vậy, công đức này đâu đến lượt ta..."
Không chậm trễ, hắn tiện tay lấy ra một chiếc nhẫn khắc hình lầu các.
Sau khi kích hoạt, chiếc nhẫn hiện ra một mảnh tinh đồ mênh mông.
Trên tinh đồ có vô số điểm vàng và một điểm đỏ duy nhất.
“Hải Thị quả nhiên không còn.”
Tăng nhân đảo mắt qua tinh đồ, bấm ngón tay tính toán, khẽ lắc đầu.
Lập tức, hắn không chần chừ, tìm điểm đen gần điểm đỏ nhất rồi hóa thành một đạo lưu quang màu vàng, lao vút đi.
Chẳng bao lâu sau, nơi hắn tìm đến chỉ là một vùng phế tích cháy đen, cho thấy nơi đây đã từng xảy ra một trận ác chiến kinh hoàng.
Tăng nhân từ lưu quang bước ra, lông mày khẽ nhíu lại.
Trong đầu vừa động, hắn đưa tay nhẹ nhàng điểm vào phế tích.
Trên phế tích lập tức hiện lên một mảnh hư ảnh. Trong hư ảnh là vô số bóng dáng tu sĩ giao chiến, đầy trời lưu quang bay múa...
"Tam đại giới quả nhiên động thủ với người giới ngoại?"
Tăng nhân thấy trong đám tu sĩ có không ít người dung mạo tuấn tú khác thường, trong lòng không mấy bất ngờ.
Trước khi đến, các Bồ Tát đã suy đoán về tình hình Giới Loạn Chi Hải. Hải Thị biến mất, tam đại giới và thế lực giới ngoại ắt sẽ có một trận ác chiến. Giờ xem ra, suy đoán của họ đã ứng nghiệm.
Hắn tiện tay gạt đi, hư ảnh tan biến như cát trượt.
Trầm ngâm một lát, hắn nhớ lại các điểm vàng trên tinh đồ rồi tiếp tục đến điểm vàng tiếp theo.
Liên tiếp bảy tám chỗ đều là cảnh tượng hoang tàn, phế tích ngổn ngang.
Bảo vật của các thế lực đều bị cướp sạch, đào cả ba thước đất.
Chứng kiến cảnh này, tăng nhân rốt cuộc khẳng định điều gì đó, trong mắt thoáng vẻ nhẹ nhõm.
"Tưởng rằng chậm trễ chút, lỡ việc lớn. Xem ra, lại bớt được không ít phiền phức."
"Nghĩ đến thế lực giới ngoại, hẳn là phần lớn đã rơi vào tay Ấm Ngọc Giới."
Hắn vốn xuất thân từ Giới Loạn Chi Hải, tự nhiên biết rõ Ấm Ngọc Giới hùng mạnh đến mức nào so với hai giới còn lại. Một khi Giới Loạn Chi Hải xảy ra biến lớn, Ấm Ngọc Giới chắc chắn là thế lực có khả năng chiến thắng nhất.
Không chậm trễ, hắn không cần tinh đồ chỉ dẫn, lao nhanh về phía Ấm Ngọc Giới.
Trên đường đi, những nơi từng là căn cứ của các thế lực giới ngoại đều tan hoang.
Hắn không dừng lại, vội vã tiến lên. Trong tình hình không có truyền tống trận, chỉ mất mười mấy năm, hắn đã đến được Ấm Ngọc Giới.
Nhìn giới vực được bao bọc bởi hắc thạch khổng lồ, tăng nhân bước ra từ lưu quang, trong mắt lộ vẻ vui mừng.
Khoảnh khắc sau, hắn không còn che giấu tu vi, bộc lộ toàn bộ!
Gần như cùng lúc đó, một đạo lưu quang từ trong giới bay ra, là một lão giả gầy gò, sắc mặt ngưng trọng, đầy vẻ đề phòng, từ xa hô lớn:
"Không biết đạo hữu là ai?"
Tăng nhân mỉm cười đáp:
"Ngươi là đệ tử của Vân Không sư chất, Kiều Trung Hú phải không?"
Lão giả gầy gò giật mình, nhìn chằm chằm khuôn mặt tăng nhân, sắc mặt biến đổi liên tục, từ kinh hỉ đến nghi hoặc rồi lại không dám tin:
"Ngươi... Ngài... Chẳng lẽ là, Trương Yến Hồi, Trương Sư Bá Tổ?!"
Tăng nhân nghe vậy, cười hiền:
“Đúng là ta. Tính ra, ta rời Ấm Ngọc Giới đã vạn năm rồi, không ngờ ngươi còn nhớ ta.”
"Thật là Trương Sư Bá Tổ!"
Kiều Trung Hú vừa mừng vừa sợ, vội nói:
"Trong giới có chân dung của ngài, đệ tử thường xuyên ngắm nhìn, không ngờ có ngày này. Sư Bá Tổ sao lại trở về?"
Hắn lập tức chú ý đến trang phục của đối phương và con mắt dọc giữa trán, hơi chần chờ:
"Sư Bá Tổ, con mắt này của ngài.
Tăng nhân không để ý, cười nói:
"Đây là sau khi ta quy y Chân Phật, được Đại Bồ Tát coi trọng, ban cho một môn thần thông, có thể nhìn thấu hư ảo, phân biệt thật giả."
Kiều Trung Hú giật mình, sau đó không nhịn được hỏi:
"Sư Bá Tổ lại quy y Vô Thượng Chân Phật? Tu vi bây giờ là gì? Những tiền bối rời đi trước đây giờ ra sao? Sao không thấy họ trở về?"
Hắn hỏi đồn dập, lộ vẻ đã kìm nén rất nhiều câu hỏi từ lâu.
Tăng nhân không hề trách cứ, cười ha hả nói:
"Chân Phật từ bi, pháp lực vô biên, quy y Chân Phật là con đường duy nhất cho những kẻ tội nghiệt như chúng ta. Ngươi nói với ta vài câu cũng không sao, sau này không được khinh mạn."