Cùng thời khắc đó, cách Chương Thi Chi Khư không biết bao nhiêu vạn đặm, sâu bên trong Ngã Phật.
Lục Đạo Luân Hồi, nơi sâu thẳm nhất, một thân ảnh được bạch quang bao phủ lặng lẽ ngẩng đầu. Ánh mắt hắn như xuyên thấu vô tận không gian, đổ dồn về phía bầu trời Chương Thi Chi Khư.
Hắn lặng lẽ quan sát ba vị Đại Bồ Tát vừa xuất hiện, ánh mắt ngưng trọng, pha lẫn một tia nghi hoặc:
"Vị kia bên trong Chương Thi Chi Khư, vì sao không hề ngăn cản?"
Những biến động xảy ra ở Chương Thi Chi Khư trong những năm gần đây, hắn đều nắm rõ. Dù đã chuẩn bị tâm lý cho sự tăng trưởng thực lực của Vương Bạt, hắn vẫn không khỏi giật mình khi biết Vương Bạt đã nhanh chóng thu phục toàn bộ Chương Thi Chi Khư.
Kinh ngạc trước việc Vương Bạt có thể thu phục nhiều thế lực ở Chương Thi Chi Khư trong thời gian ngắn như vậy, đồng thời hắn cũng nghỉ hoặc vì sao vị tồn tại thần bí kia lại không hề ngăn cản.
Nên biết, lúc trước hắn chỉ mới âm thầm đoạt xá Cung Chủ Vạn Ma Cung, còn chưa làm gì Chương Thi Chi Khư, vị kia bí ẩn đã cảnh cáo hắn.
"Có lẽ thực lực của hắn chưa đạt tới cấp độ đó? Hoặc đối với vị kia ở Chương Thi Chi Khư, những biến động này không đáng để tâm?"
"Thế nhưng... ngay cả Vô Thượng Chân Phật xâm chiếm, vị kia cũng hoàn toàn bỏ mặc sao?"
Hắn không rõ, chỉ có thể đứng từ xa quan sát, nhưng trong lòng không khỏi có chút ngưng trọng.
Hắn không mấy ưa thích Thái Nhất Chân Nhân này, hay đúng hơn là có chút chán ghét.
Chỉ là Độ Kiếp Cảnh, lại không kiêu ngạo không tự ti trước mặt hắn, thậm chí dám từ chối sự an bài của hắn, đây chẳng khác nào thách thức uy nghiêm của một tu sĩ Đại Thừa như hắn...
Thực tế, bất kỳ Đại Thừa nào, trừ phi có điều cần, bằng không khó mà chấp nhận chuyện này.
Nhưng chuyện này là chuyện khác.
Thái Nhất Chân Nhân có thể thu phục Chương Thi Chi Khư trong thời gian ngắn ngủi như vậy, vượt xa cả dự đoán lẫn kỳ vọng của hắn.
Có thể nói, Thái Nhất Chân Nhân là mồi nhử tuyệt hảo để thu hút sự chú ý của Vô Thượng Chân Phật. Đối với kế hoạch của hắn, đây là lựa chọn phù hợp nhất mà hắn có thể nghĩ ra.
Nếu một đồng minh như vậy chết yểu giữa đường, đó sẽ là một tổn thất khổng lồ.
"Bất quá... nếu ta cảm ứng không sai, cảnh giới nguyên thần của hắn hẳn là mới chỉ nhập Độ Kiếp trung kỳ... Muốn đối phó ba vị Đại Bồ Tát..."
Trong mắt hắn lóe lên một tia ngưng trọng, sâu thẳm đáy mắt lại thoáng qua một chút bất đắc dĩ:
"Đáng tiếc hiện tại ta không thể tùy tiện ra tay, nếu không..."
Khẽ thở dài, hắn lại lần nữa nhìn về phía thân ảnh áo xanh trên bầu trời Chương Thi Chỉ Khư:
"Hy vọng ngươi đừng làm ta thất vọng, chí ít... khi cần quyết đoán thì quyết đoán, cần lui thì nên lui!"
Thân ảnh được bạch quang bao phủ khẽ nói.
Cùng lúc đó, không chỉ ở sâu trong Lục Đạo Luân Hồi, bên ngoài Chương Thi Chi Khư, trong hư không mênh mông.
Một thân thể cao lớn ẩn mình trong hư không, như một bản năng, chưa từng lộ diện, quan sát những gì đang diễn ra trên bề mặt Chương Thi Chi Khư, trong sự tĩnh lặng có sự rục rịch.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên khẽ động tâm, ánh mắt hơi đổi, nhìn về phía một hướng khác của hư không bên ngoài Chương Thi Chi Khư.
Trong mơ hồ, hắn cảm nhận được một cỗ khí tức quen thuộc đang ẩn nấp ở đó.
Khí tức này khiến sắc mặt hắn hơi trầm xuống, sát ý bừng bừng:
"Vân Thiên Giới... cái Chân Nhân kia!"
Huyết khí cuồn cuộn khắp thân, lặng lẽ quay cuồng, như muốn trào ra.
Hắn không thể nào quên được khí tức này, hắn nghiến răng nghiến lợi hận kẻ kia không biết bao lâu, nên gần như ngay lập tức nhận ra thân phận kẻ ẩn nấp trong hư không.
Ý nghĩ đầu tiên của hắn là tìm đối phương gây sự.
Nhưng khi ánh mắt lướt qua thân ảnh áo xanh đang bị ba vị Đại Bồ Tát bao vây trên bầu trời Chương Thi Chi Khư, hắn rốt cục kìm nén lại.
Báo thù lúc nào cũng được, nhưng nếu lỡ dở đại sự...
Hắn nhìn chằm chằm ba vị Đại Bồ Tát, trong mắt lóe lên những tia sáng lạnh lẽo như ngưng tụ thành vật chất, tựa hồ đang suy tư xem nên xé nát ba kẻ này bằng cách nào...
Mà trong hư không, một thân ảnh già nua cũng lặng lẽ quan sát tất cả những gì đang diễn ra trên bầu trời Chương Thi Chỉ Khư.
Ngay lúc này, trong lòng hắn khẽ động, dường như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu nhìn lướt qua hư không đối diện, có chút kinh ngạc:
"Tĩnh Quật Chi Chủ?"
"Hắn đến đây làm gì?"
Khẽ nhíu mày, tâm niệm thay đổi, sau đó quay đầu nhìn về phía Vương Bạt bên trong Chương Thi Chi Khư, âm thầm nghi ngờ:
“Đệ tử của Triều đạo hữu, tại sao lại có quan hệ với Tĩnh Quật Chi Chủ?”
"Hay là nói, hắn cũng chỉ đến xem tình hình?"
Trầm ngâm một lát, thân ảnh già nua cuối cùng không có bất kỳ động tác nào, cứ như chưa từng phát hiện ra đối phương, tiếp tục quay đầu nhìn chằm chằm Chương Thi Chi Khư, nhìn thân ảnh áo xanh đang bị ba vị Đại Bồ Tát vây quanh.
Trong mắt hắn, dường như có chút chần chừ, do dự xem có nên xuất thủ hay không.
Phía trên Chương Thi Chi Khư.
Lưu quang khuấy động, ánh sáng lưu ly của trận pháp trên bề mặt Chương Thi Chi Khư, cùng với trận pháp màu vàng phía trên, giao tranh lẫn nhau.
Dù trận La Hán vừa bị phá, nhưng những tăng nhân này dù sao vẫn đông người. Tuy ít hơn mười vị Bồ Tát, nhưng số lượng Bồ Tát còn lại vẫn lên đến mười mấy vị.
Thêm vào đó là số lượng lớn La Hán, nhanh chóng tập hợp lại, dựa vào số lượng cực phẩm đạo bảo kinh người, lại lần nữa áp xuống.
Thành Luyện Tử, Ân Thiên Chí và những người khác lặp đi lặp lại xung kích, nhưng bị đánh lui nhiều lần. Ở đây, có tu sĩ bỏ mạng, cũng có La Hán binh giải, hai bên giằng co không dứt.
Hai đại trận nhất thời bất phân thắng bại, ánh lửa, sóng nước, pháp thuật, đạo bảo... vô số lưu quang bay loạn, bạo liệt, tiếng thét vang vọng không ngừng.
Còn trên không trung, ngay lối vào Chương Thi Chi Khư, giờ phút này lại hoàn toàn tĩnh lặng, dường như tách biệt hoàn toàn với cuộc giao chiến hỗn loạn xung quanh.
Một xám, một đỏ, cùng với Tây Phương Đại Bồ Tát, tổng cộng ba tôn Phật tượng khổng lồ, chắp tay trước ngực, Pháp Tướng trang nghiêm, vây quanh người áo xanh, như nhìn xuống sâu kiến, quan sát thân ảnh này.
Thân ảnh áo xanh bị ba tôn Phật tượng vây quanh, hơi ngẩng đầu, nhìn xung quanh, sắc mặt không vui không buồn.
Bắc Phương Đại Bồ Tát, Nam Phương Đại Bồ Tát!
Đây là... ba vị Đại Bồ Tát!