"Vườn không nhà trống. Làm vậy, động tĩnh e rằng không nhỏ."
Một tu sĩ giới ngoại không kìm được chau mày nói.
Một khi thực hiện vườn không nhà trống, trụ sở bị thu hồi, những thế lực giới ngoại này coi như mất đi tính độc lập hoàn toàn, chỉ có thể lệ thuộc Tiểu Thương Giới.
Dù hiện tại việc phụ thuộc không khác biệt mấy, nhưng ít ra trên danh nghĩa, họ vẫn giữ được trụ sở của mình.
Tuân Phục Quân phất tay đứng dậy, ánh mắt lạnh nhạt nhìn đối phương, bình tĩnh nói:
”So với sinh tử, chút động tĩnh ấy đáng là gì?”
"Nhưng mà..."
Tu sĩ giới ngoại kia có chút không cam lòng, nhất thời không biết nói gì.
Sinh tử vốn là lẽ lớn nhất, đối phương đã chiếm thế thượng phong, giờ phút này gã có nói gì cũng vô nghĩa.
"Biện pháp này không tệ!"
Cam Hùng đột nhiên lên tiếng.
Vân Thất và Ngũ Đại Quỷ Vương cũng đồng tình.
Sau đó, Vân Thiên Giới và Thiệu Dương Tử cũng nhận ra vấn đề, nhao nhao đồng ý.
Trong đại điện, chỉ có Kiều Trung Hú và những người của ông ta mặt mày u ám, không nói gì.
Đạo lý họ hiểu, nhưng một khi vườn không nhà trống được thực hiện, các thế lực giới ngoại sẽ hòa nhập hoàn toàn vào Tiểu Thương Giới.
Với Ấm Ngọc Giới, đây không phải chuyện tốt.
Dù hai bên đã ký kết minh ước, nhưng Vô Thượng Chân Phật vẫn là mối họa trước mắt.
Do dự, ông ta chỉ im lặng.
"Vườn không nhà trống... xem ra là việc chẳng đặng đừng."
Vương Bạt thở dài, sau đó đi thẳng vào vấn đề:
"Vậy quyết định vậy!”
Hắn đứng dậy, hướng Trọng Uyên Tổ Sư hành lễ:
"Quan Thiên Kính, xin tổ sư lo liệu."
Trọng Uyên Tổ Sư vội vàng đứng lên đáp lễ.
Vương Bạt nhìn mọi người, cười nói:
"Xin Tề Thiên Tổ Sư, Thiệu Sư Bá Tổ, Tuân Sư Thúc Tổ, Cấp trưởng lão, Cam Giới Chủ, Kiều Đạo Chủ, Yến Quốc Chủ cùng nhau phụ trách việc lấy giả thay thật này!”
Cấp Anh nhiều năm qua vẫn phụ trách tạp vụ trong giới, bao gồm Bách Nghệ Học Cung, chuyện này không thể thiếu ông ta.
Tuân Phục Quân dám nghĩ dám làm, là người giỏi làm việc, nhưng lại quá tàn nhẫn; Thiệu Dương Tử trầm ổn, có thể kiềm chế Tuân Phục Quân.
Còn Tề Thiên Tổ Sư là người chủ trì, không tham gia vào việc cụ thể.
Dù sao ông là Độ Kiếp kỳ đầu hiếm hoi trong Giới Loạn Chi Hải, tư lịch và tu vi đều đủ. Cam Hùng, Kiều Trung Hú, Yến Trực đại diện cho các thế lực giới vực và giới ngoại.
Muốn hoàn thành vườn không nhà trống, không thể thiếu sự phối hợp của hai bên này.
Mọi người hiểu ý Vương Bạt, trừ Kiều Trung Hú sắc mặt hơi khó coi, những người còn lại đều đồng ý.
Vương Bạt liếc nhìn Kiều Trung Hú, đột nhiên nói:
"Kiều đạo hữu, khi ở Giới Hải, ta có giam giữ một số người của Vô Thượng Chân Phật, không biết có tiền bối nào của Ấm Ngọc Giới trong đó không, đạo hữu có rảnh phân biệt giúp không?"
"Ngươi giam giữ người của Vô Thượng Chân Phật?"
Kiều Trung Hú có chút kinh ngạc.
Trọng Uyên Tổ Sư và Tề Thiên Tổ Sư hình như nghĩ ra điều gì, mong đợi nhìn Vương Bạt.
Vương Bạt mặt không đổi sắc, phất tay áo, một bóng người bị ném ra.
Thân ảnh kia kim thân và ma khí lẫn lộn, dáng vẻ như tăng nhân, bị trói buộc bởi những Thần Văn, ý thức hôn mê.
Nhưng vừa xuất hiện, nhiều tu sĩ trong đại điện đã kinh hô.
Mọi người ở đây, ít nhất cũng có tu vi Hợp Thể, chỉ cảm nhận được khí tức của tăng nhân này, liền cảm thấy ngạt thở, rõ ràng đây là một tu sĩ Độ Kiếp!
"Cảm giác... có chút giống Độ Kiếp kỳ đầu..."
Kiều Trung Hú nhìn chằm chằm tăng nhân, cẩn thận phân biệt, rồi lắc đầu, nói không nhận ra người này.
Tề Thiên Tổ Sư khẽ nói:
"Đây là La Hán."
Chúng tư sĩ trong điện chấn động, quan sát tỉ mi hơn, một số tu sĩ giới ngoại nhìn Vương Bạt với ánh mắt kính sợ.
Vương Bạt dường như không nghe thấy, lại phất tay áo, một bóng người nữa bay ra.
"Lại một La Hán!"
Ánh mắt Kiều Trung Hú ngưng lại!
Chưa kịp hết ngạc nhiên, con ngươi ông ta đột nhiên co lại!
Cần như đồng thời với việc một La Hán bay ra, liên tiếp có mấy thân ảnh La Hán khác rơi xuống.
"Ba, bốn... tám... mười!"
Sắc mặt Kiều Trung Hú ngưng trọng, trong lòng như sóng lớn cuộn trào!
Quá nhiều!
Mười La Hán!
Giống như mười tu sĩ Độ Kiếp kỳ đầu!
Có thể bắt nhiều tu sĩ Độ Kiếp như vậy... Thái Nhất Đạo Chủ này, chỉ hơn hai trăm năm không gặp, giờ đã đạt đến cảnh giới nào?!
Không chỉ ông ta, trừ Vân Thiên Giới đã chuẩn bị tâm lý, giờ phút này vẫn bình tĩnh, ngay cả Thiệu Dương Tử, Cấp Anh, Diêu Vô Địch cũng không khỏi lộ vẻ rung động!
Khi nào thì tu sĩ Độ Kiếp lại rẻ rúng đến vậy?!
Vương Bạt khẽ nhíu mày:
“Không ai nhận ra sao?”
Kiều Trung Hú hoàn hồn, trong mắt vẫn còn kinh hãi, cẩn thận phân biệt lại, cuối cùng lắc đầu, có chút thất vọng:
"Không có, Thái Nhất đạo hữu bắt được rất nhiều người, tiếc là không thấy tiền bối nào trong giới..."
"Không vội, ở đây còn chút nữa, ngươi xem lại xem có không."
Vương Bạt nói, trong ánh mắt kinh ngạc của Kiều Trung Hú và những người khác, giơ tay áo còn lại, khẽ rung.
Hơn hai mươi thân ảnh liên tiếp từ trong tay áo rơi xuống.
Những thân ảnh này vừa rơi xuống, các tu sĩ xung quanh đã kinh hãi.
Ngay cả Trọng Uyên Tổ Sư và Tề Thiên Tổ Sư, thậm chí Mãn Đạo Nhân trốn trong góc, chưa từng lên tiếng, cũng lộ vẻ kinh ngạc!
"Bồ Tát cảnh... Lại bắt được nhiều như vậy!"
Mãn Đạo Nhân vừa mừng vừa sợ:
“Ta đoán không sai, lúc trước hắn quả nhiên lưu thủ! Hắn bước vào Độ Kiếp mới bao lâu? Lại có năng lực như vậy, nếu không phải Lục Hà Tiên Quân, thì còn ai?”