Trường Sinh Bắt Đầu Từ Tạp Dịch Nuôi Gà

Lượt đọc: 176419 | 23 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2016
Trở về (1)

❊ ❊ ❊

Bên ngoài Vân Thiên Giới, vị trí không gần không xa.

Trong hư không thăm thẳm, lờ mờ những điểm sáng giới vực hiện ra thưa thớt.

Hỗn độn nguyên chất như sương mỏng, lúc ẩn lúc hiện, tràn ngập trong tầm mắt, che khuất những luồng sáng va chạm ở nơi xa, đồng thời che giấu thân ảnh các tu sĩ đang ẩn mình.

Nhưng giờ phút này, những thân ảnh lờ mờ ấy đều mang vẻ mặt ngưng trọng tột độ, bầu không khí nặng nề, ngột ngạt đến cực điểm.

"Tin tức mới nhất truyền đến... Vân Thiên Giới, bại rồi!"

“Hạ Hầu Thiên Ma ở sào huyệt của Võ Thượng Chân Phật đã vong mạng, Cái Chân Nhân cùng Tĩnh Quật Chỉ Chủ đi trợ giúp cũng phải tháo chạy.”

"Ở phía Vân Thiên Giới, Triều Thiên Quân cũng đã vẫn lạc... Chúng ta cần phải quyết định thôi!"

Giọng nói của người vừa rồi mang theo sự run rẩy khó nén, kèm theo sự khó tin.

Xung quanh một mảnh tĩnh lặng.

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, có người tức giận thì thầm:

“Còn có thể quyết định gì nữa?”

"Vân Thiên Giới bày ra ván cờ lớn như vậy, vốn tưởng rằng dù không thể tiêu diệt hoàn toàn Vô Thượng Chân Phật, ít nhất cũng có thể đuổi hắn đi, kết quả thì sao? Kết quả lại thành ra thế này!"

"Ba vị Đại Thừa, hai người chết, một người trốn!"

"Chỉ bằng đám ô hợp như chúng ta, lẽ nào có thể nghịch thiên cải mệnh?"

Nghe vậy, rất nhiều thân ảnh hướng mắt về phía những luồng sáng va chạm ở cuối tầm mắt, trong lòng nặng trĩu.

Ngay cả những tu sĩ trước đây không ủng hộ, giờ phút này cũng cảm thấy nặng nề trong lòng.

Môi hở răng lạnh, ai cũng hiểu đạo lý đó. Dù rằng vì lợi ích thế lực của mình, lần này đến đây họ đã giữ lại thực lực, nhưng tận đáy lòng, họ vẫn hy vọng Vân Thiên Giới có thể tiêu diệt Vô Thượng Chân Phật.

Cho dù không thể, ít nhất cũng phải đánh lui Vô Thượng Chân Phật.

Nhưng ngay cả nguyện vọng đơn giản nhất này, cuối cùng cũng không thể thực hiện.

"Vân Thiên Giới bại rồi, ngày tốt lành của chúng ta, e rằng cũng sắp chấm dứt... Vô Thượng Chân Phật thu dọn xong Vân Thiên Giới, sẽ đánh xuống Đông Phương Lưu Ly Phật Giới.

Sau đó, xung quanh Đoạn Hải Nhai sẽ không còn thế lực nào có thể chống đỡ hắn nữa, tiếp theo sẽ là tu sĩ Chương Thi Chỉ Khư. Chương Thi Chỉ Khư, sợ là không giữ được."

Một đám thân ảnh thoáng ưu tư, có người lắc đầu nói:

"Chương Thi Chi Khư không giữ được, vậy chúng ta có thể đi đâu?"

"Giới Hải tuy lớn, chúng ta tưởng chừng có vô số lựa chọn, nhưng thực tế lại chẳng có lựa chọn nào!"

Lúc này, lại có người lên tiếng:

"Chi bằng đồng tâm hiệp lực, đẩy Chương Thi Chỉ Khư đến vùng đất vô chủ?”

Nhưng biện pháp này lập tức bị phản bác:

"Vùng đất vô chủ thì dễ tìm, nhưng hỗn độn nguyên chất thì sao?"

"Không có hỗn độn nguyên chất, Chương Thi Chi Khư chẳng khác nào một mảnh đất chết. Mà trong Giới Hải, phàm nơi nào hỗn độn nguyên chất dồi dào đều đã có chủ, chẳng lẽ chúng ta định cướp bóc, đốt giết mà đi qua sao?"

Nghe vậy, không ít người vừa nãy còn nhen nhóm hy vọng, giờ phút này lại lần nữa trầm mặc.

Nơi nào hỗn độn nguyên chất đầy đủ, chủ nhân nơi đó hăn cũng là tồn tại cường hoành. Cướp bóc, đốt giết với một số tu sĩ không có gì phải áy náy, nhưng con đường này chắc chắn sẽ gặp phải địch thủ cường hoành, khả năng họ chiến thắng là vô cùng nhỏ bé.

Chưa kể, thế lực bên trong Chương Thi Chi Khư vốn xáo trộn, lòng người ly tán, làm sao hiệp lực, phân chia ra sao đều là vấn đề. Thật sự gặp đại địch, những đồng bọn bên cạnh không những không đáng tin cậy, ngược lại có thể hãm hại vô cùng tàn nhẫn.

Cũng có người lòng đầy không cam nói:

"Ta nghe nói, ở hướng ngược lại của Đoạn Hải Nhai, cuối Giới Hải, nơi đó hỗn độn nguyên chất còn dồi dào hơn cả tứ đại giới bên này..."

Lời còn chưa dứt, đã bị người cắt ngang:

“Ha ha, vậy tin tức của ngươi không được đầy đủ cho lắm. Nơi cuối Giới Hải tên là 'Cực Thương Uyên, là nơi giao giới giữa Đệ Tam Giới Hải và Đệ Nhị Giới Hải. Vượt qua vực này, nghe nói chính là Đệ Nhị Giới Hải.”

"Nơi đó hỗn độn nguyên chất quả thực dồi dào, khắp toàn bộ Giới Hải, e rằng không tìm được nơi thứ hai nào sánh bằng.

Chỉ là nơi đó đầy rẫy đỉnh tiêm Tiên Thiên Thần Ma, Thái Cổ Hung Thú, thậm chí nghe nói còn có cả Tiên Nhân tàn phế.

Muốn từ tay lũ quỷ đó đoạt được hỗn độn nguyên chất, chúng ta chẳng thà nghĩ cách đánh bại Vô Thượng Chân Phật còn khả thi hơn!"

Nghe những lời này, các tu sĩ xung quanh lại một trận trầm mặc.

Nhưng trong lòng đều dâng lên một cảm giác vô lực.

Đó là một loại cảm giác trơ mắt nhìn mình lún vào vũng bùn, đi về phía cái chết, nhưng không có nửa ngón tay nào để ngăn cản.

Rõ ràng số lượng Độ Kiếp tu sĩ bên trong Chương Thi Chi Khư, nếu ở bất kỳ đại giới nào, có thể đồng tâm hiệp lực, dù không thể sánh ngang với đại giới như Vân Thiên Giới, nhưng nhất định có thể gây ảnh hưởng đến một phần cục diện Giới Hải này, giành lấy đủ lợi ích.

Ấy vậy mà vẫn cứ ngăn cách, tiêu hao lẫn nhau, khó mà tự kềm chế. Mỗi một người muốn bò ra khỏi vũng bùn lầy này, đều sẽ có vô số bàn tay từ trong vũng bùn duỗi ra lôi kéo trở lại.

Cuối cùng, một tiếng thở dài phá vỡ sự tĩnh mịch:

"Vân Thiên Giới đã bại, sự tình đã thành kết cục đã định, chúng ta bây giờ lưu lại nơi này chăng còn ích gì, hay là về Chương Thi Chỉ Khư trước, rồi bàn bạc kỹ hơn.”

"Được."

"Trở về thôi."

"Bàn bạc kỹ hơn."

Đám người nhao nhao phụ họa, dù có người trong lòng không cam tâm, lời đến khóe miệng, nhưng cuối cùng chỉ có thể hóa thành một tiếng thở dài bất đắc dĩ.

Vân Thiên Giới còn bại, bọn họ quả thực không có ý nghĩa gì khi ở lại nơi này, sớm trở lại Chương Thi Chỉ Khư, có lề còn có những biện pháp khác.

Ngay sau đó, chúng tu sĩ không nán lại nữa, vung tay áo, nhao nhao hướng về phía Chương Thi Chi Khư bay đi.

.....

Bạch Cừ Ân Thị lão tổ, Ân Thiên Chí quay đầu nhìn về phía cuối tầm mắt.

Nơi đó, hỗn độn nguyên chất nồng đậm bao bọc lấy hai tòa giới vực.

Một trắng một đen.

Trong đó, bên ngoài giới vực màu trắng, mơ hồ có thể thấy một thân ảnh hình người đang giao chiến.

Nơi đó, chính là Vân Thiên Giới và Vô Thượng Chân Phật đang giao chiến.

Ánh vàng càng chói sáng, còn giới vực màu trắng kia, càng thêm ảm đạm...

"Đáng tiếc."

Ân Thiên Chí thở đài một tiếng.

Ván cờ lớn như vậy, thế cục tốt như vậy, Vân Thiên Giới vẫn không địch lại Vô Thượng Chân Phật, thật sự không phải lỗi tại chiến thuật, chỉ có thể nói nội tình của Vô Thượng Chân Phật quá sâu, quá sâu...

Đang định rời đi, lại đột nhiên khẽ giật mình.

Bản năng quay đầu nhìn về phía bên cạnh Vân Thiên Giới.

Tại vị trí không xa tòa giới vực màu trắng, tòa giới vực màu đen kia, vào thời khắc này, lại chậm rãi sáng lên một vòng kim quang, sau đó kim quang này lặng lẽ tràn ra, như một đóa hoa sen vàng nở rộ...

Cùng những Phật tượng khác của Vân Thiên Giới, xa xa tương đối!

"Đó là... Đông Phương Lưu Ly Phật Giới?!"

Ân Thiên Chí kinh ngạc nhìn một màn này, trong con mắt phản chiếu cảnh tượng hoa sen vàng từ từ bao trùm Vân Thiên Giới.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »