"Ngươi đừng hòng trốn thoát. Bức tường phía sau ngươi, dù là tu sĩ Đại Thừa cũng khó lòng phá vỡ trong chốc lát. Chỉ một khoảnh khắc đó thôi cũng đủ để xảy ra vô số chuyện, ngươi không thoát được đâu.”
Tăng nhân áo xám nhìn Vương Bạt, ánh mắt và khuôn mặt lại toát lên vẻ từ bi:
"Theo ta quy y Chân Phật, ta đích thân làm lễ quy giới cho ngươi..."
Vương Bạt đột nhiên bật cười:
"Ta lại bằng lòng đấy. Nếu ngươi thật sự bắt được ta, ta sẽ nghe theo ngươi."
Tăng nhân áo xám khẽ giật mình, rồi chợt nhận ra điều gì, vội vàng đưa tay chộp lấy Vương Bạt
Ngay tức khắc, từ trong tay áo Vương Bạt, Chúc Long mặt người thân rắn đã bơi ra, từ từ khép hai mắt!
Khoảnh khắc, không gian chìm trong bóng tối mịt mù!
Vương Bạt nhanh nhẹn né tránh, rồi vung kiếm chém về phía tăng nhân áo xám đang ở trong bóng tối!
Tăng nhân áo xám khác hẳn những Bồ Tát kia, dù không có tai mắt mũi lưỡi để cảm nhận, dường như vẫn ý thức được nguy hiểm. Đối diện với nhát kiếm vô thanh vô tức của Vương Bạt, hắn cũng kịp thời né tránh. Tuy không nhanh bằng Vương Bạt, nhưng động tác lại vô cùng tinh xảo.
Thậm chí, hắn còn rút kinh nghiệm từ lần trước, tránh né đồng thời vung tay gạt ngang lưỡi kiếm, khiến kiếm quang lập tức vỡ tan.
Thấy vậy, Vương Bạt khẽ rùng mình, không dám mừng vội. Ngay sau đó, hắn nhắm thẳng vào khoảng không vô hình trước mặt, dồn tiên lực vào kiếm, liên tiếp chém ra mấy kiếm!
Vút! Vút! Vút!
Dù không một tiếng động, Vương Bạt vẫn cảm giác được những luồng kiếm quang xé gió.
Trước mặt hắn, những sợi xích xuất hiện, kiếm quang liên tiếp va vào cùng một chỗ!
Âm! Âm! Âm!
Gần như cùng lúc đó, tăng nhân áo xám bị đẩy lùi, thoát khỏi bóng tối của Chúc Long, nhìn vào khoảng không đen kịt phía trước, hắn hóp má rồi thổi mạnh vào màn đêm!
Bóng tối tan ra như bị gió thổi, để lộ thân ảnh áo xanh của Vương Bạt đang đứng trước một vùng không gian hư hại.
Hai người nhìn nhau, Vương Bạt khẽ cười:
"Đại Bồ Tát, không cần tiễn..."
Vừa đứt lời, từ xa vọng lại một tiếng nổ kinh thiên
Ánh sáng chao đảo, quy tắc hỗn loạn!
Âm thanh hỗn độn như cuồng phong bão vũ.
Cùng lúc đó, giọng nói vừa buồn bã vừa lạnh lẽo vang lên:
"Triều Thiên Quân đã tọa hóa... Các ngươi..."
Vương Bạt kinh hãi!
Triều Sư cũng đã ngã xuống?!
Sắc mặt hắn u ám, không còn chút tâm trạng nào.
Hắn lóe mình, hóa thành một đạo lưu quang, bay nhanh về phía xa.
Đến một nơi, thần văn lóe lên, hắn biến mất không dấu vết.
Tăng nhân áo xám như vừa tỉnh khỏi cơn mê, vội vã đuổi theo, nhưng bóng dáng Vương Bạt đâu còn?
Nhìn khoảng không mịt mùng, trong mắt hắn lóe lên một tia lạnh lùng:
"Nhân quả tuần hoàn... Ta sẽ tìm được ngươi!"
Vụt!
Tăng nhân áo xám biến mất ngay tại chỗ.
Cùng lúc đó.
Bên ngoài Lạc Hồn Đãng, cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm.
Một tấm lệnh bài ẩn mình trong hư không khẽ rung động, một thân ảnh áo xanh từ đó bay ra...
U ám mịt mùng.
"Sóng đen" đá vụn cuồn cuộn cùng vô số vùng hư không mờ ảo, như vực sâu bí ẩn, ảm đạm, tĩnh mịch.
Giống như biển sâu, lại như đầm lầy rừng rậm cổ xưa không thấy bến bờ.
Nơi này, chính là Lạc Hồn Đãng.
Thân ảnh áo xanh từ tấm lệnh bài bên ngoài Lạc Hồn Đãng bay ra, nhìn lướt qua Lạc Hồn Đãng trước mặt, trong lòng vẫn văng vẳng lời nói trước khi rời đi, lòng trĩu nặng:
"Triều Sư cũng đã ngã xuống..."
Vừa buồn giận vì sự mất mát, vừa cảm thấy mờ mịt trước tương lai khó đoán.
Trong Đoạn Hải sườn núi, ba trong số bốn Đại Thừa của giới đã chết hai, bị thương một, Vân Thiên Giới cũng đã bị công phá. Theo tình hình trước khi hắn rời đi, Vân Thiên Giới bị chiếm đóng hoàn toàn chủ là vấn đề thời gian.
Không có Vân Thiên Giới đối đầu với Vô Thượng Chân Phật, hắn muốn phá vỡ Tiên Nhân Quan, giải phóng Tiểu Thương Giới, gần như không có khả năng.
Chưa kịp suy nghĩ nhiều, trong lòng hắn đã nổi lên cảnh báo!
"Ngươi muốn trốn đi đâu?"
Một bóng người màu xám đột ngột hiện ra trước mặt hắn, cách đó không xa, khuôn mặt lộ vẻ từ bi lẫn tham lam, tăng bào thiếu một bên tay áo, để lộ cánh tay và bàn tay như dát vàng.
Kẻ này vừa xuất hiện, liền điều động vô danh vĩ lực xung quanh, chộp lấy Vương Bạt!
Bắc Phương Đại Bồ Tát!
Lòng Vương Bạt chùng xuống, đôi cánh sau lưng bản năng rung lên, gió nhẹ thoảng qua, hắn lặng lẽ lùi xa.
Nhưng thủ đoạn của hắn đã bị Bắc Phương Đại Bồ Tát nắm rõ. Gần như ngay khi hắn vừa động, đối phương đã đoán được quỹ đạo, một viên Phật châu bắn tới!
Ầm!
Phật châu khéo léo bắn trúng Vương Bạt, bảo quang màu vàng đất gần như lập tức bừng sáng.
Bảo quang rung chuyển dữ dội, thậm chí xuất hiện những vết rạn!
Nguyên thần chấn động kịch liệt, Tích Địa Trượng bên trong suýt chút nữa bị hất ra.
Thấy bàn tay dát vàng chộp tới, Vương Bạt cố gắng trấn định, dù kinh hãi nhưng tâm không loạn.
Ngay khi bàn tay chộp tới, một con vượn từ trong tay áo nhảy ra, tay cầm hai phiến bài vị, ra sức vung về phía bàn tay kia.
Ánh mắt Bắc Phương Đại Bồ Tát co rụt lại, cảm thấy vô tận ảo diệu tích tụ trong chưởng kia trong nhây mắt bị hai phiến bài vị đánh tan, bàn tay to không khỏi gãy ngược trở lại!
Nỗi đau không cần phải nói, trong lòng hắn vừa sợ vừa nghi:
"Hai phiến bài vị này, rốt cuộc là thứ gì?"
Lúc trước hắn đã từng chịu thiệt một lần. Dù hắn có suy nghĩ thế nào, cũng không thể đoán ra hai vật này từ đâu mà có, vì sao lại có thể bỏ qua phòng ngự xung quanh hắn, địa hỏa thủy phong dường như hoàn toàn vô hiệu với chúng.
Chỉ có thể từ cách ra tay của chúng, lờ mờ nhận ra chúng có lẽ chỉ có thể sử dụng ở cự ly gần.
Trong lòng kiêng ky, ra tay không khỏi chậm lại một nhịp.
Vương Bạt nắm lấy thời cơ, Chúc Long trong tay áo lại nhắm mắt, xung quanh im lặng, vạn dặm tối đen!
Tăng nhân áo xám dường như đã đoán trước, gần như cùng lúc Chúc Long nhắm mắt, hắn lóe mình, đã xuất hiện bên ngoài bóng tối vô tận, nắm lấy chuỗi Phật châu trên cổ, ném về phía màn đêm.
Trong khoảnh khắc, một tấm lưới vàng chụp xuống bóng tối bị Chúc Long khống chế.
Vụt!
Gần như sắp chụp xuống, một đạo ánh sáng xanh từ đó bắn ra, khó khăn lắm tránh được tấm lưới vàng, lơ lửng giữa không trung, ánh mắt ngưng trọng nhìn tăng nhân áo xám trước mặt, ánh mắt thoáng u ám.
Gã hòa thượng này đơn giản là âm hồn bất tán, giống như Trí Pháp La Hán lúc trước.
Rõ ràng mình đã mượn Đại Chu Thiên Độn Giải Thần Thông, trốn xa không biết bao nhiêu vạn dặm, nhưng vẫn bị hắn theo đuôi, khoảng cách rút ngắn hơn nhiều so với Trí Pháp La Hán trước đây.
Thần thức nhanh chóng quét qua bốn phía, lòng càng thêm trầm xuống.
Giữa khoảng không mịt mùng này, không có chỗ dựa, muốn thoát khỏi đối phương, với tốc độ của hắn, gần như không có khả năng.
Liếc nhìn Lạc Hồn Đãng trước mặt, vô số suy nghĩ chợt lóe lên, rồi biến thành một tia lạnh lùng.
Không chút do dự, hắn lập tức hóa thành ánh sáng xanh, bay về phía Lạc Hồn Đãng!