"Đúng vậy, nhưng vừa rồi ta gọi người, lại không thấy bóng dáng hai kẻ đó đâu, cũng không biết rốt cuộc bọn họ đi đâu làm gì. Đợi khi họ quay về, ta nhất định sẽ trừng phạt thật nghiêm." Kỳ Duẫn Chi ra vẻ trầm tư nói.
Nhan Tấn Chi nhìn dáng vẻ của Kỳ Duẫn Chi, thấy không giống như đang giả vờ. Trong chốc lát, ông cũng hơi phân vân không biết Kỳ Duẫn Chi rốt cuộc là địch hay là bạn.
"Nhan đại nhân, ta đi đưa đống thảo dược này cho tiên sinh trước đây, nghĩ rằng tiên sinh cũng đang nóng lòng cần chúng." Kỳ Duẫn Chi nói.
"Được. Vậy Kỳ đại nhân mau đi đi, ta đây còn chút việc nên về trước đây. Nếu Kỳ đại nhân có việc gì, cứ sai người đến tìm ta." Nhan Tấn Chi mỉm cười.
Một ngày âm thầm điều tra này cũng không thu thập được bao nhiêu tin tức. Xem ra thế lực đứng sau việc buôn bán muối lậu này không hề tầm thường. Mọi tin tức ở cả thành Bình Dương đều được giấu kín như bưng, nếu không phải cố ý dò xét thì rất khó thu được chút manh mối hữu ích nào.
Nhan Tấn Chi ngồi trong phòng khách, xoa xoa huyệt thái dương đang đau nhức, khóe miệng lại khẽ nhếch lên. Ông đứng dậy vươn vai một cái, sau đó thổi tắt nến trên bàn, bước tới giường chuẩn bị đi ngủ.
Một lát sau, trong phòng vang lên tiếng thở đều đặn. Một tiếng mèo kêu vang lên trong đêm tối mịt mù. Nhan Tấn Chi vẫn nằm trên giường ngủ say sưa.
Ngay lúc này, một gã tráng hán mặc áo dạ hành màu đen đang lần mò trong bóng tối, tiến đến bên giường Nhan Tấn Chi. Hắn rút từ trong ngực ra một thanh đoản đao, nhìn Nhan Tấn Chi đang say giấc, Chu Khánh Lâm hung hăng đâm mạnh đoản đao về phía Nhan Tấn Chi.
Thế nhưng ngay khi lưỡi dao sắp đâm vào cơ thể Nhan Tấn Chi, mắt ông bỗng nhiên mở ra, hất chăn quấn lấy thanh đoản đao trong tay Chu Khánh Lâm, rồi tung một cước đá văng gã đi xa hơn một mét.
Ngay khi Chu Khánh Lâm vừa định đứng dậy, một thanh trường kiếm lạnh lẽo đã gác lên cổ hắn. Chu Khánh Lâm tuyệt vọng nhắm hai mắt lại.
"Nói đi! Chủ nhân đứng sau lưng ngươi là ai?" Nhan Tấn Chi ngồi xổm trước mặt Chu Khánh Lâm, giật phăng mảnh vải đen che mặt gã ra rồi nói.
Chỉ thấy trên mặt Chu Khánh Lâm có một vết sẹo mờ mờ. Gã không lên tiếng, chỉ khẽ nheo mắt lại, tỏ vẻ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.
Nhan Tấn Chi thấy vậy, khóe miệng khẽ cong lên, nói: "Sáng sớm hôm nay, có một nữ tử đến nhà ngươi. Nàng ta là người thế nào của ngươi?"
"Ngươi, ngươi muốn làm gì?" Chu Khánh Lâm nghe thấy lời Nhan Tấn Chi, biểu cảm trên mặt trở nên dữ tợn.
"Chỉ cần ngươi khai ra, nàng ta sẽ không sao cả. Chắc hẳn ngươi cũng đã thấy những người bên cạnh ta rồi đấy, nếu muốn động đến một người phụ nữ thì quả thật rất dễ dàng. Nhưng hình như bây giờ bên cạnh nữ tử đó không có ai bảo vệ đâu nhỉ?"
"Ngươi, đê tiện, lại dám ra tay với một người phụ nữ." Biểu cảm trên mặt Chu Khánh Lâm từ dữ tợn chuyển sang kinh hãi. Hắn không biết điều gì đang chờ đợi Thẩm Nguyệt Nhi, dù cho hắn không sợ cái chết, nhưng thứ khiến hắn không thể buông bỏ chỉ có Thẩm Nguyệt Nhi và mẹ nàng mà thôi.
"Ta đê tiện? Ngươi thừa dịp ta ngủ đến ám sát ta thì không đê tiện sao? Nhưng hiện tại, sự sống chết của người phụ nữ đó đều phụ thuộc vào thái độ của ngươi." Nhan Tấn Chi đứng dậy, xoay người đi đến bên bàn ngồi xuống.
Ông bưng tách trà trên bàn lên, rót chút nước trà, nhấp vài ngụm rồi nói.
"Ngươi muốn biết gì, ta nói."
"Ta chỉ cần ngươi nói cho ta biết, kẻ đứng sau ngươi rốt cuộc là ai? Ta nghe ngươi gọi nữ tử kia là muội muội, chắc hẳn ngươi cũng không tự nguyện bán mạng cho kẻ đứng sau lưng ngươi đâu nhỉ."
"Nếu ta nói ra, ngươi có thể hứa tha cho muội muội ta không?" Chu Khánh Lâm thăm dò hỏi.
"Ngoài việc nói cho ta sự thật, ngươi còn lựa chọn nào khác sao?" Nhan Tấn Chi ngước mắt lên, trong ánh mắt lộ ra tia nguy hiểm.
"Được, ta nói, là Nhan Viễn Hàm phái ta đến."
"Là nó? Ngươi là thủ hạ của nó, tại sao nó lại bảo ngươi đến giết ta?" Nhan Tấn Chi nhíu mày, hóa ra tất cả chuyện này đều do người đệ đệ tốt của ông dàn dựng.
"Ta, ta không biết. Ta không phải thủ hạ của hắn, ta vốn dĩ chỉ nhận tiền làm việc. Giết ngươi là nhiệm vụ cuối cùng của ta. Chỉ cần giết được ngươi, ta có thể rời khỏi đây và sống những ngày tháng yên ổn cùng gia đình."
"Ha ha, ngươi cũng quá ngây thơ rồi, ngươi tưởng người đệ đệ kia của ta thực sự sẽ tha cho ngươi sao?"
"Đệ đệ? Ngươi là huynh trưởng của hắn?"
"Tất nhiên rồi. Đến cả huynh trưởng là ta mà nó còn muốn giết, ngươi nghĩ nó sẽ để lại ngươi làm cái họa về sau sao?"
"Nhưng... nhưng ta sẽ không nói ra đâu."
"Dù ngươi không nói ra, nó cũng sẽ không để lại một cái thóp lớn như vậy trong tay người khác. Ngươi quá không hiểu phong cách hành sự của đệ đệ ta rồi."
Nhan Tấn Chi mỉm cười, trên mặt đầy vẻ châm chọc. Chu Khánh Lâm ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt tràn đầy kinh hãi.
"Chắc hẳn bây giờ người nhà của ngươi đã bị hắn bắt đi rồi." Nhan Tấn Chi nhướng mày nói.
"Ta không tin, sao có thể chứ? Hắn rõ ràng đã hứa với ta, chỉ cần ta giết ngươi là ta có thể rời đi."
"Ha ha, ngươi đã không tin, vậy ta thả ngươi về xem thử. Nếu ta nói đúng, thì ngươi hãy quay lại tìm ta, ta có thể giúp ngươi. Nếu ta nói sai, ngươi hoàn toàn có thể quay lại giết ta lần nữa."
Nhan Tấn Chi đặt tách trà trong tay xuống bàn, nhẹ nhàng nói. Hắc y nhân cũng thu hồi thanh trường kiếm đang gác trên cổ Chu Khánh Lâm. Chu Khánh Lâm lúc này mới vội vàng rời khỏi khách điếm, chạy về hướng ngoài thôn.
"Thiếu chủ cứ thế thả hắn về sao?"
"Không sao. Dù hắn có quay về cũng sẽ không nói những gì ta bảo cho Nhan Viễn Hàm biết đâu. Hơn nữa, ta hiểu quá rõ phong cách hành sự của đệ đệ ta. Nếu Nhan Viễn Hàm muốn uy hiếp Chu Khánh Lâm này, chắc chắn sẽ không tha cho người nhà của hắn. Cái thóp lớn nhất của Chu Khánh Lâm chính là gia đình của hắn."
"Nhưng nếu thiếu chủ nói sai, chúng ta thả hắn về như vậy chẳng phải là thả hổ về rừng sao?"
"Yên tâm đi, dù cho hắn có quay lại giết ta, cũng sẽ không thành công đâu. Một sát thủ đã mất đi sự bình tĩnh thì làm việc gì cũng sẽ không thành." Nhan Tấn Chi hơi nheo mắt, đứng dậy đi đến bên cửa sổ nhìn dòng người qua lại trên phố.
"Thiếu chủ, chúng ta có cần phái người đi theo hắn không?"
"Đúng là nên phái hai người đi theo hắn." Nhan Tấn Chi gật đầu nói.
Ngay sau đó, hắc y nhân rời khỏi phòng, xem chừng là đi sắp xếp nhân thủ.
Lần này Nhan Tấn Chi đến thành Bình Dương, mang theo không nhiều người. Nay lại chia một nửa nhân thủ cho Triệu Tuấn, số còn lại hoặc là đã cài cắm bên cạnh y sư, hoặc là bị phái đi điều tra việc khác, người ở lại bên cạnh Nhan Tấn Chi cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Đến đêm khuya, đoàn người Triệu Diên Diên và Cố Diệp Nam cuối cùng cũng tới thành Bình Dương. Cố Diệp Nam nhìn vẻ mặt buồn ngủ của Triệu Diên Diên, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
Chàng biết với năng lực của Nhan Tấn Chi, e là khoảnh khắc chàng bước vào thành Bình Dương thì Nhan Tấn Chi đã biết rồi. Vì thế, chàng cố tình chọn thời điểm đêm khuya mới vào thành.