Triệu Diên Diên còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng bước chân lại gần phòng bếp. Nàng nhìn ra ngoài cửa, lúc quay đầu lại thì không thấy bóng dáng Cố Diệp Nam đâu nữa.
"Triệu cô nương, thiếu chủ của chúng tôi dặn mang những dược liệu này đến cho cô." Một hắc y nhân tiến vào phòng bếp, đặt chiếc giỏ tre trong tay xuống trước mặt Triệu Diên Diên rồi nói.
"Tôi biết rồi." Triệu Diên Diên gượng cười gật đầu, sau đó hắc y nhân liền rời đi.
Sắc mặt Triệu Diên Diên hơi tái nhợt. Thực ra, trên người Triệu Tuấn và Tiền Trình Trình vẫn còn mang độc. Ngay từ khi ở trong chùa, khoảnh khắc Triệu Diên Diên chạy đến bên cạnh hai người họ, nàng đã cảm nhận được điều đó. Nhưng lúc ấy đã quá muộn, độc khí đã xâm nhập vào cơ thể nàng.
Triệu Diên Diên vội vàng lấy từ trong túi ra một bình thuốc bột rắc lên người hai người kia, nhờ vậy mới tránh được việc độc khí trên người họ tiếp tục khuếch tán.
Triệu Diên Diên không biết rốt cuộc mình trúng loại độc gì, có lẽ loại độc này còn lợi hại hơn cả thứ trên người Cố Diệp Nam, nhưng đến tận bây giờ nó vẫn chưa phát tác. Người ta thường nói "y giả bất tự y" (thầy thuốc không tự chữa bệnh cho mình), Triệu Diên Diên phát hiện bản thân không hề có triệu chứng giống như Triệu Tuấn và Tiền Trình Trình, mà chỉ thấy sắc mặt ngày càng tệ, các chức năng cơ thể cũng dần suy giảm.
Nàng nghĩ có lẽ có kẻ muốn mượn chuyện này để uy hiếp họ, nhưng Triệu Diên Diên lại không muốn nói việc này cho Nhan Tấn Chi biết. Một phần vì mọi chuyện hiện tại quá phức tạp, phần khác, Triệu Diên Diên nghĩ rằng nếu kẻ đứng sau không muốn nàng chết ngay lập tức thì chắc chắn trong tay hắn phải có thuốc giải. Nàng đoán rằng đến lúc đó, người kia sẽ tự tìm đến nàng.
Cố Diệp Nam trở về Cố phủ, vừa bước vào thư phòng đã thấy một nam nhân đang ngồi ở vị trí chủ tọa, tay mân mê viên ngọc trên bàn. Nốt ruồi lệ dưới đuôi mắt vô cùng rõ nét, gương mặt yêu diễm càng khiến người này trông ma mị khôn cùng.
"Cút xuống." Giọng Cố Diệp Nam lạnh nhạt. Hắn nhìn nam nhân kia, đôi mắt nheo lại, dường như muốn xé nát người trước mặt ra vậy.
"Cố công tử, ta nói này, đừng nóng giận thế chứ. Sao nào? Vừa dùng xong ta đã muốn đá ta sang một bên rồi sao?" Trên mặt nam nhân là vẻ cợt nhả, hắn nhìn Cố Diệp Nam thong dong nói.
"Lâm công tử nói câu này sai rồi, phải là ngươi đang lợi dụng ta mới đúng!" Cố Diệp Nam nói rồi xách cổ nam nhân đang ngồi trên ghế chủ tọa lên.
"Hì hì, đừng nói vậy chứ, mọi người đều là lợi dụng lẫn nhau thôi mà. Nhưng mà, ta thực sự rất muốn biết, lần này Cố công tử rốt cuộc suy tính điều gì mà lại muốn hợp tác với ta."
"Ta vì sao làm vậy, không cần ngươi phải hỏi đến. Nhưng ta lại rất muốn biết, tại sao Lâm công tử lại muốn phản bội chủ tử của mình?"
Cố Diệp Nam nhìn nam nhân đầy ẩn ý. Nam nhân nghe thấy lời Cố Diệp Nam thì khựng người lại, giống như con rắn bị người ta tóm trúng điểm yếu chí mạng. Hắn nhanh chóng khôi phục thần thái, nhìn Cố Diệp Nam rồi cười rạng rỡ: "Sao, nghe giọng điệu của Cố công tử là đã biết người đứng sau ta là ai rồi sao?"
"Ha ha, kẻ đứng sau ngươi chẳng phải là người đệ đệ tốt đó của Nhan Tấn Chi sao?" Cố Diệp Nam cầm chén trà trước mặt, nhấp một ngụm rồi cười nói.
"Ngươi đã biết rõ tại sao còn muốn hợp tác với ta?" Nam nhân nghe lời Cố Diệp Nam thì vô cùng kinh ngạc.
"Nhưng lần này ngươi đến tìm ta cũng đâu phải vì Nhan Viễn Hàm, đúng không? Tuy nhiên, ta thật sự không biết chủ nhân thực sự đứng sau ngươi rốt cuộc là ai?" Trong mắt Cố Diệp Nam lộ rõ vẻ thăm dò.
"Ta không biết ngươi đang nói gì." Nam nhân nheo mắt, có chút không tin nổi nhìn Cố Diệp Nam.
"Ha ha, ngươi đã không muốn nói thì ta cũng lười truy hỏi. Nhưng ta khuyên ngươi tốt nhất đừng nhắm vào Nhan Tấn Chi. Nhan Tấn Chi đối với ta vẫn còn chút tác dụng, bất kể chủ tử sau lưng ngươi là ai, tuyệt đối đừng làm hỏng kế hoạch của ta."
Cố Diệp Nam đặt mạnh chén nước xuống bàn, tiếng va chạm vang lên khô khốc. Nam nhân thu lại vẻ kinh ngạc trên mặt, khóe môi khẽ nhếch lộ ra một nụ cười tà mị, quả không uổng phí gương mặt yêu diễm này.
"Đã vậy thì Cố công tử đã biết, ta cũng nói thẳng luôn. Mục tiêu của chủ tử ta không phải là Nhan Tấn Chi, mà là Trương gia."
"Ồ? Vậy ngươi nói thử xem tại sao." Nghe thấy lời nam nhân, Cố Diệp Nam bắt đầu thấy hứng thú.
"Nguyên nhân thì Cố công tử không cần hỏi, nhưng hiện tại trừ khử Trương gia là xu thế tất yếu. Những năm gần đây Trương gia một tay che trời trong triều đình, chắc Cố công tử dù không ở trong triều cũng biết ít nhiều về cục diện này. Hoàng thượng làm sao có thể dung thứ cho một thế lực đe dọa đến ngôi vị tồn tại. Nhưng ta nghĩ, nếu mục tiêu của Cố công tử cũng là Trương gia, vậy chi bằng..."
"Lâm công tử, ngươi đừng nghĩ nhiều quá. Ta là người xưa nay vẫn thích tự mình báo thù." Ngón tay Cố Diệp Nam gõ nhẹ lên bàn, nhàn nhạt nói.
"Ha ha, vậy sao? Nếu đã thế, tại sao Cố công tử còn muốn lợi dụng Nhan Tấn Chi?" Nam nhân nhếch môi, như thể đã nắm thóp được Cố Diệp Nam, cười ngạo nghễ.
Cố Diệp Nam lập tức áp sát trước mặt nam nhân, bóp cổ hắn nhấc bổng lên: "Ta nói lại lần nữa, đừng có mà chọc vào ta, nếu không, sẽ khiến ngươi sống không bằng chết." Cố Diệp Nam nheo mắt rồi ném nam nhân xuống đất, hắn ho sặc sụa.
"Đã vậy thì ta cũng không nói nhiều nữa. Nhưng lần này ta đến là muốn nhắn với Cố công tử một tiếng, ta đã chuẩn bị một món quà lớn cho ngươi, chắc ít ngày nữa Cố công tử sẽ biết thôi." Nói xong, chưa đợi Cố Diệp Nam phản ứng, nam nhân đã biến mất khỏi thư phòng.
Cố Diệp Nam nhìn nơi nam nhân vừa biến mất, khẽ nhíu mày. Hắn vuốt lại tay áo hơi nhăn, rồi ngồi trở lại ghế.
"Các chủ." Một lúc sau, khi hắn ngẩng đầu lên thì thấy hắc y nhân đã đứng giữa thư phòng từ lúc nào.
"Các chủ, người đã mang về, được an trí tại ngôi làng ngoài thành. Đã phái người trông coi cả hai rồi."
"Ngày mai hãy tìm cơ hội cho Lương Nhiễm gặp mặt Nhan Tấn Chi đi." Cố Diệp Nam mân mê chiếc nhẫn ngọc trong tay, chậm rãi nói.
"Tuân lệnh, các chủ."
Cố Diệp Nam phất tay, hắc y nhân rời khỏi thư phòng. Lúc này trong phòng chỉ còn lại một mình hắn. Cố Diệp Nam mệt mỏi tựa vào ghế, dùng tay day day huyệt thái dương.
Lời nói của Triệu Diên Diên hôm nay rõ ràng là đã đoán ra hai người kia bị hắn bắt đi, nhưng nhìn thái độ của nàng dường như vẫn chưa nói chuyện này cho Nhan Tấn Chi biết. Điều này khiến Cố Diệp Nam có chút khó hiểu, hắn không hiểu tại sao Triệu Diên Diên lại làm vậy. Hắn cũng không hiểu món quà mà Lâm Thu Các nói rốt cuộc là gì? Nhưng hiện tại, cung đã căng, tên đã lắp, không thể không bắn. Hắn đã đợi quá nhiều năm, không muốn đợi thêm nữa.
Tại một biệt viện trong kinh thành, Lương Nhiễm đang ngồi trên ghế mây ngoài sân, lo lắng nhìn lên bầu trời. Nàng rời Nam Dương thành đã được một thời gian, nhưng không hề có tin tức gì từ gia đình. Điều này khiến Lương Nhiễm không khỏi cảm thấy bất an.