Ai lại đến nơi phong hoa tuyết nguyệt này để uống trà chứ, người tới thầm mắng trong lòng.
Hắn chợt sáng mắt lên: "Vị cô nương này là?"
Triệu Uyên Uyên cười nói: "Là vị phu nhân chưa qua cửa của giáo chủ đây."
Ý là ngay cả nhìn một cái cũng không cho phép, "..." Người tới cảm thấy mất mặt, nhưng cũng không muốn chọc giận Triệu Uyên Uyên, bèn chắp tay cười nói vài câu xã giao rồi dẫn theo đám thị vệ đi vào Túy Hương Lâu.
"Đi rồi..."
Cố Diệp Nam gật đầu, bàn tay dưới ống tay áo siết chặt thành nắm đấm, không hề lên tiếng. Triệu Uyên Uyên hạ thấp giọng, để cho y nghe rõ, toàn thân gần như dựa sát vào người y: "Bây giờ ngươi đang ở đâu?"
"Nhà trọ phía bên kia." Cố Diệp Nam quay đầu nhìn, đó là một nhà trọ không mới không cũ, trông có vẻ khá quạnh quẽ nằm chéo đối diện.
"Tối nay ta còn chút việc phải làm, xong việc sẽ đi tìm ngươi, đến lúc đó chúng ta có thể rời đi rồi." Triệu Uyên Uyên nói.
Cố Diệp Nam đáp một tiếng "Ừ", y không giải thích lý do một nửa việc mình quay lại nơi này hôm nay, Triệu Uyên Uyên cũng có việc riêng của hắn, Cố Diệp Nam tất nhiên không muốn hắn vì mình mà dấn thân vào nguy hiểm.
Trước khi đi, hắn lại giơ tay vỗ vỗ lên ngực Cố Diệp Nam: "Vết thương lành chưa?"
"Lành rồi."
Cố Diệp Nam nhìn Triệu Uyên Uyên qua lớp màn che, quả thực sắc mặt hắn hồng hào, thần thái rạng rỡ, cả khuôn mặt đều treo ý cười. Chỉ là Cố Diệp Nam không ngờ, Triệu Uyên Uyên lại đưa tay vào dưới khăn che mặt của y mà nhéo má y.
"Sắc mặt ngươi không được tốt lắm."
Mặt Cố Diệp Nam nóng bừng, nghiêng người né tránh bàn tay của Triệu Uyên Uyên: "Dọc đường đi này, ta suýt nữa thì bị xóc đến chết, ăn toàn cơm canh nguội ngắt... Ta về nhà trọ trước đây, ngươi ăn chưa?"
"Ăn rồi."
"Ồ..."
Cố Diệp Nam đói bụng cồn cào, đi đường vòng trở về nhà trọ.
Y đóng cửa phòng, tức giận tháo khăn che mặt ném lên giường, ăn vài miếng bánh ngọt trên bàn, tính toán xem sau khi trời tối làm sao lẻn vào phủ, lấy trộm Huyết Linh Chi ra. Đợi Triệu Uyên Uyên xong việc, liền xuất phát đi tìm Cố Diệp Tranh.
Mấy miếng bánh ngọt rõ ràng không thể lấp đầy bụng Cố Diệp Nam, ngược lại càng ăn càng thấy đói.
Đành phải đội lại khăn che mặt định đi ra ngoài, cửa vừa mở ra, đã thấy tiểu nhị bưng một khay thức ăn nóng hổi đi tới.
"Có phải Cố cô nương không ạ?"
Cố Diệp Nam sững sờ giây lát, tự nhiên gật đầu, không lên tiếng.
"Đây là Triệu tiểu thư dặn chúng tôi mang đến, không biết có hợp khẩu vị của cô không, nếu cần gì, tôi sẽ bảo nhà bếp đổi cho cô."
"..." Cố Diệp Nam khẽ đáp, "Không cần đổi đâu, cảm ơn, phiền ngươi lát nữa mang cho ta chút nước nóng."
Tiểu nhị trông còn trẻ, nhỏ hơn Cố Diệp Nam vài tuổi, vóc người còn thấp hơn y nửa cái đầu. Cậu ta nhìn dáng người Cố Diệp Nam, chỉ cảm thấy đây hẳn là một người trưởng thành xinh đẹp, mặt không khỏi đỏ lên, vội vàng gật đầu.
Cố Diệp Nam không hiểu sao cậu ta lại đỏ mặt, nhận lấy cơm canh rồi quay vào phòng. Tháo khăn che mặt xuống, khóe miệng Cố Diệp Nam không khỏi khẽ cong lên. Cơm canh tiểu nhị mang đến, hầu hết đều là những món mà ngày đó khi họ bị mắc kẹt trong hang đá, chỉ có một miếng lương khô với sương sớm để cầm hơi, y đã lẩm bẩm nhắc tên.
Tay nghề của đầu bếp nhà trọ này khá tốt, Cố Diệp Nam trước đây chưa từng tới, nên y cũng có thể yên tâm ở lại, không lo chưởng quầy nghe ra giọng nói hay nhận ra vóc dáng của mình.
Cố Diệp Nam ăn hết cơm canh, lại nghỉ ngơi trong phòng một lúc, tiểu nhị liền mang nước nóng và thùng gỗ tới. Cố Diệp Nam dặn cậu ta lát nữa không cần tới thay nước, tắm xong y sẽ nghỉ ngơi, sáng mai y sẽ tự dọn dẹp, rồi thưởng cho cậu ta ít bạc vụn.
"Nếu Triệu tiểu thư hỏi đến ta, cứ nói là ta đã nghỉ rồi."
Tiểu nhị liên tục gật đầu, cất số tiền thưởng.
"Vậy Cố cô nương nghỉ ngơi cho tốt ạ."
Nước nóng cuốn trôi đi sự mệt mỏi mấy ngày nay của Cố Diệp Nam, y nửa khép mắt ngâm mình trong nước, mái tóc dài được búi lên cũng được xõa xuống, ướt sũng vắt trên vai. Mấy ngày trước đêm nào y cũng không ngủ ngon, lúc này trong nước, vậy mà lại vô thức thả lỏng bản thân.
"Bõm..."
Tiếng nước?
Cố Diệp Nam nhấc đôi mắt hơi nặng trĩu lên, trong làn hơi nước nhìn thấy một đôi tay, như thể cách một lớp màn mỏng, thò vào trong nước tạo nên tiếng nước khẽ khàng. Đó là một đôi tay vô cùng đẹp, khiến y cảm thấy có chút quen thuộc.
Đầu óc y quay cuồng, khó khăn nhấc tay lên, thấy Triệu Uyên Uyên mặc y phục đen từ trong làn hơi nước hiện ra, đứng bên cạnh thùng gỗ, từ trên cao nhìn xuống y. Cố Diệp Nam không nhìn rõ biểu cảm của hắn, chỉ cảm thấy hắn đang chằm chằm nhìn mình.
"Triệu... Triệu Uyên Uyên?"
Cố Diệp Nam gần như không mở nổi miệng, chỉ có thể nghe thấy giọng nói khàn khàn trong lồng ngực mình.
Bàn tay thò vào trong nước, đầu ngón tay chạm vào bụng Cố Diệp Nam, dọc theo làn da hơi đỏ lên vì ngâm nước nóng của y mà trượt lên trên. Cố Diệp Nam cảm thấy lông tơ toàn thân dựng đứng, cơ thể vì thế mà khẽ run rẩy. Bàn tay đó từ ngực ép lên tận cổ họng, cuối cùng móc lấy cằm y, hơi nghiêng người...
Cố Diệp Nam mở to mắt.
"Ha..." Y hít một hơi lạnh, hoàn hồn lại. Vì sự chồm dậy đột ngột, nước trong thùng đã văng ra ngoài khá nhiều, còn có vài giọt bắn lên mặt y, tí tách trượt xuống.
Cố Diệp Nam vội ấn chặt lồng ngực mình.
"Đập nhanh quá..."
Sự lạnh lẽo của nước tắm đã kéo lại suy nghĩ của y, y vội đứng dậy lau khô người, thay bộ y phục dạ hành. Nhìn bãi chiến trường bên cạnh thùng gỗ, do dự một lát rồi khóa cửa phòng, thổi tắt nến trong nhà.
Cố Diệp Nam đứng một mình trong căn phòng tối tăm, để bản thân bình tĩnh lại.
Y thay y phục dạ hành, mở cửa sổ phòng, không ai hay biết nhảy xuống sân sau, rồi trèo tường vào ngõ nhỏ, quen đường quen lối chạy về phía Cố phủ. Trước khi rời đi, y đã hạ quyết tâm, thiên hạ rộng lớn thế này, đi đâu cũng là sống, sẽ không quay lại nữa.
Y và muội muội vốn chỉ là được lão gia Cố nhặt về, ông lão vô cùng tử tế với họ. Cố Diệp Nam từ nhỏ đã thông minh hơn người, luôn được ông mang theo bên cạnh. Ai cũng hiểu, năm đó Cố lão gia không có đích tôn, lại chẳng thèm để mắt đến đám cháu trai bên cạnh vốn ăn chơi trác táng, Cố Diệp Nam sau này sẽ có địa vị gì, không cần nói cũng biết, sẽ bị kẻ khác ghen ghét cũng là lẽ đương nhiên.
Chỉ là Cố Diệp Nam chưa bao giờ nghĩ đến việc tham lam của cải nhà người ta, chỉ muốn hiếu thuận với ông nội vài năm rồi sẽ đưa Cố Diệp Tranh rời khỏi Cố gia. Sau đó Cố Diệp Tranh xảy ra chuyện, không lâu sau, Cố gia gia tuổi đã cao nên giao phó nhiều việc trong nhà cho Cố Diệp Nam quản lý, y mới ở lại mà chưa từng rời đi.
Mâu thuẫn cuối cùng bùng nổ vào lúc Cố lão gia đột ngột qua đời.
Tâm tính của Cố Diệp Nam ít nhiều chịu ảnh hưởng từ người ông đã nuôi dạy mình, lương thiện dịu dàng, thông minh trượng nghĩa, lòng y rất mềm, nhưng cũng không có nghĩa là dễ để người ta bắt nạt.
Thực ra, Cố Diệp Nam cảm thấy loạt sự việc này, tuy nói là giống như đã mưu tính từ lâu, nhưng lại giống như đột ngột nảy sinh ý định. "Huynh đệ" trong nhà ngoài việc ăn chơi hưởng lạc, chỉ biết gây chuyện thị phi, còn có cả nhánh phụ kia đang trông chờ vào y, nhìn thế nào cũng chỉ là một đám phế vật, và chỉ là một đám phế vật mà thôi.