Ông lão gật đầu, ông thản nhiên dùng cần câu chọc chọc vào từng thi thể: "Đều chết sạch rồi, nhìn kiểu chết này, chắc không ai chạy thoát được đâu. Các cháu cứ yên tâm ở lại đây dưỡng thương đi."
"Nhưng nếu không có ai quay về, e là sẽ có thêm nhiều kẻ tìm đến đây nữa."
"Cháu tưởng nơi này ai muốn xông vào là xông vào được sao?" Ông lão thu cần câu lại, "Đi thôi, chúng ta đi đường vòng rồi, về muộn là đại nương cháu lại nổi giận đấy."
Triệu Uyên Uyên lục trên người một tên áo đen lấy ra một tấm thẻ gỗ, xoay xoay trong lòng bàn tay xem xét rồi nhét vào trong ngực, tiện thể cuỗm luôn mấy đồng tiền lẻ và lọ thuốc, lấy sạch không chừa thứ gì.
"Mộc Thu, ngươi lục lọi chiến lợi phẩm xong chưa!"
"Xong rồi, xong rồi, ta qua ngay đây!"
Mặt trời đã lên cao, Triệu Uyên Uyên vẫn đang mò cá bên bờ suối, ống quần xắn cao, mái tóc dài buộc gọn bị nước suối làm ướt phần đuôi, hơi xoăn lại vắt trên vai. Động tĩnh của cậu khiến cái ao nhỏ cũng chẳng được yên bình, cả buổi sáng trôi qua mà ông lão mới chỉ câu được đúng một con cá.
Ông vẫn ngồi trên tảng đá đầy thư thái, tận hưởng ánh nắng chiếu rọi, miệng ngâm nga điệu hát nhỏ, vừa chỉ đạo Triệu Uyên Uyên bắt cá mò tôm dưới nước.
"Cố Diệp Nam tới rồi à?"
Người còn chưa tới, hương thơm đã bay đến trước.
"Ở đâu cơ?" Triệu Uyên Uyên nghe tiếng liền ngẩng đầu.
"Ở đây!" Cố Diệp Nam bước ra từ trong rừng, tay xách một chiếc giỏ tre, rõ ràng là đại nương sai hắn mang cơm tới. Triệu Uyên Uyên trước đây chưa từng xuống nước bắt cá, chỉ thấy trong tranh vẽ, nay thấy mới lạ vô cùng, lại còn có đồ ăn dã ngoại, lòng vui sướng liền tóm được một con cá rất béo.
"To quá!"
"Mau ném lên đây!"
Triệu Uyên Uyên ôm con cá trắm đang giãy giụa dữ dội, vung tay ném một cái, rơi chính xác xuống chân Cố Diệp Nam. Con cá rời nước chỉ kịp quẫy đạp vài cái trên bờ rồi nằm im bất động.
Cố Diệp Nam bỏ nó vào giỏ tre treo bên bờ, con cá như vừa sống lại, lật mình một cái, cùng lũ bạn trong chiếc giỏ chật hẹp nhả bọt khí.
"Sao huynh lại tới đây?" Triệu Uyên Uyên đứng dưới nước, ánh mặt trời khiến dòng suối lấp lánh gợn sóng, vài tia nắng chiếu lên người cậu.
Khiến làn da vốn đã trắng trẻo của cậu gần như trong suốt. Cố Diệp Nam nheo mắt, cười nói: "Đến xem xem đệ đã đói chưa."
Ông lão bên cạnh không vui, nói: "Hai đứa nhỏ này, đây hình như là cơm vợ ta làm mà nhỉ, nếu phải có lý do thì cũng là bà ấy sợ ta đói thôi."
Triệu Uyên Uyên hơi ngượng ngùng gãi mũi, lấy nước trên tay vẩy lên mặt. Cố Diệp Nam đứng trên bờ đưa tay ra, dòng nước chẳng biết từ lúc nào đã trở nên xiết hơn, Triệu Uyên Uyên bị dòng nước đẩy làm chân hơi loạng choạng, theo bản năng đưa tay nắm lấy Cố Diệp Nam, dò dẫm giẫm lên đá nhảy lên bờ.
Đầu ngón tay Cố Diệp Nam vẫn còn vương chút máu, nhưng nhìn không giống như dính từ vết thương mới. Triệu Uyên Uyên cúi đầu vô tình nhìn thấy, chưa kịp quyết định có nên hỏi hay không thì Cố Diệp Nam đã lên tiếng trước: "Lúc đến ta thấy vài cái xác."
Đâu chỉ vài cái, là mười mấy cái mới đúng, Triệu Uyên Uyên nghĩ.
"Vốn định xem trên người bọn chúng có bảo bối gì mang cho đệ không, nhưng hình như đã bị tên đòi nợ nào đó cuỗm sạch rồi." Cố Diệp Nam nói.
"Hừ, tên đòi nợ, đây vốn dĩ là thứ bọn chúng nợ ta."
Cố Diệp Nam mỉm cười, đưa cho cậu một chiếc khăn trắng để lau mặt và tay.
Đúng lúc Cố Diệp Nam chuẩn bị đi về phía ông lão và chỗ cơm canh, Triệu Uyên Uyên kéo tay áo hắn, hạ giọng nói: "Ta thừa nhận... bọn chúng là kẻ thù của ta."
"Ừm?" Cố Diệp Nam khẽ nhướng mày.
"Huynh đừng có giả vờ không biết." Triệu Uyên Uyên thấy Cố Diệp Nam cười "hì hì" mặc định, mới nói tiếp, "Chúng ta ở lại thêm một ngày nữa thôi, mai đi ngay. Kẻ đuổi theo ta chắc chắn không chỉ có mấy tên tạp binh này, nhưng cả một tiểu đội không về được chắc chắn sẽ bị nghi ngờ, sẽ dẫn đến nhiều kẻ truy sát hơn."
Không đợi Cố Diệp Nam lên tiếng, Triệu Uyên Uyên nói tiếp: "Lúc đi chúng ta cứ để lại vài manh mối ở lối ra gần đó, không sợ bọn chúng xông vào làm phiền nữa. Chỉ là thương thế của huynh chưa lành hẳn, lại phải cùng ta mạo hiểm, trên đường đi ta sẽ cố hết sức chăm sóc huynh."
"Không cần phải thế." Cố Diệp Nam đáp.
Triệu Uyên Uyên sững sờ, hơi nghi hoặc nhìn Cố Diệp Nam.
"Mấy nhóm thích khách truy sát đệ đều không sống quá ba ngày đâu, ai mà quan tâm đám tép riu đến đây sống chết thế nào chứ." Cố Diệp Nam cười, "Đại nương nói gần nhà bà có một mảnh vườn nhỏ, bà không có thời gian chăm sóc, nếu đệ thích thì cứ học hỏi bà, sau này chúng ta tìm được nơi an cư, tự mình cũng có thể làm một mảnh vườn."
Triệu Uyên Uyên kinh ngạc trước sự quả quyết của Cố Diệp Nam.
Nhưng không hiểu sao, Triệu Uyên Uyên vốn cẩn trọng bình tĩnh lại cảm thấy lọt tai. Cậu quay đầu nhìn ông lão đang câu cá thong dong, ông vẫn đang vắt chéo chân ngâm nga điệu hát, rõ ràng chẳng hề sợ hãi đống thi thể kia chút nào.
"Lúc nãy ta xem xét thi thể, phát hiện trước đó bọn chúng đều đã bị thương ngoài da." Cố Diệp Nam nhìn theo ánh mắt cậu, "Lão gia tử quả nhiên lợi hại."
"Hay là..."
Cố Diệp Nam nhướng mày, im lặng hỏi.
"Ta nướng hai con cá cho ông ấy, cầu xin ông ấy dạy huynh chút công phu."
"..."
"Cường thân kiện thể, cơ thể khỏe mạnh mà!"
Cố Diệp Nam sờ vào băng gạc trên vết thương, cười "hì hì": "Không cần đâu, đệ cứ nướng hai con cá cho ta ăn là được rồi, ta đi vội quá, chưa ăn được mấy miếng, đói cả rồi."
"Hai đứa đang thì thầm cái gì đấy, ta nghe thấy hết đấy nhé."
Cách xa thế mà vẫn nghe thấy cũng thật kỳ lạ, Triệu Uyên Uyên không để tâm chuyện đó, chân trần giẫm lên đất tạo thành một hàng dấu chân, lau sạch tay rồi bước tới chỗ cơm canh.
Người vừa bảo mình đói lúc nãy lại chỉ đứng bên cạnh nhìn, rất ít khi động đũa gắp thức ăn. Ánh nắng buổi trưa mùa này ấm áp nhất, Cố Diệp Nam đặt bát đũa xuống, tựa vào tảng đá lớn ngồi trên đó, khẽ nheo mắt.
Trên bầu trời lướt qua một vệt sáng không mấy nổi bật, "bùm" một tiếng, một quả pháo hoa tín hiệu nổ tung trên không trung, những tia sáng đỏ vụt tắt trong chớp mắt. Chỉ một tiếng đó thôi, sau đó không còn gì xảy ra nữa.
"Pháo tín hiệu à?" Triệu Uyên Uyên hỏi.
"Là báo cáo tình hình nhiệm vụ, không cần để ý." Cố Diệp Nam cúi đầu, dường như hơi buồn ngủ mà nheo mắt lại. Triệu Uyên Uyên nhìn hắn ngược sáng, giống như tối qua, hơi chói mắt, nhìn không rõ ràng.
Cố Diệp Nam dường như chưa từng nói cho cậu biết thân phận của hắn, nhưng cũng chưa từng giấu giếm. Người như vậy, đệ ở bên cạnh hắn thế nào, cảm nhận về hắn ra sao thì chính là như vậy.
Có thể thấy hắn thẳng thắn quang minh, cũng có thể thấy hắn có tâm tư riêng.
Triệu Uyên Uyên không tự chủ được mà đưa tay ra, đầu ngón tay từng chút một che đi ánh mặt trời, vẽ lại khuôn mặt Cố Diệp Nam trong tầm mắt. Chỉ là cậu không ngờ, Cố Diệp Nam không chút do dự nắm lấy tay cậu, nhảy từ trên tảng đá xuống.
Cố Diệp Nam đứng vững trước mặt cậu, nghi hoặc hỏi cậu làm sao vậy?