Sau khi bình tâm lại, Cố Diệp Nam kiên quyết đi tới phòng ngủ của Triệu Yên Yên.
"Ám Ảnh." Cố Diệp Nam thốt ra hai chữ nhàn nhạt, một bóng đen lập tức xuất hiện trước mặt hắn.
"Là ai đã nói xấu ta trước mặt Tần Uyển Nhi?"
"Là một nha hoàn tên Tử Uyển."
Tử Uyển là người do Tần Uyển Nhi cài cắm bên cạnh Cố Diệp Nam, mục đích là để báo cáo mọi cử động của hắn cho Tần Uyển Nhi. Tuy mang danh nghĩa là chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho Cố Diệp Nam, nhưng hắn biết rõ đây chính là sự giám thị của Tần Uyển Nhi đối với mình.
"Có cần thuộc hạ giải quyết nha hoàn này không?" Người áo đen hỏi.
"Không cần, chẳng qua chỉ là một nha hoàn thôi. Ta sẽ tự tìm lý do để xử lý ả." Trong mắt Cố Diệp Nam tràn đầy sát ý.
Hắn vốn tưởng Tử Uyển chỉ là một nha hoàn không đáng ngại, nhưng giờ xem ra, ả đã cản trở công việc của hắn, chắc chắn là phải trừ khử.
Đang suy tính, Triệu Yên Yên liền đẩy cửa bước vào. Cố Diệp Nam thoáng sững sờ, hắn thậm chí còn có chút sợ hãi. Hắn sợ Triệu Yên Yên vì chuyện của Cố phu nhân mà sinh lòng ngăn cách với mình.
Thế nhưng sau khi thăm dò vài câu, hắn lại nhận ra Triệu Yên Yên dường như không hề để tâm đến chuyện này.
Sau khi biết được tâm tư của Triệu Yên Yên, Cố Diệp Nam không biết nên vui hay nên buồn.
Vui là vì Triệu Yên Yên không vì lời của Tần Uyển Nhi mà mang lòng nghi kỵ hắn, còn buồn là bởi Tần Uyển Nhi đã nói đến mức đó mà Triệu Yên Yên vẫn dửng dưng, xem ra nàng thật sự không hề có chút tình ý nào với hắn.
Cố Diệp Nam có chút thất vọng, nở nụ cười nhạt với Triệu Yên Yên rồi xoay người rời đi.
"Cô nương, điểm tâm này nô tỳ để ở đây nhé." Triệu Yên Yên gật đầu. Nghênh Xuân đặt điểm tâm xuống rồi cũng theo Cố Diệp Nam rời đi.
"Thiếu gia, phu nhân nói mấy hôm trước Ninh quý nhân bảo muốn gả em gái cho người, chuyện đó có thật không ạ?"
"Chẳng qua chỉ là thủ đoạn của mẫu thân nhằm cảnh cáo Triệu cô nương mà thôi."
Nghênh Xuân gật đầu, nói tiếp: "Nô tỳ thấy Triệu cô nương là một người tốt, không phải loại người tham vinh hoa phú quý. Nếu công tử thích, nô tỳ nghĩ..."
"Câm miệng Nghênh Xuân, loại lời này không nên thốt ra từ miệng ngươi." Quanh thân Cố Diệp Nam tỏa ra hàn khí.
"Vâng, thiếu gia."
Điều mà Tần Uyển Nhi không biết chính là Nghênh Xuân là người của Cố Diệp Nam. Giống như việc Tần Uyển Nhi có thể cài cắm Tử Uyển bên cạnh hắn, thì Cố Diệp Nam cũng có thể cài cắm Nghênh Xuân bên cạnh ả.
Chỉ là Tần Uyển Nhi bản tính đa nghi, việc cài người vào bên cạnh ả vốn không hề dễ dàng. Vì vậy, Cố Diệp Nam không cho phép người của mình nói năng sai lệch khiến mọi công sức đổ sông đổ biển.
"Là nô tỳ lỡ lời." Nghênh Xuân cúi đầu nhận lỗi. Cô chỉ là một cô gái mười mấy tuổi, nhiều năm trước vẫn còn quỳ ăn xin trên đường phố kinh thành. Nay có thể vào Cố phủ hầu hạ Tần Uyển Nhi đã là ơn huệ của trời cao.
Nghênh Xuân vẫn nhớ ngày đó, nắng gắt khiến cô không thể trụ vững, vốn định xin một bát nước để uống, không ngờ kẻ ăn mặc rách rưới như cô lại bị chủ quán cầm gậy đuổi ra ngoài.
Nghênh Xuân tuyệt vọng quỳ trên mặt đất. Nước mắt còn chưa kịp rơi đã bị thời tiết nóng nực làm cho khô cạn.
Cô muốn thử lại lần nữa, vì mẹ cô đang đợi trong ngôi miếu hoang, cô phải kiếm được tiền để chữa bệnh cho bà.
Cô cầu xin khắp nơi, quỳ trên con phố người qua lại, không ngừng dập đầu với những người trước mặt, nhưng họ chỉ lạnh lùng bước qua, thậm chí có người còn đá cô ra xa.
Nghênh Xuân tuyệt vọng, chẳng lẽ cô cứ trơ mắt nhìn mẹ mình chết sao? Cô không làm được. Cô muốn đi làm thuê trong quán, nhưng chủ quán chê cô còn nhỏ nên cũng đuổi cô đi.
Đúng lúc đường cùng, một thiếu niên phong thái hào hoa lấy trong ngực ra một túi tiền đưa cho cô mà không nói lời nào.
Nghênh Xuân xúc động nhận lấy túi tiền, quỳ trên mặt đất, nước mắt tuôn rơi như diều đứt dây, bị gió thổi khô trên mặt. Nhìn bóng lưng thiếu niên rời đi, trong lòng Nghênh Xuân dấy lên một tia rung động, cũng là lần rung động duy nhất trong bao nhiêu năm qua.
Nghênh Xuân vội vàng dùng tiền mua thức ăn, nước uống trở về miếu hoang, nhưng mẹ cô đã thoi thóp. Bà không chịu ăn uống, cuối cùng đã mất trong ngôi miếu đó.
Nghênh Xuân dùng số tiền còn lại mua một cỗ quan tài tử tế cho mẹ, chôn cất sau ngôi chùa. Sau khi mẹ mất, cô trở nên bơ vơ, chỉ có thể lang thang trên phố.
Nghênh Xuân thường đến nơi cô gặp Cố Diệp Nam để ăn xin, chỉ mong được nhìn thấy hắn một lần nữa.
Ông trời không phụ lòng người, cuối cùng một ngày nọ, cô lại nhìn thấy Cố Diệp Nam, bóng lưng mà ngày đêm cô nhung nhớ. Cô vô thức đi theo, cuối cùng bị hạ nhân bên cạnh Cố Diệp Nam phát hiện. Đang lúc gậy gộc sắp giáng xuống người, thì Cố Diệp Nam đã ngăn lại.
"Ngươi là ai? Tại sao lại bám theo ta?" Cố Diệp Nam cất tiếng hỏi.
Đó chắc chắn là giọng nói hay nhất mà Nghênh Xuân từng nghe trong đời, trong trẻo như suối nguồn, êm tai như tiếng chuông bạc.
Nghe thấy lời Cố Diệp Nam, cơ thể Nghênh Xuân cứng đờ tại chỗ. Hắn không nhớ cô, chẳng lẽ đối với hắn, cô chỉ là một kẻ ăn mày không đáng chú ý?
"Nói đi." Cố Diệp Nam nói rất ít, nhưng vì không muốn cô bé trước mặt bị đánh đập nên mới lên tiếng hỏi. Ít nhất Nghênh Xuân nghĩ như vậy.
"Là con đây, công tử chẳng lẽ đã quên rồi sao? Ngày đó chính công tử đã cho con túi tiền, con mới có thể sống sót, còn chôn cất mẹ con nữa. Tiểu nữ không có gì báo đáp, chỉ nguyện cả đời hầu hạ công tử."
Nói rồi Nghênh Xuân quỳ xuống trước mặt Cố Diệp Nam, hạ thấp mình xuống mức thấp nhất.
"Ha ha, chỉ bằng một con nha hoàn ăn mày như ngươi mà cũng muốn hầu hạ công tử của chúng ta sao?" Hạ nhân bên cạnh Cố Diệp Nam mỉa mai.
Khi đám hạ nhân định đuổi cô bé đi, Cố Diệp Nam bất lực lắc đầu: "Ngươi cái gì cũng chịu làm sao?"
"Vâng, cái gì con cũng chịu làm, chỉ cần vì công tử." Nghênh Xuân nghe Cố Diệp Nam nói thì vô cùng xúc động, cơ thể không tự chủ được mà run rẩy.
Kể từ đó, Cố Diệp Nam đưa Nghênh Xuân vào Cố phủ, cô cũng có cái tên như bây giờ. Nghênh Xuân vốn tưởng mình sẽ mãi ở bên cạnh Cố Diệp Nam, nhưng không ngờ rằng, Cố Diệp Nam quay lưng lại đem cô tặng cho mẫu thân mình.
Ngày đó, Nghênh Xuân đứng ngẩn ngơ bên cạnh Cố Diệp Nam. Tần Uyển Nhi nheo mắt đánh giá cô từ trên xuống dưới.
"Nếu Nam nhi không thích nha đầu Tử Uyển thì cứ việc trả lại nó, cũng không cần phải nhặt một kẻ ăn mày từ bên ngoài về để làm nhục Tử Uyển chứ."
"Mẫu thân đa tâm rồi, Nam nhi chỉ thấy cô nương này ngoài kia đáng thương nên mới mang về, con không hề có ý chê bai Tử Uyển tỷ tỷ."