Nhan Tấn Chi lúc này lắc đầu: "Đối với những kẻ làm quan, đặc biệt là chức huyện chủ này, chưa bao giờ có chuyện biết hối cải. Đây là thói quen của người làm quan. Cho nên vị huyện chủ đại nhân này đột ngột từ quan về quê, chắc chắn có uẩn khúc bên trong."
"Ngay trước khi chúng ta đến, ta đã phái người về quê nhà của vị huyện chủ tiền nhiệm để điều tra. Tin tức nhận được là cả nhà huyện chủ mấy ngày liền đóng chặt cửa, trừ người ra ngoài mua sắm, còn lại Kỳ đại nhân không cho phép bất cứ ai bước chân ra khỏi cửa." Nhan Tấn Chi nói tiếp.
Tiền Trình Trình hiểu ra đôi chút, gật đầu nói tiếp: "Ta đã bảo mà, con cáo già này làm chủ một thành, vốn dĩ coi tiền như mạng, sao có thể vì phu nhân qua đời mà từ quan về quê được?"
"Nhưng cô nương chỉ có mỗi tin tức này thôi sao?" Triệu Tuyển nhìn Tiền Trình Trình hỏi.
"Sao có thể chứ? Chẳng phải ta còn chưa nói hết sao?" Tiền Trình Trình liếc Triệu Tuyển một cái.
Triệu Tuyển có chút xấu hổ.
"Tin tức ta nhận được là, con cáo già này không phải kẻ chủ mưu đứng sau, chỉ là một quân cờ mà thôi. Việc buôn bán muối lậu này đã bắt đầu từ trước khi hắn từ quan, chỉ là chưa truyền đến tai hoàng đế. Không hiểu sao đột nhiên con cáo già này lại từ quan về quê. Hơn nữa ngay sau khi hắn từ quan, những chuyện buôn bán muối lậu dưới tay hắn đều lộ ra cả."
"Nhưng huyện chủ Bình Dương thành đã đi rồi, các quan viên khác trong thành muốn quản lý, nhưng thế lực đứng sau quá lớn, nên đều đành bỏ cuộc."
"Vậy nói như thế, kẻ chủ mưu đứng sau việc buôn bán muối lậu, Tả Hoành Vĩ chắc cũng biết là ai đúng không?" Triệu Tuyển nói.
"Ta thấy chưa chắc. Bối cảnh kẻ chủ mưu đứng sau việc buôn bán muối lậu mạnh mẽ như vậy, chắc chắn sẽ không trực tiếp gặp mặt đám người phía dưới, mà nên là thông qua một số trung gian để truyền tin thôi." Nhan Tấn Chi trầm ngâm nói.
"Thật khéo, người trung gian này bản cô nương cũng biết là ai." Tiền Trình Trình nhìn Triệu Tuyển và Nhan Tấn Chi đầy đắc ý.
Hai người cùng nhìn về phía Tiền Trình Trình, lúc này nàng mới chậm rãi nói.
"Tin tức ta có được cho biết, người trung gian này chỉ là một hộ gia đình bình thường ở thành Bình Dương, chủ yếu là nhận tiền làm việc, thực chất không hề biết gì về âm mưu của họ, chỉ là nhận tiền của người ta rồi đi gửi thư thôi."
"Vậy chẳng phải manh mối đến đây là đứt đoạn rồi sao?" Triệu Tuyển tiếc nuối nói.
"Ai, hiện tại ta chỉ có chừng đó tin tức thôi. Để có được những thông tin này, đôi chân của ta đã bị con cáo già đó sai người đánh gãy rồi."
"Cái gì?" Triệu Tuyển đập bàn đứng dậy. Đối với hành động của Tả Hoành Vĩ, Triệu Tuyển vừa giận vừa bất lực, sao có thể ra tay với một cô nương tay trói gà không chặt như vậy?
Nhưng nếu nói Tiền Trình Trình là cô nương tay trói gà không chặt thì cũng không đúng. Dù sao những việc kinh doanh mà Tiền Trình Trình làm, không phải nữ tử bình thường nào cũng làm được.
Tiền Trình Trình nhìn vẻ mặt đầy căm phẫn của Triệu Tuyển, đột nhiên cảm thấy Triệu Tuyển có chút phong độ, không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
"Tấn Chi huynh, giờ chúng ta phải làm sao đây?" Triệu Tuyển nhìn Nhan Tấn Chi hỏi.
Nhan Tấn Chi lại nhìn sang Tiền Trình Trình bên cạnh hỏi: "Cô nương có biết quê của Tả Hoành Vĩ ở đâu không? Cách thành Bình Dương có xa không?"
"Đương nhiên ta biết, quê hắn ở Nhạc Dương, cách thành Bình Dương cũng không quá xa. Nhưng nếu đi thì đường đi về cũng mất năm sáu ngày."
"Chi bằng thế này, một người trong chúng ta ở lại thành Bình Dương điều tra kẻ chủ mưu phía sau việc buôn bán muối lậu, người còn lại đi về quê của Tả Hoành Vĩ, tìm hắn hỏi cho ra lẽ. Thế nào?"
"Ta thấy như vậy được." Tiền Trình Trình tích cực nói.
"Ta thấy có chút không ổn. Chưa nói đến việc người của chúng ta hiện đều đang ốm, trong số đó một nửa là do Trịnh Huyền Khải phái tới, nếu dẫn đi dùng thì ta cũng không dám. Còn nếu tự mình đi thì sợ cũng khó làm việc."
Triệu Tuyển hơi nhíu mày. Nói cũng lạ, giải quyết một việc lớn như thế này mà hoàng đế chỉ phái hơn ba mươi người đi cùng Triệu Tuyển và Nhan Tấn Chi đến thành Bình Dương.
Hơn nữa thời hạn hoàng đế cho cũng chỉ có một tháng. Ngay cả quan viên có kinh nghiệm dày dạn để giải quyết việc này cũng cần ít nhất hai ba tháng, đằng này họ chỉ là quan viên mới nhậm chức, vậy mà hoàng đế lại chỉ cho đúng một tháng.
"Chi bằng thế này, Triệu huynh dẫn theo ám vệ của ta đi về quê Tả Hoành Vĩ, ta ở lại thành Bình Dương. Dù sao người Trịnh Huyền Khải muốn giết là ta, ta ở lại thành Bình Dương đối đầu với người của hắn."
"Nhưng làm vậy chẳng phải quá nguy hiểm sao?" Triệu Tuyển lo lắng nói.
"Triệu huynh yên tâm, đám người đó không phải đối thủ của ám vệ ta, bên cạnh ta cũng sẽ để lại một số ám vệ."
"Được, đã là quyết định của Tấn Chi huynh, vậy vài ngày tới ta sẽ khởi hành đi quê nhà Tả Hoành Vĩ."
"Được." Hai người nhìn nhau cười, có chút ý vị tâm đầu ý hợp.
"Này, còn ta thì sao?" Tiền Trình Trình bất mãn lên tiếng hỏi.
"Ngươi đương nhiên là ở lại thành Bình Dương, ở lại sòng bạc của ngươi rồi."
"Ta không chịu, ta nhất định phải tìm con cáo già đó báo thù rửa hận. Hắn dám sai người đánh gãy đôi chân của ta, ta nhất định phải bắt hắn nợ máu trả bằng máu."
"Với đôi chân này của ngươi, ngươi định đi Nhạc Dương thế nào? Hơn nữa sòng bạc của ngươi, nếu không mở cửa thì làm sao nhận được tin tức?"
"Việc này ngươi không cần lo, ta đâu chỉ dựa vào mỗi cái sòng bạc này để nhận tin tức." Tiền Trình Trình đắc ý nói.
"Chẳng lẽ ngươi muốn đi cùng Triệu huynh để tìm Tả Hoành Vĩ sao?" Nhan Tấn Chi nhíu mày nói.
"Tại sao lại không được?" Tiền Trình Trình nhướng mày nói.
"Đôi chân này của ngươi định đi Nhạc Dương kiểu gì? Đường xá xa xôi, chẳng lẽ ngươi muốn người của ta chăm sóc cho ngươi sao?" Nhan Tấn Chi có chút không vui nói.
"Ai cần người của ngươi chăm sóc? Dù sao ta cũng coi như nửa người trong giang hồ đấy nhé. Ngươi yên tâm, dọc đường đi ta chắc chắn sẽ không làm phiền Triệu công tử. Hơn nữa, nếu có ta đi cùng, Triệu công tử thăm dò tin tức cũng dễ dàng hơn, đúng không?"
Nghe thấy lời Tiền Trình Trình, Nhan Tấn Chi không nói gì, chỉ mím môi nhìn Triệu Tuyển, dường như đang hỏi ý kiến của Triệu Tuyển.
Theo ánh mắt của Nhan Tấn Chi, Tiền Trình Trình cũng nhìn Triệu Tuyển. Đối mặt với ánh mắt sáng quắc của hai người, Triệu Tuyển nhất thời có chút do dự.
"Nếu Tiền cô nương muốn đi, tại hạ có thể đưa cô nương đi cùng." Cuối cùng Triệu Tuyển cũng nhượng bộ một bước.
"Tốt quá rồi! Đúng rồi, ta tên Tiền Trình Trình, hai vị đại nhân cứ gọi ta là Trình Trình là được. Ta thấy hai vị đại ca đều lớn tuổi hơn ta nhiều, vậy sau này ta gọi hai vị công tử là ca ca có được không?" Tiền Trình Trình đầy phấn khích nói.
"Tại hạ Triệu Tuyển. Nhà tại hạ cũng có một muội muội trạc tuổi cô nương, nếu cô nương thích thì cứ gọi như vậy đi." Triệu Tuyển ôn hòa như ngọc, khiến Tiền Trình Trình nảy sinh hảo cảm.
"Tại hạ Nhan Tấn Chi." Nghĩ đến việc Triệu Oanh Oanh cũng gọi mình là Nhan đại ca, trong lòng Nhan Tấn Chi dâng lên một tia ấm áp, nhưng vừa nghe Tiền Trình Trình muốn gọi mình là ca ca, Nhan Tấn Chi liền lộ vẻ từ chối.