Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không (Dịch)

Lượt đọc: 8762 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 82
lưu hiệp a lưu hiệp, sao ngươi có thể sa đọa đến thế!

❊ ❊ ❊

Trong một Thiên điện nào đó ở hoàng cung.

Lưu Hiệp tỉnh giấc trên chiếc long sàng rộng lớn.

Y dụi dụi mắt, gỡ cánh tay đang đặt trên ngực mình ra, sau đó mới ngồi dậy, vừa ngáp vừa duỗi người.

Hành động của y cũng đánh thức mấy mỹ nhân trên giường, những mỹ nhân này chỉ mặc một lớp sa mỏng, để lộ ra làn da trắng nõn nà.

“Bệ hạ~ sao dậy sớm vậy, ngủ thêm một chút nữa đi mà~”

Một mỹ nhân lật người, nằm nhoài lên đùi Lưu Hiệp, nũng nịu cầu xin.

Hai mỹ nhân còn lại cũng thức giấc, một trái một phải ôm lấy cánh tay Lưu Hiệp, một người trong đó làm nũng nói: “Đúng đó bệ hạ, muộn một chút nữa đi mà.”

Tuy nhiên Lưu Hiệp không hề dao động, thản nhiên nói: “Phục thị trẫm thay y phục.”

“Dạ… Bệ hạ.”

Ba mỹ nhân thấy vậy lập tức không dám lỗ mãng nữa, thu liễm thần sắc, bắt đầu đứng dậy hầu hạ Lưu Hiệp rửa mặt chải đầu, thay y phục chỉnh tề.

Sau đó cung kính tiễn Lưu Hiệp rời đi.

Rời khỏi thiên điện, Lưu Hiệp nhìn ánh nắng rực rỡ và bầu trời quang đãng bên ngoài, hít một hơi thật sâu, cảm thấy thần thanh khí sảng.

Sau đó y quay đầu nhìn về phía thiên điện, xoa xoa eo, nhịn không được nhỏ giọng lẩm bẩm: “Sau này vẫn nên ít đến đây thôi, cứ tiếp tục thế này thì cái eo này chịu không nổi mất.”

Ba mỹ nhân này là phần thưởng mà lần trước sau khi y tố cáo Lưu Bị, Viên Thiệu đã ban cho y, vẫn luôn được nuôi dưỡng trong thiên điện, thỉnh thoảng y lại đến đây nghỉ ngơi.

Nhưng quả nhiên sắc đẹp chính là lưỡi dao sắc bén.

Mấy mỹ nhân này đều khéo léo, giỏi ăn nói, tài nghệ vô song, quan trọng nhất là ngoan ngoãn nghe lời.

Cứ tiếp tục thế này thì thân thể y sẽ ngày càng suy nhược.

Nghĩ đến đây, Lưu Hiệp càng thêm hối hận, trong lòng tự trách mình: “Lưu Hiệp a Lưu Hiệp, sao ngươi có thể sa đọa đến thế!”

“Sắc đẹp chỉ khiến chí khí của ngươi bị bào mòn, rơi vào ôn nhu hương mà Viên Thiệu bày ra, ngươi không thể mắc mưu hắn nữa!”

Lưu Hiệp hạ quyết tâm, quyết định trong vòng một tuần sẽ không đến đây nữa.

Còn sau một tuần… sau một tuần thì kỳ nguyệt sự của Chân Mật cũng đã qua rồi.

Lẽ ra Chân Mật vào cung ngày thứ hai là phải thị tẩm, nhưng thật trùng hợp là nàng ấy lại đến kỳ nguyệt sự, nên đành phải gác lại.

“Ba mỹ nhân này tuy đẹp, nhưng so với Chân Mật thì chẳng khác nào chim sẻ so với hồng hạc, hoàn toàn không cùng đẳng cấp.”

Lưu Hiệp nhớ lại dung nhan tuyệt mỹ của Chân Mật, không khỏi cảm khái.

Từng trải qua sóng gió biển khơi, sao còn coi nước ao là kỳ quan, bỏ qua núi cao vời vợi, mây khói vờn quanh có chi đẹp bằng.

Quả nhiên không có so sánh thì sẽ không có tổn thương, sau khi nhìn thấy dung mạo của Chân Mật, nhìn lại ba mỹ nhân này, liền cảm thấy không còn gì đặc biệt.

Nhưng nói vậy thì có vẻ hơi bạc tình…

Lưu Hiệp lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ vớ vẩn đó ra khỏi đầu, định bụng đi ăn chút gì đó lót dạ trước đã.

“Không biết Quách Gia lôi kéo Giả Hủ thế nào rồi.”

Giả Hủ thoạt nhìn không giống người dễ bị dụ dỗ, hơn nữa theo như ghi chép trong lịch sử, tên này cũng là kẻ theo chủ nghĩa lợi ích cá nhân.

Hơn nữa hiện tại Viên Thiệu lại coi trọng Giả Hủ như vậy, còn thỉnh tấu phong hắn làm Quang lộc huân, vị liệt cửu khanh, trong trường hợp này thì xác suất Quách Gia lôi kéo Giả Hủ thành công thật sự không cao.

Vừa nghĩ ngợi, Lưu Hiệp vừa đi bộ, chẳng mấy chốc đã đến hậu hoa viên.

Một bóng hình yểu điệu thướt tha trong hậu hoa viên đã thu hút ánh nhìn của y.

“Chân Mật?”

Tuy đã gần đến tháng sáu, nhưng hoa trong vườn vẫn nở rộ, khoe sắc, vô cùng xinh đẹp.

Hôm nay Chân Mật mặc một bộ váy dài màu xanh nhạt, bên ngoài khoác một chiếc váy lụa màu trắng ngọc bích, một dải lụa màu lam buộc quanh eo thon gọn, càng tôn lên vóc dáng yêu kiều, khí chất thanh lệ thoát tục của nàng.

Lúc này nàng đang đứng trước luống hoa, tay cầm bút lông miệt mài vẽ gì đó trên giấy, vẻ mặt vô cùng chăm chú.

“Nàng ấy đang làm gì vậy?”

Lưu Hiệp tò mò, bèn bước tới.

Chân Mật cũng chú ý tới Lưu Hiệp, bèn đặt bút lông xuống, xoay người hành lễ với Lưu Hiệp: “Thần thiếp tham kiến bệ hạ.”

“Miễn lễ.”

Lưu Hiệp khẽ phẩy tay, sau đó nhìn về phía chiếc bàn, mỉm cười nói: “Nàng còn biết vẽ tranh sao?”

Trên bàn bày giấy vẽ, trên đó vẽ vài bông hoa chưa hoàn chỉnh, chính là bút tích của Chân Mật.

Chân Mật hơi lúng túng nói: “Từ nhỏ thần thiếp đã yêu thích thư pháp và hội họa, hôm nay thời tiết đẹp, thần thiếp thấy hoa trong vườn nở đẹp, nên nhất thời ngứa ngáy tay chân nên động bút.”

“Tài nghệ thô thiển, khiến bệ hạ chê cười rồi.”

Lưu Hiệp nghe vậy liền đưa tay cầm bức tranh của Chân Mật lên xem xét kỹ lưỡng.

Thành thật mà nói, tài vẽ tranh của Chân Mật cũng coi như tạm được.

Chỉ là chất lượng giấy thời đại này thật sự rất kém, hiệu quả vẽ ra thật sự không được như ý muốn.

“Cách nàng vận bút thế này thì lượng mực quá đậm.”

Lưu Hiệp sau khi xem một lúc liền lên tiếng nhận xét.

Chân Mật nghe vậy khẽ giật mình, trong đôi mắt đẹp lóe lên tia hoang mang, còn chưa kịp phản ứng thì Lưu Hiệp đã tiếp tục nhận xét.

“Hơn nữa bút lông ra mực khá nhiều, vẽ hoa nên dùng đầu bút phác họa đơn giản, vẽ ra thần thái là được, không cần thiết phải đậm nét, ngược lại sẽ trở nên tầm thường.”

“Nàng xem chỗ này mực nước loang quá nhiều, cả bông hoa trông quá mức sưng phồng, không có cảm giác thanh thoát.”

Lưu Hiệp thao thao bất tuyệt, chỉ ra những điểm chưa hoàn thiện trong bức tranh của Chân Mật.

Điều này cũng không phải là y đang nói bừa, y cũng có chút văn nghệ, từng tham gia rất nhiều lớp năng khiếu, hội họa cũng khá là giỏi. Chỉ là tranh thủy mặc cần có thời gian tôi luyện, y giỏi vẽ chì hơn.

“Bệ hạ cũng hiểu về hội họa sao?”

Chân Mật hiển nhiên không ngờ tới điều này, có vẻ kinh ngạc.

Lưu Hiệp cười nói: “Hiểu sơ sơ, hiểu sơ sơ thôi.”

Cũng chỉ là trình độ đạt giải nhất thành phố thôi.

Chân Mật nghe vậy, đôi mắt bỗng sáng lên, do dự một chút rồi mới cắn môi, dè dặt hỏi: “Vậy… Bệ hạ có thể dạy thần thiếp được không?”

Nàng học vẽ đều là tự mình mày mò học hỏi, mà vừa rồi nghe được những lời nhận xét của Lưu Hiệp, liền biết y nhất định rất giỏi.

Cho nên mới nhịn không được hỏi như vậy.

“Ừm… Nàng chờ một chút, trẫm bảo người đi chuẩn bị.”

Lưu Hiệp nghĩ nghĩ, bèn gọi hoạn quan đến, sau đó ghé tai dặn dò vài câu, hoạn quan lập tức cung kính lui xuống.

Không lâu sau liền bưng một chiếc bát nhỏ quay lại.

“Đây là…”

Chân Mật nhìn thứ gì đó trong bát, trong lòng càng thêm nghi hoặc.

Bệ hạ muốn làm gì vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »