Trẫm Có Thể Đi Đến Bờ Bên Kia Không (Dịch)

Lượt đọc: 8711 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »
Chương 17
trương cáp!

❊ ❊ ❊

Sau một hồi tranh luận, chuyện sắc phong rốt cuộc cũng được định đoạt, Viên Thiệu được phong làm Đại tướng quân, Viên Thuật được phong làm Thái úy.

Ngay sau đó Viên Thiệu liền nghênh đón Lưu Hiệp tiến vào biệt cung tham quan.

“Bệ hạ, biệt cung này tổng cộng có chín toà cung điện, phân biệt có công dụng thiết triều tiếp kiến bá quan, xử lý chính vụ, tổ chức yến hội, cùng với nghỉ ngơi.”

“Thần đã chuẩn bị kỹ càng trong cung một trăm thị nữ, hai trăm nô bộc để hầu hạ ngài, ngoài ra còn có một ngàn cấm quân, dùng để bảo vệ hoàng cung, bảo vệ an toàn cho bệ hạ.”

Viên Thiệu giới thiệu đơn giản cho Lưu Hiệp một chút về bố trí bên trong cung.

Cung điện lớn như vậy đều đã chuẩn bị xong, gã tự nhiên sẽ không tiếc rẻ nhân lực, cho nên trực tiếp an bài ba trăm người đến hầu hạ Lưu Hiệp, ngay cả cấm vệ quân cũng an bài hẳn một ngàn người, vô cùng phô trương.

“Nhiều như vậy sao?”

Lưu Hiệp thầm líu lưỡi, không khỏi kinh ngạc trước sự hào phóng của Viên Thiệu.

Viên lão bản tặng y biệt thự lớn còn chưa đủ, còn chuẩn bị kỹ càng người hầu kẻ hạ bên trong, thậm chí còn có cả cấm vệ quân!

Đây mà là lão bản sao? Đây rõ ràng là nghĩa phụ!

Lưu Hiệp còn chưa kịp lên tiếng, Viên Thiệu đã quay sang phía sau hô lớn: “Trương Cáp, còn không mau đến bái kiến bệ hạ?”

Tiếng nói vừa dứt, trong đám người, một vị võ tướng thân hình cao lớn, thoạt nhìn có chút trầm mặc ít nói bước ra, sau đó trực tiếp quỳ gối trước Lưu Hiệp.

“Mạt tướng Trương Cáp, tham kiến bệ hạ!”

Giọng nói không lớn, nhưng lại khiến toàn thân Lưu Hiệp chấn động, suýt nữa thì không nhịn được mà giật mình thảng thốt!

Trương, Trương Cáp?!

Lưu Hiệp có chút hoài nghi bản thân có phải là xuất hiện ảo giác hay không.

Đường đường là một trong Ngũ tử lương tướng, có thể sánh ngang với Ngũ hổ tướng của Thục quốc, vậy mà lại bị phái đến làm thống lĩnh cấm vệ cho y?

Phải biết thống lĩnh cấm vệ nói dễ nghe là Lang trung lệnh, nói khó nghe thì chính là đội trưởng đội bảo an của hoàng cung.

Nếu là vào thời kỳ vương triều hưng thịnh, chức vị này địa vị xác thực không tính là thấp, nhưng hiện tại nhà Hán đều đã suy bại, cái vị thiên tử này của y lại càng là giả mạo, làm thống lĩnh cấm vệ cho y căn bản không có chút tiền đồ nào.

Viên Thiệu sao có thể dùng người như vậy?

“Ồ… A, tốt, tốt, tướng quân mau mời đứng dậy.”

Lưu Hiệp đè nén khiếp sợ trong lòng, hoàn hồn lại, hoà ái nói, sau đó tự mình tiến lên đỡ Trương Cáp dậy.

Được đối đãi như vậy, ngược lại khiến Trương Cáp có chút thụ sủng nhược kinh.

“Bệ hạ, Trương Cáp vốn là bộ tướng dưới trướng của Hàn Phức, thần chiếm được Ký Châu, hắn liền đầu hàng theo thần.”

“Trương Cáp có dũng có mưu, hơn người thường rất nhiều, có hắn thống lĩnh cấm quân, bảo vệ hoàng cung, bệ hạ nhất định có thể gối cao không lo.”

Viên Thiệu mỉm cười giới thiệu với Lưu Hiệp, nhưng trong lòng gã lại chẳng coi trọng Trương Cáp cho lắm.

Dưới trướng của gã mãnh tướng như mây, có Nhan Lương Văn Sửu, Khúc Nghĩa Hàn Mãnh Thuần Vu Quỳnh, người nào mà không phải là đại tướng có thể độc lập tác chiến.

Trương Cáp chỉ là một tên hàng tướng, lại chẳng có chiến công gì hiển hách, căn bản không lọt vào mắt gã.

Nhưng nếu như cứ để nhàn rỗi một chỗ, người khác khó tránh khỏi sẽ cho rằng gã là kẻ lòng dạ hẹp hòi, không biết trọng dụng người tài, chi bằng hiện tại cứ phế vật lợi dụng, cho hắn đi thống lĩnh cấm quân.

“Đó là lẽ dĩ nhiên, có tướng quân ở đây, trẫm an tâm rồi.”

Lưu Hiệp gật đầu phụ họa, biểu cảm trên mặt không có gì thay đổi, kỳ thực trong lòng đã sớm vui như mở cờ!

Vừa rồi y mới nhớ ra nguyên nhân, Trương Cáp đầu quân cho Viên Thiệu chưa được bao lâu, căn bản không được coi trọng, là sau này đầu quân cho Tào Tháo mới bắt đầu nổi bật.

Không ngờ tới hiện tại lại để y nhặt được bảo bối!

“Mặc dù thân phận thiên tử của ta là giả, nhưng trừ Viên Thiệu, Thư Thụ, còn có đám người bên Tào Tháo ra, không còn ai biết.”

“Ta chưa chắc không thể lợi dụng thân phận này, để tranh thủ lôi kéo một đám người về phía mình.

Tâm tư của Lưu Hiệp bắt đầu hoạt động.

Ban đầu y vốn không có ý định như vậy, nhưng Viên Thiệu lại đưa Trương Cáp đến, điều này khiến nội tâm y âm thầm thay đổi.

Y làm như vậy không phải là vì sau này tranh bá thiên hạ gì đó, mà là muốn tự bảo vệ mình, bởi vì y cũng không biết sau khi lợi dụng xong Viên Thiệu có giết y hay không, y không muốn ngồi chờ chết.

Mà Viên Thiệu hoàn toàn không biết suy nghĩ trong lòng Lưu Hiệp lúc này, sau khi để Trương Cáp ở lại, gã liền nói: “Như vậy bệ hạ, thần xin phép cáo lui trước.”

Nói xong, liền mang theo một đám gia thần rời đi.

Chỉ còn lại Lưu Hiệp và Trương Cáp đứng tại chỗ.

“Cuối cùng… cũng được tự do rồi.”

Lưu Hiệp tiễn Viên Thiệu cùng đám người rời đi, trong lòng như trút được gánh nặng.

Mặc dù từ biệt viện đến hành cung này, cũng chỉ là đổi từ cái lồng nhỏ sang cái lồng lớn hơn một chút, nhưng lúc này y vẫn có cảm giác “Lâu ngày nhốt trong lồng, nay được trở về với tự nhiên.”

Cuối cùng cũng không cần phải ở trong cái viện tử nhỏ hẹp đó nữa rồi!

Ngay lúc Lưu Hiệp còn đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi có được chút tự do, Trương Cáp sau lưng y cũng chủ động cáo lui.

“Bệ hạ, mạt tướng cần phải đi điều động cấm quân, bố phòng cho hoàng cung, xin phép cáo lui trước.”

Trương Cáp khom người nói, thái độ vô cùng cung kính.

Lưu Hiệp nghe vậy hoàn hồn lại, sau đó lập tức đưa tay giữ lấy cánh tay Trương Cáp, cười tủm tỉm nói: “Này, chuyện đó không vội, trước tiên đi theo trẫm đến đình nghỉ mát bên kia ngồi một lát, trò chuyện với trẫm đã.”

“Bệ hạ, điều này…”

Bị Lưu Hiệp kéo tay, Trương Cáp có chút luống cuống.

Kéo tay, cùng với tự mình đỡ dậy, hai hành động này là cử chỉ thể hiện sự thân cận và tin tưởng của người có địa vị cao hơn đối với người có địa vị thấp hơn.

Trương Cáp tự nhận mình chỉ là một tên Trung lang tướng nhỏ bé, có đức hạnh gì mà được thiên tử đối đãi như vậy?

Nhưng Lưu Hiệp không đợi Trương Cáp từ chối, liền kéo hắn đi về phía đình nghỉ mát cách đó không xa.

“Tướng quân, đừng đứng ngây ra đó, qua đây ngồi đi.”

Lưu Hiệp đi trước tìm một chiếc ghế đá ngồi xuống, sau đó vẫy tay với Trương Cáp.

Trương Cáp nghe vậy vội vàng xua tay từ chối: “Không không không, mạt tướng đứng là được rồi, sao có thể ngồi cùng bệ hạ, như vậy thật quá thất lễ.”

“Vậy cũng được.”

Lưu Hiệp nghe vậy cũng không kiên trì nữa.

Y vốn định nhân cơ hội này để kéo gần khoảng cách với Trương Cáp, tiện thể xem thử có thể thu phục được hắn hay không, nếu như quá mức nhiệt tình dọa người ta chạy mất thì không hay.

Nhìn thấy dáng vẻ dè dặt lo lắng của Trương Cáp, Lưu Hiệp cười nói: “Tướng quân không cần căng thẳng, trẫm tìm ngươi chẳng qua là muốn trò chuyện với ngươi một chút mà thôi, dù sao sau này ngươi cũng là người phụ trách bảo vệ an toàn cho trẫm, trẫm ít nhiều cũng phải tìm hiểu một chút chứ nhỉ?”

Nghe vậy, Trương Cáp mới hơi yên tâm một chút, cũng hiểu được vì sao Lưu Hiệp lại nhiệt tình với hắn như vậy.

Bởi vì người quản lý cấm quân là thị vệ thân cận của thiên tử, nói chung đều là do con cháu hoàng thất, hoặc là người được thiên tử tin tưởng nhất đảm nhiệm; hắn thân là người ngoài đột nhiên được phái đến đảm nhiệm chức vụ này, thiên tử có chút lo lắng cũng là chuyện bình thường.

Vì vậy Trương Cáp suy nghĩ một lát, mới nghiêm mặt nói: “Bệ hạ, mạt tướng vốn là thuộc hạ của Ký Châu mục Hàn Phức, nhưng sau khi Viên Thiệu tiếp quản Ký Châu, mạt tướng liền đầu quân cho hắn.”

“Nhưng xin bệ hạ yên tâm, mạt tướng không phải là người của Hàn Phức hay Viên Thiệu, mà là trung thành với Đại Hán, trung thành với thiên tử.”

“Nay được bệ hạ giao cho thống lĩnh cấm quân, nhất định sẽ dốc hết sức lực, bảo vệ bệ hạ chu toàn.”

Lời nói của Trương Cáp vô cùng dứt khoát, thần sắc càng thêm kiên định.

Lời này của hắn ngụ ý đã nói rất rõ ràng, chính là để Lưu Hiệp không cần phải lo lắng hắn là người của Hàn Phức hoặc Viên Thiệu, hắn trung thành chính là triều đình Đại Hán.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Thời Tam Quốc Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250
Tiến »