Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 512
Người Tây Ban Nha, người Bồ Đào Nha và người Anh (2)

❊ ❊ ❊

Sĩ quan phụ tá nhắc nhở nói: “Ngài Tổng đốc, ngài không có quyền điều binh ở Philippines, ngài chỉ có thể điều động đội cảnh vệ bến cảng và hạm đội mậu dịch Minh (Trung) - Nhật. Hơn nữa những bộ đội này có lẽ có thể không phục tùng mệnh lệnh.”

Đội cảnh vệ bến cảng tổn cộng 300 người, 100 binh lính Bồ Đào Nha - Macao, 200 binh lính Tây Ban Nha - Philippines.

Đặc biệt là những binh lính Macao này, tất cả đều là người Bồ Đào Nha sinh ra lớn lên ở Macao. Bọn họ đều có vẻ có quan hệ rất lạnh nhạt với người Bồ Đào Nha, chứ đừng nói đến Tổng đốc do quốc vương Tây Ban Nha phái đến này.

Bây giờ lực lượng vũ trang ở Macao, có hai phần ba đến từ Philippines, mục đích là vì trấn áp người Bồ Đào Nha phản loạn!

“Cộc cộc cộc!”

“Mời vào!”

Một nghị viên Bồ Đào Nha Macao, bước vào phòng làm việc của Tổng đốc, lấy ra một văn kiện nghị hội nói: “Ngài Tổng đốc, mời ngài lập tức đi đến Quảng Châu, hơn nữa nhất định phải dẫn theo ba thành viên nghị hội. Nếu không thì, nghị hội sẽ dẫn đường thị dân hành động, Macao không chào đón một Tổng đốc không có năng lực!”

“Được, nghị viên tiên sinh, tôi sẽ suy xét.” Paolo mỉm cười nói.

Nghị viên xoay người bước đi, căn bản không để Tổng đốc vào mắt.

Macao đã có được quyền tự trị, cho dù là Tổng đốc, cũng không thể nhúng tay quản lý sự vụ.

Hơn nữa, bản địa Bồ Đào Nha đang nháo độc lập. Paolo là Tổng đốc quốc vương Tây Ban Nha phái tới, hắn sợ làm mất lòng nghị hội Macao, sẽ khiến cho Macao độc lập khỏi Tây Ban Nha.

Ngoài ra giáo hội Macao cũng không ngừng tranh đấu, dòng chúa Jesus, dòng Dominican, dòng Franciscans, Augustino, bốn giáo hội lớn lần lượt đại biểu cho các thế lực khác nhau.

Trong lịch sử, năm Sùng Trinh thắt cổ, nghị hội Macao trực tiếp trục xuất người Tây Ban Nha, bốn đại giáo hội cũng bắt đầu tranh đấu kịch liệt. Tổng đốc Macao, cũng thuộc loại đối tượng bị trục xuất. Hơn nữa, dân bản xứ Bồ Đào Nha Macao, thật sự khiến cho Tổng đốc Macao bỏ chạy!

Bây giờ Paolo có áp lực rất lớn, bên ngoài có Triệu Hãn Quảng Châu tạo áp lực, bên trong có nghị hội Macao tạo áp lực.

Càng độc ác hơn là người Hà Lan, năm trước hạm đội Hà Lan, trực tiếp phong tỏa Malacca nửa năm, không cho bất kỳ con thuyền nào của Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha thông hành.

“Chuẩn bị một chút, ba ngày sau đi Quảng Châu.”

Paolo thở dài ngồi ở trên ghế, một bộ dáng cuộc đời này không còn gì luyến tiếc, hắn đúng là xui xẻo tám đời, mới bị điều đến Macao làm Tổng đốc cái gì đó.

Ba ngày sau, bắt đầu khởi hành.

Tổng đốc, sĩ quan phụ tá, nghị viên, đội cảnh vệ, đội mậu dịch, tổng cộng hơn bốn mươi người đến Quảng Châu.

Chủ sự Thị bạc ti Đặng Vân Chiêm tiếp đãi bọn họ, rồi cứ để ở đó rồi không quản nữa, còn không cho bọn họ tùy ý đi lại.

“Chúng ta bị giam lỏng rồi.” Tư lệnh Salmento đội tàu mậu dịch Trung - Nhật nói.

Paolo lại thở phào một hơi nhẹ nhõm nói: “Không phải giam lỏng, đây là một thủ đoạn tạo áp lực trong đàm phán. Xem ra, Triệu cũng không phải thật sự muốn trục xuất chúng ta, nếu không thì hắn không cần phải tạo áp lực như vậy.” Đột nhiên Paolo cười lên, “Các vị, thả tâm tình thoải mái một chút, Triệu sớm muộn gì cũng sẽ đám phán với chúng ta thôi.”

“Có lẽ vậy.” Desino cười lạnh nói.

Desino là đại biểu nghị hội Macao đi đàm phán, gia gia hắn là người Bồ Đào Nha, phụ thân là người Bồ Đào Nha sinh ra ở Trung Quốc, bản thân hắn còn là con lai giữa Bồ Đào Nha và Trung Quốc.

Bồ Đào Nha?

Đó là tổ quốc của phụ thân và gia gia, không phải là tổ quốc của hắn.

Huống hồ, Bồ Đào Nha bị Tây Ban Nha thống trị nhiều năm, hắn cũng không tình nguyện làm việc cho một quốc vương Tây Ban Nha.

Desino chẳng những biết nói tiếng Quảng Đông, mà còn biết nói tiếng phổ thông Đại Minh, hắn thường xuyên giao tiếp với quan viên Đại Minh. Cũng chính bởi vì như thế, thân phận con lai đê tiện của hắn, mới có thể từng bước đi lên làm nghị viên Macao.

Chính vào lúc này, một người nước ngoài bị quan sai dẫn đến, đi qua viện của sứ đoàn Macao, thẳng về phía bên trong.

“Xin chào, anh là người Bồ Đào Nha sao?” Salmento vội vàng nói.

Người nước ngoài xoay người mỉm cười nói: “Không, tôi là người nước Anh.”

Nói xong, người này đi theo quan sai rời đi, rõ ràng là bị cố ý dẫn vòng qua đây.

Đột nhiên Desino nói: “Tôi từng gặp hắn, Peter Mundy thương nhân kiêm lữ hành người Anh.”

“Đáng chết, sao nơi này còn có thương nhân nước Anh, bọn bọ là tới cướp đường làm ăn!” Salmento tức giận đến đi qua đi lại.

Paolo thở dài nói: “Triệu thủ lĩnh phản quân này, không chỉ là tướng lĩnh xuất sắc, mà còn là nhà đàm phán ưu tú. Lần đàm phán này, chúng ta đã thua một nửa rồi, chỉ xem hắn đưa ra cái giá gì thôi. Nói thật, chúng ta con đường để chúng ta cò kè mặc cả rất ít.”

Trong lịch sử, bản du ký Trung Quốc đầu tiên của nước anh, Chính là do Peter Mundy sáng tác, gọi là “Lữ hành ký u Á của Peter Mundy”.

Mấy năm trước, người này từng đến một lần, đi theo hạm đội nước Anh đến Quảng Châu làm ăn, chính là lần bồi thường 2800 lượng bạc, đoạt 30 đầu heo. Peter Mundy không phải quan chỉ huy, hắn chỉ là một thương nhân đi theo thuyền, tuy không mua được đủ lượng hàng hóa, nhưng vẫn có thể khiến cho hắn trở về nước Anh kiếm được một khoản.

Năm trước, Peter Mundy lại đến Quảng Đông, một mình điều khiển thương thuyền đi đến, chưa đi được nửa đường đã không may mắn bị cướp.

Đáng tiếc Bồ Đào Nha làm khó từ bên trong, thương thuyền của Peter Mundy dừng ở Macao, qua hơn nửa năm căn bản không mua được hàng hóa. Tên này dứt khoát ở lại Macao du lịch, lại hối lộ quan lại Đại Minh, dẫn theo tùy tùng đến vùng ngoại thành Quảnh Châu du lịch, cuối cùng ở trong nhà một thân sĩ trở thành bạn bè với một sĩ tử trẻ tuổi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »