Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 515
Chính biến Macao (1)

❊ ❊ ❊

Điều thứ tư, cho phép Bồ Đào Nha Macao giữ lại giáo đường, nhưng chỉ có thể truyền giáo trong giáo đường, không được truyền giáo ở ngoài giáo đường.

Điều thứ năm, người ngoại quốc định cư lâu dài ở Macao, phải đến huyện Hương Sơn làm hộ tịch. Chỉ có sổ hộ tịch, mới có thể rời khỏi nơi ở, cho phép thông hành ở những địa phương bên ngoài Macao.

Điều thứ sáu, dành ra một mảnh đất, thành lập tiểu học Macao, sau này chọn thời điểm thành lập trung học Macao. Trẻ con mười hai tuổi ở Macao, phải đưa vào trường học tập, hơn nữa không được ưu đãi miễn học phí.

Điều thứ bảy, người ngọai quốc định cư lâu dài ở Macao, nếu biết nói tiếng Hán, viết chữ Hán, có thể xin hộ khẩu chính thức, từ đó về sau quy phục làm người Trung Quốc. Nhưng mà, nhất định phải từ bỏ Thiên Chúa giáo, Tân giáo và các tín ngưỡng tôn giáo phương tây.

Điều thứ tám, ở khu vực định cư của người nước ngoài ở bên rìa Macao, sẽ xây dựng một tòa đạo quan, một tòa chùa, chia ruộng đất trồng trọt cho tăng đạo. Người ngoại quốc tình nguyện thay đổi tin Phật giáo, đạo giáo, có thể đi vào nghe tăng đạo giảng kinh.

Điều thứ chín, cho phép người Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, trực tiếp tiến hành mậu dịch ở Quảng Châu.

Điều thứ chín này nếu như ký kết, Paolo còn làm Tổng đốc cái gì nữa?

Sắc mặt Julio xanh mét, hắn là tổng tư lệnh đội cảnh vệ Macao, mà Triệu Hãn lại muốn mạnh mẽ giải tán đội cảnh vệ.

Quy củ của cảng Quảng Châu rất cổ quái, thương nhân các quốc gia đều có thể trực tiếp đến Quảng Châu mậu dịch, ngoại trừ người Nhật Bản và người Châu u.

Người Châu u muốn làm ăn, phải thông qua ngư dân buôn lậu, vận chuyển hàng hóa từ Quảng Châu đến Macao.

Đây là chính sách mới nhất của cuối thời kỳ nhà Minh.

Bây giờ Triệu Hãn kế tục mở rộng, thương nhân Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha, có thể trực tiếp đi Quảng Châu mua đồ. Đây là ý gì?

Ý nghĩa là cảng Macao phế đi một nửa, ý nghĩa là Hà Lan, nước Anh có có thể vòng qua Macao trực tiếp đến Quảng Châu!

“Không được cò kè mặc cả, các ngươi chỉ có hai lựa chọn. Ký, hoặc là không ký! Yên tâm, cho dù không ký, ta cũng sẽ thả các ngươi rời đi. Sau khi các ngươi trở về, chuẩn binh binh lính cho tốt chuẩn bị chiến tranh.” Triệu Hãn nói xong xoay người bước đi, trực tiếp chấm dứt đàm phán.

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Paolo nói: “Ai dám ký?”

Không có ai trả lời.

Thật lâu sau, Desino nói: “Nếu như không ký, sẽ mất Macao. Trên biển có Trịnh Chi Long, lục chiến chúng ta cũng không đánh lại được. Lô cốt vô dụng, cắt lương thực một tháng, toàn bộ thủ quân sẽ đói chết.”

Paolo suy sụp ngồi xuống.

Hiệp ước Macao, vẫn là ký rồi, vì không có lựa chọn nào khác.

Tây Ban Nha đang đánh trận với Hà Lan, Bồ Đào Nha lại vẫn luôn nháo loạn độc lập, Tổng đốc Macao ở giữa rất khó xử.

Triệu Hãn cho phép cư dân ngoại quốc thuộc khu vực tự trị, đã là giữ lại thể diện cuối cùng cho Tổng đốc hòa nghị rồi. Một khi xé rách mặt, sợ rằng đến ngay cả khu cư dân cũng không bảo đảm được, trên đảo hơn hai nghìn người Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha nên đi đâu đây?

“Một hai ba, đụng!”

“Một hai ba, đụng!”

“Oành!”

Người Bồ Đào Nha tu sửa tường ranh gới Macao, lúc này vẫn chưa hoàn thành, một đoạn đã bị dỡ xuống rồi.

Nơi Đại Minh cho người Bồ Đào Nha thuê, cũng không phải là toàn bộ đảo Macao, chỉ là một mảnh nhỏ trên đảo mà thôi. Bồ Đào Nha vượt giới xây dựng giáo đường, bị quan phủ Đại Minh dỡ rất nhiều lần, chỉ còn một xưởng đúc pháo vẫn luôn được giữ lại.

Tuy Triệu Hãn cho phép tụ cư là khu vực tự trị, nhưng chỉ giới hạn ở khu vực tụ cư, tường ranh giới cuốn một mảnh lớn nông thôn vào trong vòng rồi.

Tri huyện Hương Sơn Cam Đại Thụ, tự mình dẫn theo quan lại, đi đến chia ruộng cho những người Hán có hộ tịch ở trên đảo.

Một vài lại viên bản địa gõ la hô to: “Mau đến đăng ký lập hộ khẩu, lập hộ tịch xong sẽ được phát khế ước, tư điền không có khế ước sẽ bị sung công! Chỉ cần lập hộ tịch, sau này sẽ không sợ người Bồ Đào Nha khi dễ!”

Pháo đài của Macao đã xây dựng được tám phần, còn một pháo đài vẫn đang xây dựng, có hơn sáu mươi khẩu pháo phòng thủ, ngoài ra còn có hai mươi khẩu pháo chiến hỏa.

Phí Như Hạc tự mình dẫn binh đi tiếp nhận pháo đài và đại pháo.

Lấy hiệp ước ra, tất cả thuận lợi, rất nhanh Phí Như Hạc đã nắm giữ được pháo đài trong tay.

“Dừng lại, đây là xưởng pháo của Bồ Đào Nha, hành vi của các ngươi là cướp bóc! Bên trong “hiệp ước Macao không ghi rõ sở hữu cửa xưởng pháo, các ngươi không thể tùy ý cướp đi!” Nghị viên Masca ngăn trước cửa xưởng pháo

Đồ Đình Diệp nói với phiên dịch viên: “Nói cho hắn, ta là Tuần ti kiểm Đồ Đình Diệp của Macao, sau này trị an của Macao sẽ do ta quản. Xưởng đúc pháo Bugarao thuộc loại kiến trúc vượt biên giới, phải thu hồi, nghị hội Macao chỉ có thể quản lý khu tụ cư! Giơ súng!”

Ba trăm hỏa thương, đồng loạt giương lên.

Đồ Đình Diệp thấy đối phương còn chưa tránh ra, lại hô: “Đốt lửa ngòi lửa!”

Masca sợ tức mức lập tức né tránh, hổn hển nói: “Chiến tranh, các ngươi đây là đang khơi mào chiến tranh!”

Xưởng pháo Bugarao được gọi là xưởng pháo tốt nhất Viễn Đông, chẳng những bán rất khá ở Châu Á, mà còn có thể bán về Châu u.

“Pháo thần uy đại tướng quân” của thành lâu Bắc Kinh, chính là được sản xuất ở xưởng pháo Bugarao này.

Đồ Đình Diệp cười lạnh: “Đi vào nói với bọn họ.”

Vương Thăng Thái dẫn theo hơn mười học đồ, đi vào xưởng đúc pháo nói: “Từ nay về sau, xưởng đúc pháo Bugarao, đổi thành xưởng đúc pháo Macao, ta là người giám thị của xưởng đúc pháo. Lương bổng của các ngươi vẫn như cũ, nếu như có thể cải tiến công nghệ, hoặc là chất lượng đúc pháo tốt, còn có thể lấy được thưởng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »