Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 579
Rất nhiều người phải xui xẻo (1)

❊ ❊ ❊

Hơn mười người hầu, trong lòng mang theo thấp thỏm, cuối cùng mơ hồ tìm đến đội tàu ở bên bờ sông.

“Đứng lại!”

Phần lớn binh lính không rời thuyền, nhưng phái binh đóng giữ ở bên bờ, trước sau đều có binh lính canh gác.

Người hầu này lập tức quỳ xuống: “Quân gia, ta quen biết Triệu Thiên Vương, chúng ta là tới giải oan!”

“Hãn ca nhi cứu mạng!”

“Hãn ca nhi, ta là Phí Cốc, ta từng nói chuyện với ngươi!”

“…”

Lúc này đã là bốn giờ sáng.

Những người này bị đưa lên trên thuyền, chẳng những Triệu Hãn rời giường trước, mà các bí thư và nhóm danh sĩ ở khoang thuyền cách vách cũng đều tỉnh lại.

“Bái kiến Triệu Thiên Vương (đại lão gia, Hãn ca nhi, Triệu tiên sinh)!”

Đủ các loại xưng hô, từ trong miệng nhóm người hầu vang lên, mọi người bắt đầu đồng loạt quỳ xuống.

Triệu Hãn cười nói: “Có người gọi ta là Hãn ca nhi, vậy thì đừng làm như người xa lạ, đều đứng lên nói đi.”

Có người đứng lên, có người vẫn quỳ, có người sau khi đứng lên nhìn trái nhìn phải rồi lại muốn quỳ.

“Đứng lên!” Triệu Hãn quát.

Những người quỳ, sợ đến mức vội vàng đứng lên.

Người đứng, sợ tới mức phù phù quỳ xuống.

Hai thân vệ đứng ở bên người Triệu Hãn, tất cả đều cắn môi nhịn cười.

Đợi cho mọi người đều đứng lên, Triệu Hãn nói về phía bên ngoài: “Các ngươi cũng đi vào nghe đi.”

Các bí thư và danh sĩ nối đuôi nhau đi vào.

Triệu Hãn nói: “Chọn một đại biểu nói chuyện, đừng có mỗi người một lời mồm năm miệng mười.”

Phí Cốc bị đẩy ra làm đại biểu, hắn không trực tiếp nói ra oan tình, mà làm bộ làm thân nói: “Hãn ca nhi, ta là Phí Cốc, có còn nhớ rõ ta không?”

“Chào huynh đệ Phí Cốc, nói xem đã xảy ra chuyện gì đi.” Triệu Hãn cười nói.

Phí Cốc rất cao hứng, nói: “Hãn ca nhi phái người về Nga Hồ chia ruộng, còn phóng thích gia nô, đây là chuyện tốt. Nhà của ta cũng đươc chia ruộng, cuộc sống khá tốt. Nhưng sau khi thu hoạch vụ thu, phu nhân…”

“Phu nhân nào?” Triệu Hãn ngắt lời nói.

“Chính là nhị thiếu nãi nãi lúc trước,” Phí Cốc giải thích nói, “Nhị thiếu nãi nãi rất hà khắc, Hãn ca nhi biết đó, nàng thường xuyên đánh chửi dọa người. Sau khi phóng thích gia nô, không có hạ nhân nào tình nguyện ở lại làm người hầu. Sau khi phóng thích gia nô, nhị thiếu nãi nãi lần lượt mời ba mươi người hầu, tất cả đều bị nàng đánh chạy hết. Nàng cầm khế ước thuê đi báo quan, nói kỳ hạn thuê chưa hết, để cho những người chạy trốn đền tiền.”

Triệu Hãn hỏi: “Báo quan ở trong huyện hay là trên trấn, kết quả xử lý như thế nào?”

Phí Cốc trả lời: “Đều là trấn trên điều giải, trưởng trấn thiên vị giúp đỡ nhị thiếu nãi nãi. Những người hầu này, tình nguyện vay tiền bồi thường, cũng không tình nguyện làm tiếp nữa. Nhị thiếu nãi nãi không thuê được người hầu, đã dẫn theo ác nô, cầm gậy gộc triệu hồi về những gia nô chúng ta.”

“Thôn trưởng cũng không quản?” Triệu Hãn hỏi.

“Không quản,” Phí Cốc nói, “Nếu luận tiền công, nhị thiếu nãi nãi trả đủ, sau khi chia nhà ở riêng cũng không cắt xén, chỉ là thích đánh chửi hạ nhân lung tung. Không cần biết có làm sai chuyện gì hay không, nàng tâm tình không tốt sẽ đánh người để trút giận. Mùa đông năm trước, Phí Lương bị đánh gãy chân, hơn một tháng mới có thể xuống đất, hắn to gan đi trấn trên báo quan. Trưởng trấn căn bản không quản, còn phái người mật báo cho nhị thiếu nãi nãi. Nhị thiếu nãi nãi lại lôi Phí Lương ra đánh một trận, đánh rất mạnh, người đều bị phế rồi, sau đó Phí Lương được nâng về nhà, chỉ cho một lượng bạc làm phí thuốc thang.”

“Phí Lương đâu?” Triệu Hãn nhíu mày nói.

Phí Cốc nói: “Chết rồi, nằm ở nhà nửa tháng rồi chết. Cha nương Phí Lương đi báo quan, Huyện thái gia nói nhân chứng vật chứng không đủ, phán Phí Lương là ngã bị thương không chữa trị nên chết.”

Triệu Hãn hỏi nô bộc khác: “Phí Cốc nói có đúng tình hình thực tế không?”

“Đều là sự thật!” Mọi người đều phụ họa.

Một người nha hoàn tên là Hi Lan, kéo tay áo ra nói: “Ngày hôm qua ta còn bị đánh một trận, cánh tay đều bị đánh cho bầm dập rồi.”

Triệu Hãn nói với đội trưởng thân vệ: “Truyền lệnh, gọi tất cả Tri phủ Quảng Tín, chủ quan hình luật Đồng tri phủ Quảng Tín. Còn có Tri huyện Duyên Sơn, khoa trưởng hình khoa huyện Duyên Sơn, trưởng trấn Nga Hồ, phó trưởng trấn, thôn trưởng thôn Nga Sơn tất cả đều gọi đến đây!”

Đội trưởng thân vệ lập tức đi sắp xếp, rất nhanh đã dẫn về hai người.

Tri huyện Duyên Sơn, khoa trưởng hình khoa ở ngay bên bờ, những quan viên khác của huyện Duyên Sơn cũng ở đây, ban đêm ngồi thuyền tới nghe.

Triệu Hãn tóm tắt vụ án một hồi, hỏi: “Ngươi chính là phán án như thế?”

Tri huyện Phùng Thắng Luận sợ tới mức cái trán đổ mồ hôi, giải thích nói: “Tổng trấn, tại hạ là hai tháng trước mới được điều nhiệm làm Tri huyện Duyên Sơn, chưa từng chạm qua án này, cũng không có người nào đến cáo trạng phu nhân Phí gia. Hóa ra là vị Tri huyện trước kia, nghe nói chiến tích lớn lao, được triệu đi thư viện Bạch Lộ Châu tiến tu rồi, lần này cần đi theo quân xuất chinh Hồ Nam.”

“Được lắm, rất cao, chiến tích lớn lao, còn thăng cao!” Mặt Triệu Hãn đầy vẻ tươi cười, người quen thuộc hắn, đều biết đây là đã rất giận dữ rồi.

Mỗi lần chuẩn bị đánh trận, đầu tiên đều lựa chọn quan lại ưu tú trước, để cho bọn họ sau khi tiến tu sẽ đi theo quân xuất chinh, chuyên môn phụ trách quản lý dân phu vận lương. Một khi chiếm cứ địa bàn mới, sẽ lập tức xử lý dân chính, toàn bộ hành trình rất liền mạch chỉ khi mở rộng quá nhanh mới có thể tạm thời thiếu quan lại.

Triệu Hãn lại hỏi: “Khoa trưởng hình khoa đâu?”

Phùng Thắng Luân nói: “Cũng đi theo quân xuất chinh rồi, khoa trưởng các khoa của huyện nha, năm nay có hai người được thăng điều đi nơi khác.”

Đôi mắt Triệu Hãn nhíu lại nhìn hai tên xui xẻo trước mặt nói: “Hai người các người, ghi lỗi nặng xử phạt!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »