Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 505
Chí hướng nhỏ của Phong Lang Cư Tư (1)

❊ ❊ ❊

Các quan viên lần lượt rời đi, Phương Thắng Xương phụ trách đi bến tàu đón người.

Phí Như Hạc và Trâu Quang Đệ bị giữ lại.

Đột nhiên Triệu Hãn nói: “Việc nhận tham ô hối lộ, đầu tiên điều tra từ trong quân trước, bắt đầu điều tra từ quân quan, tuyên giáo viên trong quân điều tra đi.”

Đột nhiên Phí Như Hạc cả kinh: “Bình thường ta quản lý rất nghiêm, có lẽ sẽ có một vài binh lính tự ý cất giữ, nhưng quan quân tuyệt đối không thể có người nhận thâm ô hối lộ.”

“Ngươi cảm thấy mình rất thông minh?”

Đột nhiên sắc mặt Triệu Hãn lạnh lùng: “Còn để cho tướng lĩnh thủ hạ không cự tuyệt người cầm đến, sung quân lương tất cả bạc thương nhân đưa tới? Ngươi đây là đang tiết kiệm tiền đánh trận cho ta? Có phải là ta còn nên cảm tạ ngươi không, rồi thông báo khen ngợi ngươi trước toàn quân! Lúc trước không đề cập tới, là muốn cho ngươi tâm phục khẩu phục. Trâu Chủ sự, lập tức dẫn người đi điều tra trong quân!”

“Tuân mệnh!” Trâu Quang Đệ ôm quyền rời đi.

Phí Như Hạc muốn nói lại thôi, hắn cảm thấy mình không có làm gì sai.

“Muốn nói gì thì nói, đừng ở đó giả câm điếc!” Triệu Hãn quát lớn nói.

Phí Như Hạc giải thích nói: “Rắc rối của những thương nhân này khó gỡ, ta tới nơi này lạ nước lạ cái, thủ hạ đến ngay cả quan lại có thể dùng được cũng không có. Nên đã nghĩ đến đầu tiên nhận bạc ổn định lòng người trước, cũng coi như là mê hoặc những thương nhân này.”

Triệu Hãn nâng tay nói: “Ngươi không cần phải nói. Lúc ta đến không xử phạt ngươi, bây giờ cũng sẽ không xử phạt ngươi, đợi Liêm chính ti tra ra kết quả rồi nói sau. Ta hiểu, bây giờ có nói nhiều hơn nữa, ngươi cũng không chịu thừa nhận sai lầm của mình.”

Phí Như Hạc không nói gì nữa, hắn biết Triệu Hãn tức giận, hơn nữa có thể nói là phẫn nộ.

Bởi vì Liêm chính ti chỉ có thể quản quan văn, kỷ luật trong quân, bao gồm cả nhận tham ô hối lộ, đều là giao cho quan quân pháp xử lý.

Lần này Triệu Hãn để cho Liêm chính ti điều tra quân đội, hiển nhiên là đã không còn tín nhiệm quan quân pháp. Hoặc là nói, Trệu Hãn cho rằng quan quân pháp cũng có hiềm nghi tham ô, vì thể để cho Liêm chính ti thuộc hệ thống quan văn tham gia điều tra.

Bất luận tra ra kết quả gì, cũng sẽ có rất nhiều quan quân bị giáng chức.

Đầu lĩnh quan quân pháp dưới trướng Phí Như Hạc, cũng đứng mũi chịu sào bị hỏi tội. Kết quả tốt nhất, là lần này đánh thắng trận lớn, công lớn hơn tội để điều nhiệm chức vụ khác, kết quả xấu nhất chính là đánh đến cùng. Nếu thật sự tự ý cất giấu bạc, trăm phần trăm bị chặt đầu!

“Ngươi cũng đừng đi, cùng với ta đợi gặp Trịnh Chi Long.” Triệu Hãn nói.

“Được.” Phí Như Hạc âm thầm thở dài, hắn đây là bị cấm túc rồi, chỉ có điều là giữ thể diện thôi.

Ài, Hãn ca nhi vui giận đều không thể hiện ra sắc mặt. Đến Quảng Châu nhiều ngày như vậy rồi, vẫn luôn đợi người của Liêm chính ti tới, mới bất ngờ yêu cầu điều tra tham ô trong quân.

Tâm tình Phí Như Hạc rất phức tạp.

Đợi đến hai khắc, Trịnh Chi Long vẫn chưa đến. Rốt cuộc Phí Như Hạc cũng tỉnh táo lại, hắn phát hiện mình đắc ý vênh váo, trước đó mấy ngày liên tiếp đại thắng, lại không đánh mà thắng chiếm lĩnh được thành Quảng Châu, khiến cho bản thân làm việc trở nên tùy tính, đã quên mất quy củ Triệu Hãn định ra trong quân.

Ngoại trừ quan quân nhu, những chức vụ khác trong quân, không được thò tay đụng vào tiền!

Đột nhiên, Phí Như Hạc nói: “Một người làm việc một người gánh vác, nhận tiền thương nhân nhập vào của công là ta, đây đều là ta ra lệnh nhận. Đám người lão Lưu, lão Dương, lão Trần (hệ thống quan viên chỉ huy, tuyên giáo, quân pháp), lúc ấy đều từng khuyên ta, ngươi đừng xử phạt bọn họ. Lần này đi xuống phía nam đánh trận, mọi người đều mong chờ lập công. Ta làm như thế, những người đi theo ta đánh trận, nếu chẳng những không thể lập công được thưởng, mà còn bị luận tội chịu phạt. Ta thật sự có lỗi với bọn họ.”

Triệu Hãn vừa nghe càng tức giận, trách cứ nói: “Ngươi đầy là nghĩa khí giang hồ, hay là muốn thu mua lòng người?”

“Con mẹ nó!”

Loại lời nói đâm vào lòng người này khiến Phí Như Hạc nhất thời bùng nổ, đứng lên chỉ vào Triệu Hãn nói: “Ngươi và ta quen biết mười năm, Phí Như Hạc ta là loại người nào, Triệu Hãn ngươi còn không rõ sao? Ta đã nhận sai rồi, một người làm một người chịu, ngươi còn muốn ta như thế nào mới chịu bỏ qua?”

Tên này chính là loại binh đầu tử nói nghĩa khí từ trong xương cốt.

“Ngồi xuống!” Triệu Hãn quát.

Tính bướng bỉnh của Phí Như Hạc phát tác, đứng ở đó chính là không ngồi, trừng hai mắt lớn nhìn chằm chằm Triệu Hãn.

Hai người nhìn chằm chằm nhau rất lâu, một người ngồi một người đứng, cuối cùng Phí Như Hạc bị đánh bại.

“Ngươi nói!”

Phí Như Hạc đặt mông ngồi xuống.

Triệu Hãn hỏi: “Ngươi là làm cái gì?”

“Đánh trận.” Phí Như Hạc nói.

Triệu Hãn lặp lại: “Ngươi là làm cái gì? Nói rõ ràng một chút.”

Phí Như Hạc nói: “Chưởng Nam Viện Chiến sự viện.”

Triệu Hãn lại hỏi: “Lúc trước ngươi đi theo ta khởi nghĩa, ngươi nói lý tưởng của mình là cái gì?”

“Làm chuyện lớn!”

Đột nhiên Phí Như Hạc lại đứng lên: “Trước kia trẻ tuổi không hiểu, bây giờ ta hiểu rồi. Đại trượng phu sinh ra trong thời loạn thế, nên sử dụng kiếm ba thước, lập công để lại muôn đời! Hiện nay, Giang Đại Sơn càn quét Việt Đông, Trương Thiết Ngưu càn quét Việt Tây, rất nhanh có thể đánh chiếm được toàn bộ Quảng đông. Nghe nói chiếm cứ hơn phân nửa Hồ Quảng, bình định phía nam chỉ là chuyện sớm hay muộn. Bình định phía nam, chính là tuyên thệ bắc phạt, tiêu diệt triều đình, tặc khấu và Thát Tử! Ta không cầu cái gì khác, không cần tiền tài, không cần đất đai, đợi khi thành lập triều đình mới, nên lập một Lăng Yên Các. Không cần biết cái gì cũng được, viết tên của ta vào, cho dù có chết đời này cũng đáng!”

“Ta còn tưởng rằng ngươi đã quên mình muốn làm chuyện lớn.” Triệu Hãn cười nhạo nói.

“Ta không bao giờ quên.” Phí Như Hạc lại ngồi xuống lần nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »