Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 503
Thương nhân vũ khí (2)

❊ ❊ ❊

Một lúc sau, gia nô đi vào bẩm báo: “Lão gia, Đặng lão gia mời người đi uống trà.”

“Chuẩn bị kiệu!”

Thật ra ngay ở trong trấn Phật Sơn, đường đi không xa, nhưng Tạ Sĩ Tuấn vẫn ngồi kiệu đi, hơn nữa tiền hô hậu ủng có đến trăm người đi theo.

Hôm nay, ngồi cùng với nhau, tất cả đều là thương nhân ngành sản xuất sắt.

Trước kia gia tộc làm sắt lớn nhất ở Phật Sơn, gọi là “Tế hạng Lý thị”, cũng tức là gia tộc của Hộ bộ Thượng thư Lý Đãi Vấn.

Lý gia nhanh chóng làm lớn, đầu tiên bắt đầu từ đơn đặt hàng chính thức.

Bởi vì bắt đầu từ giữa thời kỳ nhà Minh, ngự oa của nội quan, quân oa của Binh bộ, quan oa của Công bộ, trong thời gian dài đều mua ở Phật Sơn. Thậm chí nồi của Phật Sơn còn vận chuyển đến tận Mông Cổ, ở trên lưng ngựa xóc nảy mà không tổn hao gì, rất được người dân trong thảo nguyên yêu thích.

Nồi Phật Sơn đầu tiên là đi đường thủy lên phía bắc, sau đó thuận theo đường cổ Mai Lĩnh đi đến Giang Tây, qua Cán Giang rồi đi vào Trường Giang, vận chuyển đến Bắc Kinh.

Sau khi Lý Đãi Vẫn làm đại quan, triều đình chỉ mua nồi của Lý gia. Những thương nhân khác muốn bán nồi, cũng phải thông qua Lý gia, đương nhiên Lý gia sẽ thịnh vượng hẳn lên.

Mà bây giờ, Lý thị bị những người khác liên thủ giết chết, những sản nghiệp dưới tên của mình, bị thương nhân khác chia cắt không còn cái gì.

Thậm chí tài hóa của Thị bạc ti, cũng bị những thương nhân này chia cắt, bởi vì lúc ấy Phí Như Hạc còn ở Huệ Châu chưa tới kịp.

“Thông báo của Triệu Thiên Vương, mọi người đều thấy rồi đúng không?” Đặng Vân Cầu hỏi.

Triệu Hãn bổ nhiệm Đăng Vân Chiêm là chủ sự Thị bạc ti Quảng Châu, chính là tộc nhân của Đặng Vân Cầu này. Chỉ có điều, hai bên đã sớm bất hòa, đề nghị dân gian cấm cất giấu hỏa khí, cũng là Đặng Vân Chiêm tộc nhân Đặng thị đề ra.

Hoàng Triệu Tu nói: “Trứng chọi đá, nghe theo đi.”

Tuy kinh doanh quân hỏa kiếm nhều tiền, nhưng số lượng đơn đặt hàng cũng ít. Nếu như vì tự ý cất giấu quân hỏa, mà làm chậm trễ các mối làm ăn khác, vậy thì là mất nhiều hơn được. Rất nhiều thương nhân không chế tạo hỏa khí, hoặc là chế tạo rất ít hỏa khí, rất tình nguyện chấp hành mệnh lệnh của Triệu Hãn.

Thương nhân Phật Sơn, cũng có thể có phân hóa nội bộ.

“Không được,” Tạ Sĩ Tuấn lập tức phản đối, “Đây không phải vấn đề tiền, cũng không phải vấn đề hỏa khí. Mà là chúng ta vất vả đoạt thành, như thế nào cũng được coi như là lập công đi? Triệu Thiên Vương này, đầu tiên giết người trước mặt chúng ta, bây giờ lại muốn đoạt lại hỏa khí, sau này kinh doanh như thế nào cũng vẫn luôn chậm chạp không nhắc tới. Hắn muốn làm gì? Ta thấy đây là muốn qua sông chặt cầu!”

Phùng Dưỡng Đống nhắc nhở nói: “Ta nghe thương nhân đến từ Giang Tây nói, người này mặt thiện tay đen, thích nói quy củ. Ai tuân thủ quy củ của hắn, hắn chính là dễ nói chuyện. Ai không tuân thủ quy củ của hắn, hắn sẽ bắt người, nặng thì xét nhà diệt tộc, nhẹ thì sung quân đi đào mỏ.”

“Nhưng mà hắn lập quy củ đi chứ!”

Tạ Sĩ Tuấn mạnh mẽ đập bàn: “Sau này kinh donah trên đất liền và trên biển, rốt cuộc là nên làm như thế nào, sớm một chút định ra quy củ. Chậm chạp không nói thì tính là cái gì?”

Phùng Dưỡng Đống nói: “Đoạt lại hỏa khí, cấm tự ý chế tạo, chính là đang lập quy củ.”

Trong lòng Đặng Vân Cầu lóe lên, đột nhiên tỉnh ngộ.

Đúng vậy, đây chính là đang lập quy củ.

Hơn nữa muốn xem ai tuân thủ quy củ, ai không tuân thủ quy củ. Lấy những người không tuân thủ quy củ, hung hăng trừng trị một phen, ý đồ thật sự của Triệu Hãn, sợ rằng là muốn dẫn rắn ra khỏi hang, sau đó giết gà dọa khỉ.

Đặng Vân Cầu muốn nói rõ ràng điểm ấy, nhưng lại không nói ra.

Bởi vì Triệu Hãn nhất định là muốn giết một nhà, không giết một nhà thì không thể lập uy. Nếu như thế, vậy thì đợi kẻ ngốc đi đến đầu mũi thương này đi, người khác chết mình không chết, dù sao Đặng gia lặng lẽ giao nộp hỏa khí là được rồi.

Đột nhiên Tạ Sĩ Tuấn hỏi: “Triệu Nhị tướng quân kia…”

“Người ta họ Phí, đã sửa lại tên thật rồi.” Đặng Vân Cầu nhắc nhở.

“Đúng, chính là Phí tướng quân kia,” Tạ Sĩ Tuấn nói, “Mấy ngày hôm trước ở bến tàu, người này cũng không quỳ lạy, thái độ rất không thuần phục? Theo ta thấy, Phí tướng quân và Triệu Thiên Vương nhất định có hiềm khích, ngay cả ở trước mặt mọi người đến thể diện cũng không cho. Hơn nữa ta nghe nói, trước kia Triệu Thiên Vương là gia nô của Phí thị, chính là giống như Lưu Bang và Lã thị. Tại sao không kết giao nhiều hơn với Phí thị? Triệu Thiên Vương nhất định không thể luôn ở lại Quảng Châu, đợi khi hắn rời khỏi, chúng ta quan hệ tốt với Phí thị, không phải cái gì cũng có rồi sao?”

(Đoạn ở bến tàu, nói Phí Như Hạc không quỳ, là không tôn trọng với Triệu Hãn, đây thuần túy là đứng ở góc độ thương nhân. Vì sao có độc giả nói nhân vật dối trá? Có thể là do tác giả viết không rõ ràng).

Tất cả mọi người, trong đó bao gồm Đặng Vân Cầu trong lòng đều lóe sáng.

Đúng vậy, có thể giao hảo với Phí thị, sau đó muốn làm thế nào chính là làm thế đó.

Giống như lúc trước bọn họ làm vậy, ngoài mặt thần phục triều đình, ra sức hối lộ quan viên địa phương, sau đó bằng mặt không bằng lòng, nhanh chóng thịnh vượng.

Vì sao phải chống đối?

Chỉ có kẻ ngốc mới đi chống đối quan phủ, phương pháp thống nhất của bọn họ chính là đục rỗng quan phủ!

Tạ Sĩ Tuấn cười nói: “Tháng trước, ta tặng cho Phí tướng quân năm trăm lượng bạc, Phí tướng quân đều nhận hết.”

“Ta tặng ba trăm lượng.”

‘Ta còn tặng một trăm lượng cho Lưu tướng quân thủ hạ của hắn.”

“…”

Mọi người báo hết con số hối lộ ra, nhất thời cười ha ha, trong nháy mắt đều hiểu được.

Vì thế đã thương lượng ra được đối sách ——

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »