Lời vừa nói ra, dọa cho Trương Phổ giật mình.
Hiện nay đã là mùa xuân năm Sùng Trinh thứ mười hai, các tỉnh phương bắc đánh cho rối tinh rối mù. Nếu như Triệu Hãn phát binh đánh Nam Kinh, triều đình căn bản không có binh để điều phái, Nam Kinh thật sự có xác suất rất lớn bị công chiếm.
Nếu như mất Nam Kinh, quê của Trương Phổ cũng không còn.
Trương Phổ liếc mắt nhìn sĩ tử đeo kiếm đưa sách: “Đây là người trong Phục Xã ta?”
“Bây giờ là hội viên Đại Đồng.” Từ Dĩnh cười nói.
Các phủ Giang Nam, Lưỡng Hoài, phần lớn sĩ tử nhiệt huyết, đều đã gia nhập Phục Xã.
Từ Dĩnh muốn phát triển, nhất định phải đào góc tường Phục Xã.
Tiểu thương nhân, tiểu địa chủ, sĩ tử xuất thân trung nông, ở bên trong Phục Xã chiếm số lượng rất lớn, rất dễ dàng có thể đào đến. Bởi vì Đại Đồng Hội, tiên tiến hơn so với Phục Xã, có nhiều hành động thiết thực hơn, có thể mang đến nhiều lợi ích cho sĩ tử ở tầng dưới cùng này.
Trương Phổ thở dài nói: “Để cho ta đọc xong quyển sách này rồi nói sau.”
Từ Dĩnh cười nói: “Tiên sinh cứ tự nhiên. Nhưng phải nhanh một chút, ta đã quyết tâm phát triển Tô Tùng Thường Hồ, không muốn có xung đột vói người trong Phục Xã.”
Ở Dương Châu từng có xung đột, hội viên Đại Đồng đánh nhau với thành viên Phục Xã.
Lúc ấy, thua rất thê thảm, bởi vậy Từ Dĩnh quyết tâm thao luyện, mời thương bang Giang Tây chế tạo thiết kiếm. Hội viên trung tâm, mỗi người một cây, định kỳ mỗi tháng luyện tập, còn mời cao thủ kiếm thuật đến làm thầy dạy.
Chỉ luyện tập hơn một tháng, đã biến những sĩ tử này thành tay vô địch, từ đó về sau đi lên con đường lấy lý phục người.
Trương Phổ về đến nhà, mất thời gian nửa tháng, cuối cùng cũng đọc hết hệ liệt sách “Đại Đồng”, sau đó cả người đều choáng váng.
Lý luận bên phía Triệu Hãn, rất gần với lý luận của Phục Xã.
Nhưng mà, Triệu Hãn tiên tiến hơn so với Phục Xã. Triệu Hãn là phái cách mạng, Phục Xã là phái cải cách, nhưng đại khái phương hướng không khác nhau lắm.
Bảo hộ thương nhân, nam nữ bình đẳng, đề xướng thiết thực, bao gồm dẫn nhập học vấn phương Tây, những điều này đều là những thứ Phục Xã khởi xướng.
Khác biệt quan trọng của hai bên, chính là ở việc chia nhà, chia ruộng.
Nhưng sớm hay muộn Triệu Hãn cũng đánh đến Giang Nam, đến lúc đó dù có không tình nguyện, cũng phải khuất phục dưới binh đao.
Hơn nữa, sự thật chứng minh, cải cách từ trên xuống dưới, con đường này đã không thông được nữa.
Mục tiêu những năm trước của Phục Xã, chính là đánh ngã gian tướng Ôn Thể Nhân, sau đó khống chế tiến hành cải cách triều đình. Nhưng sau khi Ôn Thể Nhân xuống đài, ngược lại chính trị càng thêm hỗn loạn, người Phục Xã phát hiện, kẻ địch lớn nhất của bọn họ, thế mà lại là… Sùng Trinh Hoàng đế.
Bởi vậy, một bộ phận sĩ tử trong Phục Xã, bắt đầu đưa ra tư tưởng “khinh quân”.
Phát triển đến sau này, thậm chí còn làm ra loại lý luận quân chủ lập hiến, hơn nữa Phục Xã bắt đầu đi hướng chính đảng hóa. Tổ chức kết cấu và lý luận khẩu hiệu của Phục Xã, vượt qua sơ hình chính đảng nước Anh!
Trong tay Trương Phổ đang cầm “Đại Đồng tập”, hắn rối rắm hồi lâu, đột nhiên sinh ra một ý tưởng.
Nếu như Sùng Trinh không phù được, không thể tiến hành cải cách triều đình, vì sao Phục Xã không nghiêng về phía Triệu Hãn? Gia nhập chính quyền bên phía Giang Tây, sau đó dần dần nắm triều đình trong tay, đến lúc đó trị quốc theo ý mình!
Có ý tưởng này, Trương Phổ lập tức gọi mọi người trong Phục Xã đến họp.
Kỷ xã, là tiểu đoàn thể cấp dưới của Phục Xã, mấy năm nay Trương Phổ dùng rất thuận tay.
“Bái kiến Thiên Như huynh!”
Đám người Chu Lập Huân, Bành Tân, Từ Phu Xa, Lý Văn nhận được triệu hồi nhanh chóng đi tới.
Hạ Duân Di và Trần Tử Long, đều đi làm quan rồi, nhất định không có cách nào đến.
“Ngồi đi.”
Trương Phổ tiếp đón mọi người ngồi xuống, đợi sau khi thị nữ dâng trà lên, cười hỏi: “Ai đọc qua “Đại Đồng tập”?”
Đại Đồng tập.
Mọi người hai mặt nhìn nhau.
Từ Phu Xa chắp tay nói: “Ta từng đọc.”
Lý Văn nói: “Ta từng đọc.”
“Ta cũng từng đọc.” Chu Lập Huân nói.
Trương Phổ rất cạn lời, cảm giác như chỉ có mình không đọc?
Chủ yếu là Từ Dĩnh làm việc ở Hoài Dương, nhiều lần có xung đột với Phục Xã, khiến cho quan cảm của Trương Phổ với Đại Đồng Hội rất kém. Rồi lại nghe nói Đại Đồng Hội mạnh mẽ chia ruộng, lập tức coi Triệu Hãn là truyền thống phản tặc “Quân điền địa”, vì thế Trương Phổ trực tiếp hạ lệnh cấp hệ liệt sách “Đại Đồng”.
Trương Phổ hỏi: “Các vị cảm thấy như thế nào?”
Từ Phu Xa trả lời: “Tôn chỉ của Đại Đồng, có vẻ gần với Phục Xã. Nhưng mà, mạnh mẽ chia ruộng, thân sĩ thiên hạ sẽ phản, Triệu tặc nhất định không thể lâu dài.”
Từ Phu Xa là tằng tôn ấu đệ của Từ gia, vẫn luôn kiên trì kháng Thanh, cuối cùng tùy tùng Trịnh Thành Công đi Đài Loan.
“Không sai, đừng thấy Triệu tặc chiếm đoạt được mấy tỉnh, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày diệt vong. Căn bản không cần triều đình xuất binh, thân sĩ đại tộc trong địa bàn của người này, nhất định sẽ liên kết với nhau làm nội chiến.” Lý Văn nói.
Về sau, Lý Văn hàng Mãn Thanh, đồng thời làm văn hộ cho Đa Nhĩ Cổn, viết ra “Trí sử khả pháp thư”.
Đại Minh vong là do Lý Tự Thành, Mãn Thanh không có thù oán với Đại Minh. Mãn Thanh cảm động với sự trung nghĩa của Ngô Tam Quế, vì vậy nhập quan giúp đỡ Minh tiêu diệt Lý Sấm – Luận điệu này, chính là Lý Văn đưa ra!
Nguyên nhân hắn trực tiếp đầu hàng Mãn Thanh, là phụ thân bị Lý Tự Thành tra khảo đánh chết, còn bản thân suýt chút nữa chết đói ở trong thành Bắc Kinh. Khi quân Thanh vào thành, Lý Văn đã đói đến không còn khí lực, thi thể phụ thân ở bên trong loạn binh. Mãn Thanh cho hắn làm quan, lập tức tính tình đại biến, từ chí sĩ yêu nước biến thành đồng lõa dị tộc.