Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 510
Hải quân ăn mày của Triệu Hãn (2)

❊ ❊ ❊

Trịnh Chi Long cười nói: “Chính là loại thuyền điểu này, mấy năm nay ta chế tạo hơn hai mươi chiếc. Chiến thuyền của người Hà Lan, đến bao nhiêu xử lý bấy nhiêu!”

“Vì sao chắc chắn như thế?” Triệu Hãn hỏi.

Trịnh Chi Long giải thích nói: “Có thể hiền đệ không biết, chiến thuyền của người Hà Lan, khác với chiến thuyền của các quốc gia khác. Ỷ vào tốc độ đi trên nước, chưa bào giờ bày trận, cho dù liều mạng cũng phải đi về phía trước. Sau khi đến gần, dùng trọng pháo áp chế, dùng thuyền phóng hỏa hoặc là nhảy qua chiến đấu để chiến thắng. Ta cải tiến thuyền điểu lớn là chuyên dùng để đánh người Hà Lan!”

Vũ khí hải chiến thế kỷ mười bảy, là chiến thuyền một cấp, hai cấp, ba cấp.

Nhưng mà, bởi vì hình thể rất lớn, mang pháo quá nhiều, trọng tâm hơi cao, chủ yếu dùng để tác chiến gần biển, đi ra ngoài biển xa thuộc vào hành vi tìm chết.

Chiến thuyền của người Hà Lan cũng là một dị loại, từ bỏ thuyền chiến cấp một cấp hai, tập trung chế tạo thuyền chiến cấp ba.

Hơn nữa, chỉ trang bị một ít pháo nặng, từ đó bảo đảm trọng tâm, dễ dàng cân bằng, khiến cho tốc độ đi rất linh hoạt, hơn nữa có thể trực tiếp chạy đến châu Á.

Nước Anh, Pháp, Tây Ban Nha và hải quân của các quốc gia khác, có thói quen sử dụng chiến thuật tuyến chiến liệt. Nếu như đối đầu với hải quân Hà Lan, chiến thuyền Hà Lan chính là xông loạn, đi đến gần thì dùng trọng pháo áp chế, sau đó nhảy qua tiếp mạn thuyền hoặc là phóng hỏa thuyền lấy thắng lợi.

Một câu, loạn quyền đánh chết lão sư phụ.

Thuyền điểu lớn của Trịnh Chi Long chuyên dùng để đối kháng loại này, biển gần thì tính linh hoạt cao hơn chiến thuyền Hà Lan, pháo đại tướng quân ở đuôi thuyền có thể áp chế trọng pháo của người Hà Lan.

Sau khi tới gần, người Hà Lan còn đang chuẩn bị phóng hỏa thuyền, Trịnh Chi Long đã đã phóng hỏa tiễn đẩy mạnh vũ khí phóng hỏa lại.

Hai bên giao chiến nhiều lần, người Hà Lan chưa thắng lần nào.

Đương nhiên, thuyền điểu lớn của Trịnh Chi Long, năng lực đi ra biển cũng đủ mạn. Đến biển sâu, nếu gặp tình huống phức tạp, lập tức tính năng sẽ giảm mạnh.

Thuyền điểu lớn dọc theo Châu Giang rời bến, Trịnh Chi Long chỉ vào một nơi nào đó bên bờ nói: “Đó là pháo đài Hổ Môn, gần như đã hoang phế, hiền đệ cần phải tu sửa một chút.”

“Đa tạ huynh trưởng nhắc nhở.” Triệu Hãn nghe được hai chữ Hổ Môn, lập tức tỉnh ngủ hẳn lên.

Trịnh Chi Long nói: “Pháo đài Hổ Môn kia là một mảnh phế tích, là mấy năm trước bị người Tắc Khắc bao vây nổ phá hủy.”

“Người Tắc Khắc bao vây?” Triệu Hãn nghe không hiểu.

Trịnh Chi Long nói: “Người Bồ Đào Nha gọi như thế, có thể là Tắc Khốn Tốn, cũng có thể là Tát Khắc Tốn, có khi thì gọi là nước gì đó.”

Triệu Hãn bừng tỉnh, đây là nước Anh mà!

Có điều Triệu Hãn càng thêm nghi hoặc: “Người Tát Khắc Tốn cũng đến Đại Minh rồi?”

“Vài năm trước đến đây, đánh một hồi, bồi thường 2.800 lượng bạc, hàng hóa chưa đựng đầy đã bỏ chạy rồi,” Trịnh Chi Long lắc đầu thờ dài, “Nam Dương Tây Di càng ngày càng nhiều, không chừng sau này còn có nước nào đó đến.”

Triệu Hãn nghe xong muốn cười ra tiếng, nước Anh chạy đến Quảng Châu đánh trận, chẳng những đánh thưa, còn phải bồi thường cho Đại Minh 2.800 lượng bạc?

“Trận đó là ai chỉ huy?” Triệu Hãn muốn mời người này đến.

Vẻ mặt Trịnh Chi Long cổ quái: “Ngươi quen đó, ta cũng quen, chúng ta đều từng bị hắn chiêu an.”

“Hùng Văn Xán?” Triệu Hãn hỏi.

“Chính là hắn.” Trịnh Chi Long gật đầu nói.

Vẻ mặt Triệu Hãn cực kỳ phấn khích: “…”

Trong năm Vạn Lịch, nữ vương ban phát cho một công ty ở nước Anh giấy phép mậu dịch ở Trung Quốc, Ấn Độ. Đồng thời, còn gửi cho Hoàng đế Vạn Lịch một phong thư: “Nữ vương Y Lệ Toa Bạch thiên mệnh các nước Anh Các Lan, trí tuệ tĩ đại nhất cũng không thể chiến thắng được quân vương bệ hạ…”

Ý đồ ở trong lời nói, đội thuyền của nước Anh không thể đến, thư của nữ vương cũng không thể nào đưa đến.

Mãi đến năm Sùng Trnh, rốt cuộc thương thuyền đầu tiên của nước Anh cũng đến Quảng Châu.

Người nước Anh không quen thuộc Trung Quốc, ở Macao tìm được người Bồ Đào Nha, hy vọng có thể hỗ trợ liên lạc với quan viên Đại Minh.

Người Bồ Đào Nha mặt ngoài thì đồng ý, quay đầu đã nói xấu người Anh, ở chỗ quan viên Đại Minh khắp nơi tìm mọi cách mắng chửi.

Người nước Anh thấy không nhận được trả lời, đã trực tiếp dùng vũ lực tấn công, tùy ý công chiếm pháo đài Hổ Môn, bức bách quan phủ Đại Minh làm ăn với nước Anh.

Hùng Văn Xán là một quan viên yêu hòa bình, chỉ cần nước Anh trả lại 35 khẩu đại pháo của Hổ Môn, sẽ hứa hẹn sau này có thể dự do thông thương.

Hai bên đều đàm phán ổn thỏa rồi, đột nhiên thuyền nước anh đi vào nội địa Quảng Châu, ý đồ dùng võ lực bức ánh Đại Minh ký kết hiệp ước không bình đẳng.

Hùng Văn Xán sau khi bị qua mặt thì giận dữ, phái ba chiến thuyền xuất kích, chính là ba chiếc thuyền mới trong tay Triệu Hãn.

Nước Anh bị hao tổn hai chiến thuyền, mấy chục thủy thủ người Anh bị thương, chiến thuyền nước Anh chật vật chạy khỏi nội địa Quảng Châu.

Người nước Anh càng nghĩ càng giận, nửa đường đốt ba thương thuyền của Trung Quốc, còn lên bờ cướp 30 đầu heo, lấy đó để phát tiết lửa giận. Tiếp đó lại nổ phá hủy một phần pháo đài Hổ Môn, sau khi rời khỏi Châu Giang, lại đốt cháy một thương thuyền của Trung Quốc.

Trong cơn giận dữ, Hùng Văn Xán triệu tập thủy quân và thương thuyền chuẩ bị chinh phạt, người nước Anh vội vàng chạy trốn đến Macao tránh né.

Dưới sự điều giải của người Bồ Đào Nha, hai bên Trung – Anh ký kết hiệp nghị hòa giải, nước Anh bồi thường cho Đại Minh 2.800 lượng bạc, sau khi mậu dịch nhất định phải lập tức đi ra khỏi khu vực biển Quảng Châu.

Đây là lần đầu tiên hai nước Trung - Anh tiếp xúc thân mật.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »