Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 569
Nữ thực tập sinh (2)

❊ ❊ ❊

Ngươi có thể lý giải là, cảnh sát của Nam Kinh và Bắc Kinh, từ sáng đến tối đều không tìm được người, tất cả đều làm đương sai miễn phí cho người làm quan.

Chu Nguyên Chương rất coi trọng Binh mã ti ngũ thành, nếu như hắn biết bị làm thành như thế này, đoán chừng có thể tức đến mức từ trong quan tài cũng phải đi ra.

Hai nữ tử làm xong hộ tịch thì rời đi, trưởng khoa trẻ tuổi lập tức đi đến đây.

“Trưởng khoa!” Tiểu lại vội vàng ân cần chào hỏi.

Trưởng khoa trẻ tuổi hỏi: “Hai nữ tử kia cùng thuê một viện tử.”

Tiểu lại nói: “Đúng.”

Vị trưởng khoa này đi theo phụ thân làm quan ở bên ngoài rất lâu, hai năm trước trở về Giang Tây, thăng nhiệm làm trưởng khoa Hình khoa huyện Lư Lăng đã được tính là rất nhanh.

Năm nay hắn hai mươi tuổi, vị hôn thê đã chết bệnh, đang cân nhắc cưới vợ đó.

Liễu Như Thị thật sự quá xinh đẹp, khiến hắn chùn bước chân. Nhưng Lâm Tuyết lại rất thích hợp, lớn hơn mấy tuổi thì lớn hơn mấy tuổi đi, kỹ nữ hoàn lương cũng không sao cả, chỉ tướng mạo này thôi đã đủ để xem nhẹ rất nhiều chuyện.

Chỉ có thể nói, không khí ảnh hưởng của tác phẩm văn nghệ đối với tư tưởng, rất có khả năng đã vượt qua sự giáo hóa của tuyên giáo ti.

Mấy năm gần đây một số lượng lớn tiểu thuyết hí kịch, miêu tả tình yêu của nha hoàn, kỹ nữ khiến cho rất nhiều người trẻ tuổi không còn cố kỵ nhiều như thế, trong tâm tư đều có một giấc mộng có một đoạn nhân duyên tuyệt mỹ.

Đương nhiên, nhất định sẽ gặp phải loại người bảo thủ, cản trở phá tan phong kiến của phụ mẫu.

Hàng năm giữa trưa và tan tầm chạng vạng, trưởng khoa trẻ tuổi đều ra ngoài đi dạo, âm thầm quan sát hành tung con đường của Lâm Tuyết, ý đồ tạo một chút cảnh tượng ngẫu nhiên gặp được ở bên đường.

Quan sát nửa tháng, trưởng khoa trẻ tuổi hoàn toàn trầm mê, hắn phát hiện kỹ thuật vẽ của Lâm Tuyết siêu thần.

Tài nữ đó!

Liễu Như Thị lại ngày ngày đọc bố cáo, đợi nàng học thuộc lòng được nửa quyển “Tăng tổn Đại Minh Luật”, cuối cùng cũng chờ được đến lúc trong huyện chiêu mộ quan chính viên.

Chỉ lấy ba mươi người, báo danh có hơn một trăm.

Trước kia sĩ tử trên người có công danh, không muốn làm quan chính viên.Thứ này chính là thực tập sinh, làm việc vặt cho người ta còn không có tiền lương, đủ ba tháng chỉ có thể làm lại viên dự bị.

Nhưng theo việc Triệu Hãn chiếm lĩnh Hồ Nam và Quảng Đông, các phủ huyện đều có một số lượng lớn sĩ tử đến báo danh!

“Ngươi báo danh cho bản thân mình?” Tiểu lại ngây ngốc nhìn Liễu Như Thị.

Liễu Như Thị hỏi: “Nữ tử không thể báo danh sao?”

“Cái này thì không có, nhưng mà… Nhưng mà…” Tiểu lại không biết nên nói cái gì.

Liễu Như Thị cười nói: “Nếu như không cấm nữ tử báo danh, vậy thì là có thể, mời giúp ta ghi tên đi. Liễu Ẩn, tự Như Thị.”

“Được… được!”

Cả người tiểu lại bay bay, bị Liễu Như Thị mỉm cười như thế khiến cho hắn thần hồn điên đảo, sau khi mê mẩn một lúc mới nói: “Ngày mai đến huyện nha dự thi.”

Lại viên của huyện nha, bao gồm những người báo danh, đều ngây ngốc nhìn về phía Liễu Như Thị, một là vì mỹ mạo này, hai là thế mà lại có nữ tử báo danh quan chính.

Bây giờ đúng là có rất nhiều nữ tử, làm việc ở tuyên giáo viên, nhưng làm quan ở huyện nha thì lại chỉ có Tiểu Hồng.

Hơn nữa Tiểu Hồng cũng là quan tuyên giáo chuyển thành quan chính vụ, Liễu Như Thị thuộc loại đầu tiên tự mình đi báo danh thi quan chính viên!

“Người tiếp theo!”

“Ta là cử nhân, đây là bằng chứng của ta.”

“Thì ra là cử nhân tiên sinh, ngươi không cần thi, trực tiếp đến huyện nha quan chính là được.”

Cả nước có một đống lớn tú tài, nhưng cử nhân lại rất ít.

Một khi có cử nhân tình nguyện quan chính, trực tiếp trúng tuyển, không chiếm vị trí trong danh sách, hơn nữa chuyển chính thăng quan đều rất nhanh. Loại cách làm này, vừa có thể chọn lựa nhân tài, vừa có thể mượn sức sĩ tử.

Hôm sau.

Liễu Như Thị đi đến thi, công văn đơn giản, luật pháp tạm được, nông nghiệp thì luống cuống, Toán học mơ hồ, lý luận đại đồng đủ tư cách.

Thi dở như thế, thế mà lại có thể xếp thứ tám, có thể ở lại trong huyện nha quan chính, không cần bị phân phối đến nha môn hương trấn.

Trưởng khoa Lại khoa nhăn mi nhíu mày, cầm bài thi của Liễu Như Thị, đi đến xin chỉ thị của Tri huyện Lư Lăng Trương Hoán Quân.

“Huyện tôn, đây là một nữ tử.” Trưởng khoa Lại khoa nói.

Trương Hoán Quân gật đầu khen ngợi nói: “Chữ viết rất đẹp, văn thơ cũng thuộc loại thượng thừa, tục văn mà còn có thể viết đến hấp dẫn. Nên được giữ lại.”

Trưởng khoa Lại khoa lặp lại nói: “Huyện tôn, đây là một nữ tử.”

Trương Hoán Quân cười ha ha: “Nữ tử thì nữ tử, một quan chính viên mà thôi.”

Tri huyện Lư Lăng tương đương với Kinh triệu doãn của Triệu Hãn, có thể làm đến vị trí này, sao có thể là hạng người cổ hủ.

Tri huyện Lư Lăng lúc trước, còn trừng trị cả cha mẹ Phí Thuần!

Ngày đầu tiên Liễu Như Thị thực tập ở huyện nha, trực tiếp khiến cho tất cả oanh động, quan lại các khoa thay nhau đến vây xem, dùng các kiểu lý do để lấy cớ đi về phía Hộ khoa.

Hai ngày đầu tiên Liễu Như Thị chỉ làm việc vặt, trưởng khoa trẻ tuổi của Hộ khoa, thấy người nhàn rỗi vây xem nhiều, đưa nàng vào tận bên trong cùng sao chép công văn. Dần dần, giúp đỡ xử lý chính vụ, các loại công việc đều hạ bút thành văn, sau khi hoàn thành còn có thời gian trống tự học Toán học.

Phủ Tổng binh.

Triệu Hãn buồn cười nói: “Nàng ở huyện nha quan chính?”

“Đúng vậy, tin tức đã truyền đến phủ Tổng binh rồi.” Bí thư Vương Đại nói.

“Truyền lệnh xuống dưới, đừng làm khó dễ, cũng không cần chiếu cố,” Triệu Hãn hỏi, “Tổ chức hành quân đã xong chưa?”

Trương Gia Ngọc nói: “Đã tập huấn nửa tháng.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »