“Anh, anh đi đâu vậy? Mới về mà, em ở nhà lo muốn chết!”
Từ đằng xa, giọng Tô Thiền đã mang theo tiếng nức nở.
Nhưng khi cô bé lao đến, như chim nhỏ sà vào lòng Tô Ma, cảm xúc dần ổn định lại.
"Ngoan, anh gặp chút chuyện đột xuất thôi."
"Yên tâm, trên đại lục mới này còn chưa có chỗ nào giữ chân anh được đâu!"
Xoa mái tóc mượt mà của Tô Thiền, nhìn Oreo đang cười toe toét bên cạnh, cùng đám Trần Thẩm từ cổng làng chạy tới,
Tô Ma khẽ đứng thẳng, bước về phía trước.
"Sở trưởng, anh về rồi!"
"Ừ, ở nhà không có chuyện gì chứ?"
"Không, không, mọi việc đều ổn ạ. Mấy vùng xung quanh đều im ắng, chắc là sắp đông rồi nên họ cũng bận cả."
"Vậy thì tốt."
Nhanh chóng hỏi han Trần Thẩm tình hình, sau khi biết đám Thụ Nhân không thừa cơ quấy phá đất trũng trong thời gian này, Tô Ma mới yên tâm.
Tiếp đó, anh cùng một nhóm quản lý cấp cao...
Vừa mới túa ra, đám đông lại bắt đầu kéo nhau vào làng.
"Sở trưởng, đây là cổng làng bọn em mới dựng hôm qua, biển tên còn chưa treo, đợi anh về đề chữ đây ạ!"
“Đường sá trong làng bọn em dùng đá dăm trộn vôi vữa trải, mưa hay tuyết cũng không lo bị xói lở."
"À, phải rồi, bọn em cũng tìm được nguồn cát ổn định rồi ạ. Vị trí ở phía bắc đất trũng mình, đi thẳng xuống chừng hơn trăm cây số, có con sông nhỏ, dưới đáy sông có nhiều cát sông tự nhiên, là vật liệu xây dựng thượng hạng!"
"Hì hì, ở Lam Quốc mình thì trộm cát sông là phạm pháp, nhưng ở cái thế giới hoang tàn này thì chẳng ai quản, muốn đào bao nhiêu thì đào!"
"Mấy cái nhà lắp ghép này, bọn em dùng khung thép chế từ lò luyện kim, còn sơn đỏ là mua từ hồi đóng tàu Hi Vọng, không ngờ lại dùng đến đây."
"Ban đầu bọn em định dùng gỗ làm tường chắn, nhưng bàn nhau lại thấy gỗ phải vài năm mới đủ quy mô, mà đất trũng mình lại có cả một quả núi Sắt, dùng thoải mái cả năm rưỡi nên bọn em làm tường chắn sắt luôn!"
Trên đường đi,
Trần Thẩm chỉ vào những công trình "mới toanh", thao thao bất tuyệt giới thiệu, rõ ràng đã chuẩn bị từ lâu.
Đi từ đầu làng đến cuối làng, rồi từ cuối làng vòng ra dãy nhà lắp ghép đầu tiên,
Liếc nhìn phía sau, dân làng lũ lượt kéo về, túm năm tụm ba, Tô Ma cười, bước nhanh lên đẩy cửa phòng.
Ồ.
Ngay khi cánh cửa mở ra, một mùi "nặng nề" của sắt mới ra lò, lẫn với mùi ấm mốc, cùng một chút mùi mồ hôi nhè nhẹ xộc thăng vào mũi mọi người.
So với những khu nhà sạch sẽ gọn gàng thời văn minh, cái mùi này có thể gọi là "bãi rác".
Nhưng so với nhà vệ sinh lộ thiên vẫn còn được dùng ở Tự Do thành, hay nơi cư trú của những người sống sót khác trong thế giới hoang tàn,
Nơi này chẳng khác nào "thiên đường"!
Ở đây, người ta không cần lo lắng trò chơi nuốt lời, thu hồi chỗ trú ngụ của mình.
Chỉ cần có sức, có đủ vật liệu, muốn xây cao bao nhiêu tầng cũng được, muốn sửa sang thế nào cũng xong.
Đồng thời, nơi này mới thực sự là lãnh địa riêng tư.
Là "nhà" của họ trong thế giới hoang tàn này!
"Sở trưởng, điện thì bọn em tạm dùng máy phát điện, nên trong phòng mọi người chỉ có thể dùng đèn chiếu sáng đơn giản."
"Còn cửa sổ, bọn em hỏi ý kiến mọi người rồi, ai cũng bảo sắp đông rồi, không nên mở nhiều, nếu không kín gió giữ ấm khó, nên... mới mở có mấy cái!"
Bên trong nhà lắp ghép thông nhau.
Một là để tiết kiệm thép, dùng ít vật liệu nhất để đạt độ vững chắc cao nhất.
Hai là để chuẩn bị cho việc sưởi ấm sau này, tránh chỗ nóng chỗ lạnh.
Chỉ có điều, tính ra tám mươi người một phòng lớn, mà trong phòng chỉ có hai cái cửa sổ gỗ, một cái đặt ở giữa gần phía trước, một cái ở cuối phòng.
Điều này dẫn đến chỉ mới một ngày mà mùi đã tích tụ như vậy.
"Cửa sổ vẫn cần nhiều hơn, diện tích thế này ít nhất phải thêm ba cái nữa, nếu không chưa kịp đến đông mà có người ốm, sống trong cái hộp ngột ngạt này thì người khác cũng khổ lây."
"Xây nhà xong, cân nhắc đến an toàn và tương lai thì anh hiểu, nhưng sự thoải mái cũng là điều cần thiết."
"Cần phải khiến mọi người có cảm giác thuộc về, để họ biết đây là nhà của mình."
"Về vấn đề giữ ấm thì anh có manh mối rồi, tạm thời không cần lo lắng!"
Tỉ mỉ quyết định mọi việc.
Sau khi chứng kiến cảnh tượng thảm khốc của những người Ma Hồn tộc nguyên thủy bên ngoài Tự Do thành,
Tô Ma đã có nhận thức hoàn toàn mới về việc xây dựng làng.
Nước có thể đẩy thuyền, cũng có thể lật thuyền.
Chỉ hơn một ngày mà mùi trong phòng đã khiến người ta nhăn mặt.
Nếu đợi thêm năm ba ngày, mùi chỉ càng nặng thêm.
Đến lúc đó, khi người dân đầu tiên bắt đầu ghét cái mùi này, rồi chuyển sự ghét bỏ sang bản thân căn phòng, mọi chuyện sẽ không thể cứu vãn.
Khi ấy, khái niệm "nhà" khó khăn lắm mới xây dựng được sẽ nhanh chóng bị xóa bỏ.
Muốn giải quyết mớ bòng bong này, phải tốn công gấp năm, thậm chí gấp mười lần.
Nghĩ vậy, thà ngay từ đầu đã có phòng bị, đánh đổi một số thứ để loại bỏ những nguy cơ tiềm ẩn từ trong vô hình.
"Vâng, em sẽ cho người làm ngay, tranh thủ tối nay sẽ mở hết những cửa sổ cần thêm."
Nghe Tô Ma có thể giải quyết vấn đề sưởi ấm, Trần Thẩm không phản bác, ngược lại vui vẻ nhận lời, gọi người phía sau nhanh chóng phân phó.
Đương nhiên, tin tức này không thể giấu được.
Từng đợt tiếng hoan hô vang lên, Tô Ma hài lòng mỉm cười khi nhìn qua khe cửa sổ.
So với đám Ma Hồn tộc tham lam chỉ biết đến điểm cống hiến ở Tự Do thành, dân làng ở đất trũng đáng yêu hơn nhiều.
Họ rất dễ thỏa mãn.
Dù chỉ mới mở thêm ba cái cửa sổ, ai nấy cũng vui như Tết, trút hết sự hân hoan.
"Giai đoạn này, chúng ta phải đảm bảo mỗi người đều có một cái giường riêng, một cái tủ cá nhân để đựng đồ, cùng chăn đệm đầy đủ, đó là những việc đầu tiên cần hoàn thành trong kế hoạch dân sinh."
"Đúng rồi, chỗ đất trồng trọt mà anh dặn các cậu làm thế nào rồi?"
Ngoài những chiếc giường sắt đơn giản, trong phòng cơ bản chỉ có những đồ lặt vặt tủ kệ mà dân làng tự làm trước đó, vứt bừa trên mặt đất.
Chỉnh trang môi trường trong phòng là một nhiệm vụ nặng nề.
Không vội ra lệnh cải thiện, Tô Ma cùng một nhóm quản lý cấp cao lại ra khỏi làng.
"Vụ đông này bọn em tạm thời chỉ bố trí năm mẫu đất trồng lúa mì, mới bắt đầu khai khẩn hôm qua, đến giờ chắc được hai mẫu rồi ạ."
"Còn chỗ trồng... cơm lá, bọn em chọn ở... kia!"
Trần Thẩm chỉ lên đỉnh đồi cây ăn quả, nở một nụ cười mờ ám.
"Các cậu chọn trên đỉnh đồi?"
Trần Thẩm gật đầu: "Dạ, sở trưởng nói cơm lá phải phơi nắng mỗi ngày, lại cần đất và điều kiện tốt nhất thì mới cho ra cơm lá chất lượng cao. Với cả, bọn em thấy mình chưa có biện pháp phòng ngự lãnh thổ toàn diện."
"Nên để an toàn và kín đáo nhất, bọn em đã san bằng đỉnh đồi, mở ra một cái nền rộng chừng một mẫu, trồng trọt thì quá đủ!"
Trí tuệ của con người
nằm ở chỗ không ngừng suy đi tính lại, làm sao để vẹn toàn mọi mặt.
Khi mọi người cùng đến đồi cây ăn quả kiểm tra, phát hiện từ bên ngoài hoàn toàn không thể nhìn thấy bên trong có gì,
Tô Ma không khỏi tấm tắc kinh ngạc.
"Tốt lắm, xem ra sau khi anh đi các cậu cũng không nghỉ ngơi, anh rất hài lòng về những thứ này."
"Như vậy, kế hoạch của chúng ta có thể triển khai nhanh chóng. Trần Thẩm, Lý Hổ, Bùi Thiệu, Thẩm Kha, bốn người các cậu đi theo tôi!"
Chỉ bốn người trong đám đông, Tô Ma dẫn đầu bước đi.
Thực ra, từ cái đêm sương mù trắng xuất hiện, rồi Tô Ma đi theo sương mù và biến mất,
Mấy người đã đoán được phần nào, đại khái cũng biết Tô Ma đã đi đâu.
Lúc này được Tô Ma gọi tên, cả bốn người đều suy nghĩ, bước nhanh hơn tách khỏi đám đông, bám sát Tô Ma.
Một lát sau, năm người đến địa điểm hội nghị quen thuộc.
Đỉnh núi Thiết Thạch!
Khác với vẻ hoang vu trước đây, lần này đứng trên đỉnh núi, phía dưới tràn đầy sinh cơ.
Nhờ khôi phục tiềm năng, cộng thêm nước mưa rửa trồi muối trong lòng đất, chỉ vài ngày mà mặt đất vàng úa đã phủ lên một lớp xanh non.
Chờ một thời gian nữa, nơi này chắc chắn sẽ biến thành thảo nguyên phì nhiêu như bình nguyên Chúc Hỏa!
"Chuyến này tôi đi Ma Hồn tộc!"
Khi bốn người đứng vững phía sau, Tô Ma đi thẳng vào vấn đề, ném ra một quả bom tấn.
Đúng như dự đoán, dù ngoài mặt kinh ngạc, nhưng cả bốn vẫn cố gắng kiềm chế sự ngạc nhiên.
"Sở trưởng, Ma Hồn tộc, Ma Hồn tộc không phải ở dưới âm phủ đấy chứ?”
"Ngài xuống đó một chuyến ạ?"
Nghe Trần Thẩm nuốt một ngụm nước bọt lớn, rồi khó khăn lên tiếng,
Tô Ma khẽ giật mình, rồi vui vẻ!
"Nghĩ gì vậy, Ma Hồn tộc cũng chỉ là sinh vật bình thường thôi, họ cũng có lãnh địa, có thành thị và dân chúng."
“Thành thị của họ, đại khái ở phía tây đất trũng chúng ta, cách đây năm trăm cây sối”
Chỉ về hướng lúc trở về, ánh mắt Tô Ma xa xăm.
Tất nhiên, nếu lời này do người khác nói, bốn người chắc chắn sẽ chất vấn, nhưng Tô Ma nói thì đã là chuyện ván đã đóng thuyền.
Theo bản năng, Lý Hổ giơ tay lên.
"Sở trưởng, ngài nói thành thị? Chẳng lẽ họ cũng giống Thụ Nhân, Ải Nhân, hay người của Quang Minh đế quốc, là sinh vật dạng người?"
“Nếu không thì sao gọi là thành thị."
Tô Ma gật đầu: "Đúng vậy, thành thị của họ về cơ bản không khác gì thành thị cổ đại của Lam Quốc chúng ta, bên trong cũng có sân viện, có cao ốc mấy tầng."
"Đồng thời, cơ cấu xã hội của họ cực kỳ hoàn chỉnh, từ khu chợ giao dịch cơ bản, đến cơ quan chấp pháp bạo lực của thành phố, rồi đủ loại nhà hàng, tiệm rèn, tiệm may, quầy hàng nhỏ, cái gì cũng có."
"Tuy hiện tại bên trong vẫn còn một số chi tiết hỗn loạn, nhưng xét về tiến độ thì hoàn toàn đã hình thành quy mô xây dựng chế độ!"
Nói xong tình hình đại khái, nhìn vẻ kinh hãi trên mặt bốn người, Tô Ma dứt khoát nói thêm chi tiết.
Từ năng lực kỳ lạ của Ma Hồn tộc, thiết bị kiểm tra ở cửa thành, đến mối quan hệ tay ba hỗn loạn trong thành, đội hộ vệ và thương hội như nước với lửa.
Trí nhớ tuyệt vời giúp Tô Ma vừa kể, vừa có thể diễn tả sinh động cụ thể.
Thêm vào một chút tô điểm tỉ mỉ tương đồng với cố đô của Lam Quốc.
Nhờ khả năng kể chuyện tốt, rất nhanh, bốn người đã hình thành một ấn tượng sơ bộ trong đầu.
"Quá mạnh, năng lực này đúng là phạm quy mà, nếu có thể tùy ý ngụy trang thành dị tộc khác, còn nắm giữ năng lực của đối phương nữa..."
“Thật sự là vũ khí chiến đấu tự nhiên!”
Từ góc độ chiến đấu, Lý Hổ là người đầu tiên đưa ra ý kiến.
"Nếu chúng ta cũng nắm được một số khuôn mẫu nhất định, phân công hợp lý sau này, chắc chắn sẽ có hiệu quả 1+1 lớn hơn 2."
"Thậm chí nếu vận hành tốt, tốc độ phát triển của chúng ta sẽ vượt qua hiện tại mười lần, gấp trăm lần!"
Từ góc độ phát triển dân sinh, Thẩm Kha, bộ trưởng nông nghiệp hậu cần, là người phản ứng đầu tiên.
"Không hổ là đối thủ khó chơi nhất trong miệng Ài Nhân Bori, Ma Hồn tộc quả nhiên có chút bản lĩnh. Trước đây công tác tình báo của chúng ta đều giới hạn ở việc làm sao thẩm thấu nhân viên nội bộ đổi phương, làm sao mua chuộc đối phương để trộm tình báo.”
"Nhưng bây giờ, nếu có năng lực này, chúng ta có thể trực tiếp phái người của mình ngụy trang vào, thậm chí có thể thẩm thấu phần lớn người của họ, tạo ra một màn kịch hoàn hảo dưới ánh đèn."
Vốn nhạy bén với tình báo, Bùi Thiệu cũng nhận thức được năng lực này theo một cách khác.
Và cuối cùng, với vai trò trưởng làng, Trần Thẩm cũng cân nhắc đến những khía cạnh khác với ba người trước.
"Sở trưởng, theo như ngài nói, quan hệ trong Ma Hồn tộc phức tạp như vậy, chúng ta hoàn toàn có thể bố trí trước một đội người vào ẩn náu."
“Nếu có thể khai thông tuyến đường giao dịch giữa chúng ta và Tự Do thành thông qua Ma Hồn tộc, để hàng hóa sản xuất ở đất trũng lưu thông ra ngoài, chắng khác nào triệt để làm sống cục điện!”
Nhìn bốn người đều có thể cân nhắc đến sự phát triển từ những khía cạnh khác nhau, Tô Ma hài lòng gật đầu.
"Đúng vậy, những gì các cậu nói cũng đúng là những gì tôi muốn nói!"
"Ma Hồn tộc là bạn chứ không phải thù, trước khi chúng ta thực sự xâm phạm lợi ích cơ bản của họ, dù có va chạm, họ cũng sẽ chọn chuyện lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không."
"Điểm này khác rất lớn so với Thụ Nhân, tuy nhiên, việc áp dụng cụ thể còn phải chờ đến khi ấn ký vào vị trí."
Nói rồi, giống như lúc cho Moore xem, từ bên hông, Tô Ma lại móc ra ấn ký.
Nhưng lần này, ấn ký lại vượt quá điểm mù kiến thức của bốn người.
Sau khi dò xét nhiều lần, cả bốn nhìn nhau, không ai có thể đưa ra phản ứng kinh ngạc như Moore.
"Được rồi, chuyện này chỉ các cậu biết là được, đừng nói cho người dưới."
"Dù là trong tương lai, việc sắp xếp ấn ký của chúng ta cũng sẽ ưu tiên thỏa mãn những người đáng tin, những người dân muốn có được nó phải trải qua một loạt các bài kiểm tra của chúng ta."
“Trước khi tôi thông báo, các cậu hãy chôn chặt chuyện này trong bụng, tạm thời cứ coi như không biết gì địt”
Thu hồi tất cả ấn ký, tiếp tục phân phó những phương hướng lớn cụ thể,
Nhìn bốn người hưng phấn rời đi, đứng trên đỉnh núi, Tô Ma không khỏi thở một hơi.
Trong Tự Do thành, anh chỉ là một người qua đường, dù phát triển thế nào, tốt hay xấu, cũng không liên quan gì đến Tô Ma.
Nhưng trên mảnh đất có hơn một ngàn người sinh tồn này, Tô Ma lại phải gánh vác trọng trách lớn lao, một quyết sách sai lầm, kết quả đều phải tự mình gánh chịu.
“Ha ha, tính toán thế này, thời gian trôi qua cũng nhanh thật, bất giác lại ba ngày trôi qua rồi."
"Điểm lãnh địa này tích lũy cũng vô dụng, dùng được thì cứ dùng sớm đi!"
Tính toán một hồi số tài nguyên hiện có, vỗ trán một cái, nghĩ đến nhật báo hôm nay còn chưa kịp xem, Tô Ma không khỏi vui vẻ.
Từ khi đất trũng bắt đầu phát triển, điểm lãnh địa thu được càng ngày càng nhiều.
Ngày đầu tiên chỉ có 0.7.
Sau khi thêm tiềm năng tăng lên 1, đến khi đi Ma Hồn tộc thì bạo tăng lên 1.3.
Trải qua hai ngày xây dựng cơ bản tốc độ cao ở đất trũng, điểm lãnh địa hôm qua đã đột phá 1.5!
Hoàn toàn thổi lên "còi lệnh" tăng tốc phát triển!
Còn về thu hoạch hôm nay, liếc nhìn ngôi làng mới xây xong hôm qua, những cánh đồng đã khai phá, và mặt đất bằng phẳng,
Mang theo mong đợi, khi Tô Ma vừa động tâm niệm, một giao diện hơi hư ảo chậm rãi nhảy ra.
Đồng thời, một vệt xanh khả quan cũng từ phong thư nhỏ của nhật báo, chậm rãi thấm ral