2024 - 09 -14
Tín hiệu âm thanh đột ngột vang lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch, tựa như tia chớp rạch ngang bầu trời, tức thì bừng sáng mọi thứ xung quanh.
Ba chiếc thuyền tuần tra hạng nặng trang bị mô-tơ điện tăng tốc đột ngột, bắt đầu lượn lờ tuần tra khu vực lân cận.
Ầm ầm.
Ầm ầm.
Trong tai nghe vọng lại những tiếng nổ liên hồi không ngớt, lúc chói tai như sấm rền, khi trầm đục như tiếng vọng sâu.
Quách Bố La không giấu nổi vẻ hưng phấn trong ánh mắt, ánh nhìn rực lửa, đến độ hai tròng mắt ửng đỏ.
Cả đêm dài trằn trọc mất ngủ bỗng tan biến, thay vào đó là sự phấn khích tột độ, chỉ còn lại sự cuồng nhiệt thôi thúc.
Những vật phẩm đặc thù tầm thường, dù ở ngay gần, cường độ tín hiệu cũng không thể đạt tới mức này.
Cùng lắm thì máy dò sẽ ghi nhận giá trị đo lường tăng lên một mức tương đối, âm thanh vẫn khống chế được trong phạm vi chấp nhận được, không quá yếu ớt đến mức bị bỏ qua, cũng không quá ồn ào gây khó chịu.
Nhưng thứ đặc thù này thì khác.
Nói một cách trừu tượng, Quách Bố La thậm chí cảm thấy có người đang "nói chuyện" với mình thông qua tín hiệu này.
Chỉ có điều máy dò không phân tích được băng tần đối phương, nên mới xảy ra hiện tượng quá tải, vượt ngoài phạm vi dò tìm.
Rốt cuộc là thứ gì mà lại có thể "nói chuyện"?
Quách Bố La không dám tin vào những gì đang diễn ra, đây là điều chưa từng xảy ra kể từ khi ông bắt đầu nghiên cứu những vật phẩm đặc thù này.
Thông thường, người ta có thể ước lượng phương hướng nhờ sự thay đổi cường độ tín hiệu thần lực.
Nhưng với loại tín hiệu này, ông chỉ có thể dựa vào kim đồng hồ trên thiết bị để phán đoán một cách tương đối.
Kim đồng hồ càng nhích nhanh, tức là đang đi đúng hướng.
"Đông Bắc 32 độ, tiếp tục tiến lên!"
"Chuyển hướng Tây Nam 117 độ, nhanh lên, tín hiệu đang yếu đi!"
“Tăng tốc, tăng tốc!”
"Không ổn, tín hiệu suy yếu rõ rệt, lấy bản đồ cho tôi!"
Quách Bố La liên tục ra lệnh, dựa vào tín hiệu từ máy dò để điều chỉnh hướng đi cho đội thuyền.
Tín hiệu từ những vật phẩm đặc thù thông thường chỉ kéo dài mười đến mười lăm phút, sau đó sẽ nhanh chóng suy giảm.
Hiếm hoi lắm mới có thứ kéo dài được đến hai mươi phút, nhưng tín hiệu cũng không đủ để chỉ dẫn phương hướng.
Thứ này lại khác, nửa tiếng trôi qua, tín hiệu mới bắt đầu có đấu hiệu suy yếu.
Tiếc rằng tốc độ thuyền tuần tra không nhanh, cộng thêm việc cứ đi được một cây số lại phải dừng lại để xác định lại phương hướng, nên nửa tiếng đồng hồ trôi qua, đội thuyền mới chỉ di chuyển được khoảng hai mươi ki-lô-mét.
"Bản đồ đây rồi!"
Lính canh trên thuyền mang đến hai tấm bản đồ.
Một tấm là bản đồ địa hình khu vực, tấm còn lại là bản đồ phân chia thế lực.
Dựa vào tín hiệu phản hồi, Quách Bố La nhanh chóng xác định khu vực cần tìm kiếm.
Hướng này địa hình khá phức tạp, nhiều núi, khe suối, hẻm vực và hồ nước, nên chỉ có ba lãnh địa.
Lần lượt là lãnh địa Terrell thuộc Tesla, lãnh địa Cự Thạch xây trên núi gần đó, và lãnh địa Long Cung nằm giữa các nhánh sông của Cự Long Tiên Giang.
"Đơn giản vậy sao."
Quách Bố La có chút bất ngờ, thầm nghĩ vận may của mình cũng không tệ.
Nếu phạm vi tín hiệu bao gồm các lãnh địa nhỏ khác thuộc Liên bang, thì chắc chắn phải dùng đến vài thủ đoạn.
Đằng này mọi chuyện đơn giản hơn nhiều, lãnh địa Terrell là người một nhà, muốn tìm kiếm thế nào cũng được.
Hai lãnh địa còn lại đều không nằm trong danh sách được bảo trợ, chỉ cần cho chút lợi lộc nhỏ, có khi lãnh địa Terrell còn phải phối hợp.
Chỉ có điều địa hình nơi này phức tạp.
Quách Bố La ngập ngừng, quyết định dùng phương pháp loại trừ, để lãnh địa Terrell sau cùng.
Lần theo tín hiệu, đến khi tín hiệu gần như biến mất, Quách Bố La loại bỏ điểm đầu tiên.
"Không ở trên đảo, vậy không ở khu vực này, loại bỏ Long Cung."
"Tiến về lãnh địa Cự Thạch!"
May mắn là không ở gần Long Cung, nơi này nhiều nhánh sông Cự Long Tiên Giang, nhiều hồ nước và hẻm vực.
Nếu món đồ kia ở dưới nước, việc tìm kiếm sẽ vô cùng khó khăn.
"Lấn núi không lấn nước," Quách Bố La thà đào ba thước đất trong núi sâu còn hơn nán lại đưới nước dù chỉ một chút.
Thuyền tuần tra quay đầu, men theo bản đồ tiếp tục lên đường.
Khoảng bốn mươi phút sau, gần chín giờ sáng, tín hiệu gần như biến mất.
Chỉ còn lại vài dao động nhỏ trên thiết bị, đủ để định hướng một cách tương đối.
Thuyền tuần tra rẽ sóng tiến lên.
Từ xa, một bến tàu bằng đá khá sơ sài hiện ra trước mắt, tấm biển hiệu đung đưa theo gió, khắc vài chữ lớn:
"Bến tàu Cự Thạch."
Dưới ánh bình minh, bến tàu này trông đặc biệt yên tĩnh, không hề ồn ào náo nhiệt như những lãnh địa khác.
Nhìn gần hơn, có thể thấy hàng trăm chiếc thuyền lớn nhỏ neo đậu san sát trên bến.
Những chiếc thuyền không động cơ này có lẽ thuộc về lãnh địa Cự Thạch.
“Kỳ lạ, bến tàu này xây khá đẹp.”
Quách Bố La nheo mắt, đánh giá bến tàu trông như một khối đá liền mạch, tựa như được tạo hóa ban tặng.
Bến tàu không có quá nhiều dấu vết của bàn tay con người, trông như được đổ bê tông một lần duy nhất.
Nhưng vật liệu đá thông thường không thể nào đạt được độ tinh xảo như vậy, không hề có sự chênh lệch dù chỉ một chút.
Ông cúi đầu nhìn vào thiết bị đo.
Kim đồng hồ gần như đã về không.
Không rõ là do vật thể không nằm trong lãnh địa Cự Thạch, hay do tín hiệu đã biến mất.
Từ trong nhà đá phía sau bến tàu, bốn lính canh cầm súng tự chế bước ra.
"Người đến xin dừng bước, đây là khu vực kiểm soát của lãnh địa Cự Thạch, các người làm gì?"
Người lính canh dẫn đầu đảo mắt nhìn biểu tượng chim ưng khổng lồ màu vàng trên thuyền, bước lên một bước, thái độ không kiêu ngạo, không tự ti.
"Bảo họ là chúng ta bị rơi đồ ở gần đây, đang tìm, nói tự nhiên thôi, đừng gây chú ý.”
Quách Bố La nhắc nhở, vì hôm nay chưa tìm được vị trí chính xác của vật thể kia, nên mấy ngày tới khó tránh khỏi phải quanh quẩn ở khu vực này.
Thuyền tuần tra cần một lý do hợp lý để không gây sự chú ý.
Dù rằng việc gây sự chú ý với một lãnh địa nhỏ không có sự bảo trợ cũng chẳng có hậu quả gì, nhưng với bản tính cẩn trọng, Quách Bố La không muốn làm phức tạp vấn đề.
"Tìm đồ à, có cần chúng tôi giúp không?"
“Không cần, không cần, chúng tôi có thể sẽ nán lại ở đây một thời gian, làm phiền mấy anh rồi." Người lính canh trên thuyền cũng rất biết điều, vừa nói vừa lấy ra nửa túi trái cây khô từ trong khoang thuyền.
Nhận thấy mối quan hệ giữa hai bên được xử lý hài hòa, Quách Bố La hài lòng gật đầu, quay trở lại máy móc.
Vẫn còn sớm, ông định đến lãnh địa Terrell xem sao.
Đợi đến khi tín hiệu mạnh trở lại vào ngày mai, sẽ quay lại khu vực Cự Thạch này để thăm dò.
"Hy vọng vật thể này có thể giúp ích cho lãnh địa, như vậy sẽ có cách xin thêm kinh phí để nâng cấp máy móc."
Quách Bố La xoay núm điều khiến, càng sử dụng Evangelion, ông càng mong muốn cải tiến nó.
Đặc biệt là chức năng định vị, nếu có thể phân tích nguồn gốc tín hiệu thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Đỡ phải mò mẫm như bây giờ, chỉ có thể dùng phương pháp loại trừ dần.
"Ấy, chuyện gì xảy ra vậy, không có phản ứng, hỏng rồi sao?"
Xoay núm hai lần, kim đồng hồ vẫn không nhúc nhích.
Quách Bố La đưa tay vỗ vào nóc máy, giống như sửa chiếc TV cũ kỹ.
Cốc, cốc, cốc!
Tiếng vọng lại rất rõ, nhưng không có tác dụng gì.
Bốn kim đồng hồ dù xoay thế nào cũng không về không, vẫn giữ nguyên ở mức tối đa.
Khác với khi thu được tín hiệu mạnh trước đó, kim đồng hồ không ngừng rung lắc ở mức tối đa.
Lần này kim đồng hồ hoàn toàn kẹt cứng, không có chút phản ứng nào.
"Chuyện gì thế này, chẳng lẽ tín hiệu vừa rồi quá mạnh làm cháy máy rồi?"
Quách Bố La lộ vẻ kinh ngạc.
Khi thiết kế, máy dò đã được tăng cường tối đa, vậy mà vẫn bị cháy?
"Tai nghe, tai nghe cũng bị tèo rồi à?"
Cầm lấy tai nghe, áp lên tai lắng nghe, quả nhiên không có âm thanh nào vọng lại.
Có vẻ như vấn đề là ở tín hiệu trước đó, máy móc hoạt động quá lâu nên xảy ra trục trặc.
Sau khi thử đủ mọi cách sửa chữa nhưng không thành công, Quách Bố La chỉ còn biết thở dài.
"Chưa ra trận đã tàn."
Chẳng tìm được gì, máy móc lại hỏng, chắc chắn dự án sẽ bị chất vấn.
Việc xin kinh phí cho đợt tiếp theo có lẽ sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
"Nhất định phải tìm ra vật thể đó." Ông âm thầm hạ quyết tâm.
Nhưng đúng lúc này, máy dò đã tắt ngóm bỗng có phản ứng.
Ầm!
Một tiếng động trầm đục chưa từng có, như tiếng thở dài của một con quái thú thời cổ đại, bỗng nhiên vang lên từ trong tai nghe.
Quách Bố La giật mình, đứng bật dậy.
Ngay sau đó, những âm thanh chói tai liên hồi như tiếng trống dồn, vang vọng từ trong tai nghe, tựa như sấm rền trên trời, lại như tiếng nổ dưới lòng đất, hòa quyện thành một bản giao hưởng quái dị.
Cùng lúc đó, kim đồng hồ bắt đầu múa may điên cuồng, như bị một lực lượng vô hình nào đó quấy nhiễu, đầu tiên là đột ngột về không, như thể mọi thứ bị xóa sạch trong nháy mắt, sau đó lại vọt mạnh lên mức tối đa, dao động liên tục.
"Cái quái gì thế này? Tình huống gì đây?"
Quách Bố La bối rối.
Phản ứng đầu tiên của ông là máy móc gặp vấn đề nghiêm trọng hơn.
Nhưng vài giây sau, ông bỗng nhận ra, việc máy tắt ngóm không phải do hỏng hóc, mà là do tín hiệu vượt quá xa phạm vi dò tìm.
Từng giây từng phút, máy móc thu được tín hiệu vượt quá giới hạn, nên không thể hiển thị.
Hiện tại tín hiệu đã giảm bớt, nên mới có thể dò được.
"Vẫn là thứ đó, nó, nó lại đến rồi!"
Quách Bố La kích động đứng lên, đây là lần đầu tiên ông gặp vật thể phát tín hiệu hai lần trong một ngày.
Chẳng lẽ vị trí hiện tại đã rất gần nơi ẩn náu của vật thể đó?
"Đi đến lãnh địa Terrell, nhanh, nhanh!"
Thuyền tuần tra tăng tốc, động cơ mạnh mẽ rẽ sóng, nhanh chóng đuổi theo hướng lãnh địa Terrell.
Đứng trên bờ, bốn lính canh ban nãy có chút ngạc nhiên, vừa nãy không phải còn đang tìm đồ sao, sao chưa được mấy phút đã vội vàng rời đi vậy?
Nhưng chưa đầy mười phút sau, họ thấy thuyền tuần tra quay trở lại, đột ngột dừng sát bến tàu.
Từ trong khoang thuyền, một người đàn ông mặt đỏ bừng chạy ra, ngơ ngác nhìn về phía sơn trại.
Ánh mắt ông ta tràn ngập kinh ngạc và khó hiểu, dường như đã phát hiện ra điều gì đó khó tin.
"Kia là lãnh địa Cự Thạch sao?"
"Đúng vậy, đúng vậy, đó là sơn trại của chúng tôi." Lính canh không hiểu chuyện gì, gật đầu đáp.
Vừa nãy anh ta đã thông qua bảng trò chơi báo cáo tin tức về thuyền tuần tra cho Lâu Trị Cương.
Câu trả lời chắc chắn nhận được là, phải giữ khoảng cách với những "vị khách" chim ưng vàng này.
Quá gần không tốt, quá xa cũng không được.
Tóm lại là, không nên nói một câu cũng đừng nói, không chắc chắn có nên nói hay không thì ngậm miệng lại.
"Gần đây các anh có phát hiện đồ vật gì kỳ lạ không?"
“Ừm." Đội trưởng lính canh cau mày suy nghĩ, thành thật lắc đầu.
"Chúng tôi có thể vào không?"
"Ừm..." Đội trưởng lính canh tiếp tục lắc đầu.
"Chúng tôi không thể cho người ngoài vào lãnh địa, nếu các anh muốn vào, tôi có thể xin phép lãnh chúa."
"Vậy anh giúp chúng tôi xin phép đi."
"Đề vật tôi cần tìm ở lãnh địa Cự Thạch,” Quách Bố La hạ giọng, cố tỏ ra bình thường nhất có thể.
Dù ông biết rõ động cơ của mình đã bị lộ hết, mục đích quá rõ ràng.
Nhưng giờ phút này, ông không thể kìm nén sự kích động trong lòng, nóng lòng muốn tìm ra vật thể đặc biệt có thể làm máy dò bị tắt ngóm.
"Thật xin lỗi, tôi vừa nhận được tin từ lãnh chúa, sơn trại đang phơi lương thực, xin thứ lỗi vì không thể tiếp đón quý khách, các anh có thể để lại thông tin liên lạc, đợi đến khi chúng tôi mở cửa sơn trại sẽ thông báo."
Lại bị từ chối?
Phản ứng đầu tiên của Quách Bố La là không đám tin, nhưng sau đó ông lập tức hiểu ra, lời đề nghị của mình quá đường đột.
Thứ nhất, ông chưa nói rõ thân phận, đối phương thậm chí còn không biết họ đến từ lãnh địa nào.
Thứ hai, mục đích của họ quá rõ ràng, đối phương đề phòng là chuyện bình thường, nếu họ dễ dàng đón tiếp như vậy thì mới là lạ.
Cuối cùng cũng là điểm quan trọng nhất.
Cự Thạch không nằm trong danh sách được bảo trợ, nên không được hưởng bất kỳ đãi ngộ hay ân huệ nào từ chim ưng vàng.
Có lẽ họ còn oán hận chim ưng vàng, chỉ là vì sự chênh lệch về thực lực nên không dám thể hiện ra.
"Tôi hiểu rồi, chúng tôi đến từ lãnh địa Tesla thuộc chim ưng vàng, chờ một chút, tôi sẽ để lãnh chúa dùng đường chính thức liên hệ với lãnh chúa của quý lãnh địa!"
"Làm phiền quý khách rồi." Đội trưởng lính canh gật đầu, tiện tay ghi cái tên Tesla vào trong lòng.
Đợi đến khi thuyền tuần tra rời đi, anh ta vội vàng mở bảng trò chơi, gửi cái tên này cho Lâu Trị Cương.
"Chim ưng vàng, lại còn là Tesla thuộc lãnh địa Terrell?"
Trong phòng, lão Trương đứng bật dậy, nhe hàm răng vàng cười khẩy.
"Xem ra cơ hội của chúng ta đến rồi!"
Dù không rõ đối phương đang tìm kiếm gì, nhưng Cự Thạch cần chính là một cơ hội chủ động như vậy.