Một tháng sau, bên trong Càn Khôn Các.
Tiền chưởng quỹ sắc mặt ngưng trọng, lo lắng báo cáo với Triệu công tử:
"Công tử, chúng ta không thể tiếp tục như vậy được nữa... Một tháng qua, chúng ta đã lỗ mất mấy trăm vạn linh thạch. Nhưng Vạn Bảo Các đối diện dường như không hề hấn gì, từ đầu đến cuối không hề sợ hãi. Tiếp tục đấu nữa, e rằng..."
Mặc dù bọn họ cũng đã mua vào một số sản phẩm của Vạn Bảo Các với giá thấp, nhưng vẫn không đủ để bù đắp thiệt hại.
Tiếp tục như vậy chỉ có lưỡng bại câu thương.
Triệu công tử mắt đỏ ngầu, gắt gao nhìn chăm chăm vào những con số kinh khủng trên sổ sách, hồi lâu không nói một lời.
Cả căn phòng chìm trong không khí ngột ngạt đáng sợ. Tiền chưởng quỹ định bụng khuyên thêm vài câu, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt âm trầm của Triệu công tử, ông ta lập tức nuốt lời vào trong.
Không biết bao lâu sau, Triệu công tử mới chậm rãi mở miệng, giọng nói bình tĩnh lạ thường:
"Ta biết rồi. Từ ngày mai, tất cả hàng hóa khôi phục giá gốc."
Nhưng Tiền chưởng quỹ nghe xong, không những không thở phào nhẹ nhõm mà trong lòng càng thêm bất an.
Ông ta hiểu rõ, công tử tuyệt đối không dễ dàng nhận thua như vậy.
Chắc chắn phía sau còn có động thái khác.
Sáng sớm ngày hôm sau, Giang Minh đang định tiếp tục vận chuyển tâm pháp, tiếp tục tu luyện.
Bỗng nhiên, ấn ký hình con bướm trong đầu hắn rung nhẹ.
Ngay sau đó, giọng Tiểu Điệp đồn dập vang lên:
"Giang đại ca, không xong rồi! Có một đám người đến cửa hàng gây sự, trong số đó còn có tu sĩ Trúc Cơ kỳ!"
Giang Minh giật mình, mở choàng mắt.
Cuối cùng cũng đến sao?
Thực ra hắn đã sớm đoán trước được ngày này.
Vì vậy hắn không hề bối rối, nhanh chóng trấn định tâm thần, thông qua ấn ký đáp lại:
"Đừng hoảng, ta đến ngay. Ngươi bảo vệ mình cho tốt, mọi chuyện đợi ta đến rồi tính."
Nói xong, hắn đứng phắt dậy, đẩy cửa phòng tu luyện, nhanh chân bước ra ngoài.
Đi ngang qua Luyện Khí thất, hắn hô lớn:
"Ngộ Không, đừng rèn nữa! Mang Kim Cô Bổng theo, có người đến Vạn Bảo Các gây sự!"
Ngộ Không đang vung chiếc chùy sắt nặng trịch, liên tục nện vào khối phôi sắt đỏ rực, nghe vậy liền khựng lại.
Hắn ngẩng phắt đầu, mắt lóe lên tia hồng quang, tiện tay đưa chiếc chùy cho Xích Diễm Linh Hầu đang kéo ống bễ, vớ lấy cây Kim Cô Bổng kim quang rực rỡ trên giá binh khí, "đông" một tiếng vác lên vai, mấy bước xông ra ngoài, toàn thân sát khí ngùn ngụt.
Hắn hiểu rõ, Vạn Bảo Các hiện giờ là cơ sở làm ăn sinh lời nhất trên Hoa Quả Sơn.
Tương lai có học được những tiên thuật lợi hại như "Định Thân Thuật" hay không, đều nhờ vào cửa hàng này kiếm linh thạch cả.
Giờ lại có kẻ dám đến đập phá, sao hắn có thể chịu được!
Một người một khi nhanh chân xuống núi, vừa đến sườn núi thì nghe thấy sau lưng có tiếng gọi non nớt, vội vã:
"Chủ nhân —— chờ con với!"
Giang Minh ngẩn người, ngạc nhiên: Đứa trẻ nào vậy?
Hắn quay đầu lại, chỉ thấy một bé con chừng năm sáu tuổi, chân trần, mặc độc một chiếc yếm đỏ, đang lon ton chạy từ trên núi xuống, tốc độ nhanh đến kinh người.
Thông qua linh hồn khế ước, Giang Minh lập tức nhận ra —— đứa bé này chính là Tiểu Long!
Tiểu Long hóa hình từ bao giờ thế này?
Giang Minh nhất thời choáng váng, chuyện lớn như vậy, sao hắn không hề hay biết?
Chớp mắt, Tiểu Long đã chạy đến trước mặt hắn, tay nhỏ níu lấy vạt áo hắn, ngước khuôn mặt tròn xoe lên:
"Chủ nhân, mang con đi với! Con biết hóa hình rồi đó! Dáng vẻ này đảm bảo không ai nhận ra chân thân con đâu!"
Giang Minh nhìn nó mà vừa buồn cười vừa bất lực.
Tình hình khẩn cấp, hắn không có thời gian hỏi han cặn kẽ chuyện hóa hình.
Hắn ngập ngừng một chút, vẫn cúi xuống xoa đầu Tiểu Long, nhẹ nhàng khuyên nhủ:
"Tiểu Long, con mới hóa hình, cơ thể chưa thích nghi, lần này đừng tham gia. Khi nào quen với hình người rồi, lần sau ta dẫn con đi."
Nói xong, hắn quay người định đi tiếp.
Không ngờ Tiểu Long nhào tới, hai tay nhỏ ôm chặt lấy chân hắn, nhất quyết không buông:
"Chủ nhân, thật ra con biết hóa hình lâu rồi... Chỉ là sợ chủ nhân bắt con làm việc, nên mới giấu diếm không nói, chủ nhân cho con đi đi, con hứa sẽ nghe lời ngài”
Giang Minh nghe xong, lập tức sầm mặt lại.
Mình trông giống "chủ lột da" đến vậy sao? Mà khiến Tiểu Long phải phòng bị như thế?
Nhưng ngẫm lại, cũng không phải là không có lý.
Trên Hoa Quả Sơn này, phàm là linh thú to con —— bất kể là Ngộ Không, Xích Diễm Linh Hầu, hay Tiểu Điệp, Tiểu Bạch, đều có việc để làm cả...
Nhìn Tiểu Long ôm chặt cứng, một bộ "không mang con đi con không buông” như vậy, Giang Minh đành thở dài, thỏa hiệp:
"Được rồi, con có thể đi theo. Nhưng phải nghe lời, lát nữa phải nghe theo chỉ huy của ta, tuyệt đối không được tự tiện hành động."
Tiểu Long lập tức mặt mày hớn hở, gật đầu lia lịa.
Cùng lúc đó, Thanh Vân đại lục, Đại Hà phường thị —— trước cửa Vạn Bảo Các.
Bầu không khí căng thẳng, đã có một đám khách không mời mà đến vây kín.
Những người này mặc áo đen, mặt mày nham hiểm, quanh thân tỏa ra sát khí lạnh lẽo, rõ ràng là người trong tà phái, không phải hạng lương thiện gì.
Bức tường thủy tinh hoa lệ của Vạn Bảo Các đã bị người ta đánh nát, những mảnh vỡ vương vãi trên mặt đất, dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng chói mắt.
Tiểu Điệp khẩn trương đứng gác ở chỗ thủng, mặt đầy lo lắng, nhìn hai bên đang giằng co ngoài cửa.
Một lão giả tóc bạc phơ đang đứng trước cửa Vạn Bảo Các, mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nhìn đám người đến gây sự, giọng trầm thấp:
"Vương gia chúng ta và Hắc Sát giáo các ngươi từ trước đến nay nước sông không phạm nước giếng, hôm nay các ngươi lại dốc toàn bộ lực lượng, xông vào Đại Hà phường của ta, phá hủy cửa hàng, rốt cuộc là có ý gì?"
Trong đám hắc y nhân, một gã đàn ông trung niên mặt mày yêu dị, mắt láo liên như rắn độc chậm rãi bước ra.
Người này chính là Giáo chủ Hắc Sát giáo.
Hắn liếc qua Vương lão gia tử, lại đảo mắt nhìn đám tu sĩ Vương gia đang cảnh giác phía sau, bỗng cười khẩy, giọng điệu lười biếng nhưng đầy uy hiếp:
"Vương gia chủ, làm gì mà nóng giận vậy? Hôm nay chúng ta chỉ đến tìm Vạn Bảo Các gây phiền phức thôi, không liên quan gì đến Đại Hà phường của các ngươi cả.
"Ta khuyên ông nên lui sang một bên, an ổn xem kịch cho xong. Xen vào chuyện người khác, không phải là hành động sáng suốt đâu."
Vương lão gia tử nghe vậy, không khỏi cười lạnh:
"Hay cho câu 'không liên quan'! Vạn Bảo Các mở ở Đại Hà phường của ta, được Vương gia ta che chở.
"Nếu như vậy mà cũng tính là không liên quan, thì ngày khác ta cũng phải đến tổng đàn Hắc Sát giáo các ngươi một chuyến —— có phải cũng 'không liên quan' đến Hắc Sát giáo các ngươi không?"
Nghe vậy, sắc mặt Giáo chủ Hắc Sát giáo bỗng trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng như đao tẩm độc, hắn hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói đè thấp nhưng mang theo hàn ý thấu xương:
"Vương gia chủ, ta khuyên ông nên suy nghĩ kỹ, chuyện này ông có thật sự muốn xen vào không? Ông có biết —— kẻ đứng sau lưng ta là ai không?"
Lão giả tóc bạc run lên trong lòng, vô thức đưa mắt vượt qua đám người áo đen của Hắc Sát giáo, nhìn về phía sau bọn họ.