Mua năm cái nỏ Phá Nhật, khóa lại rồi mới chỉ là trạng thái ban đầu. Để nâng cấp tiếp theo còn cần một khoản chi phí khổng lồ.
Một khi hơn trăm lò luyện khí trong quy hoạch đồng loạt khai hỏa, vật liệu yêu thú và khoáng sản Hoa Quả sơn tích lũy bấy lâu nay sẽ tiêu hao với tốc độ chóng mặt. Đến lúc đó cần mua sắm số lượng lớn từ bên ngoài, lại là một con số thiên văn.
Còn nữa, Vĩnh Hằng Chi Chu là nền tảng cơ bản, những vật liệu đỉnh cấp cần thiết để thăng cấp, khi hắn rảnh tay đi tìm mua, cái giá còn khó lường hơn...
Thấy Tiểu Điệp xót của đến mức sắp khóc, Giang Minh đành dịu giọng, vẽ ra một tương lai tươi đẹp:
"Tiểu Điệp, ta hiểu nỗi lo của muội. Thực ra những việc ta làm đều là một dạng đầu tư, để tương lai kiếm được nhiều tiền hơn.
Muội nhìn kỹ những linh thú ta mang về xem, dù là sóc, linh hầu hay bất cứ con nào khác, móng vuốt của chúng đều rất khéo léo.
Chỉ cần huấn luyện và dẫn dắt đơn giản, tương lai chúng có thể trở thành luyện khí sư, giúp ta luyện chế pháp khí và minh khắc trận văn quy mô lớn.
Muội cứ tưởng tượng cảnh tượng ấy xem – trăm lò luyện khí cháy hừng hực, hàng ngàn hàng vạn linh thú mỗi con một việc, hiệu suất luyện chế sẽ cao đến mức nào?
Đến lúc đó, ta còn lo không kiếm được tiền chắc? Đầu tư bây giờ là để nhận về gấp trăm, gấp ngàn lần sau này!"
Bản thiết kế tương lai lần này quả nhiên có hiệu quả.
Tiểu Điệp trợn tròn mắt, vẻ mặt từ kích động đau lòng biến thành hoàn toàn khó tin.
Nàng tiêu hóa một hồi, vô thức hỏi:
"Nhưng mà, huynh định trả cho chúng bao nhiêu tiền công? Đây cũng là một khoản chi không nhỏ đấy?"
Nghe hai chữ "tiền công", Giang Minh lập tức giơ tay ra hiệu "Dừng lại", cau mày nói:
"Sau này đừng có nói tiền công tiền công gì trước mặt chúng nó, hư bột hư đường.
Ở đây coi trọng bao ăn bao ở, no ấm là chắc, đây là bát sắt rồi! Còn đòi tiền công gì nữa?"
Tiểu Điệp lập tức liếc xéo hắn một cái rõ dài, ánh mắt khinh bỉ không giấu giếm, hiển nhiên rất xem thường cái lý thuyết "bao ăn bao ở" mang hơi hướng bóc lột linh thú của Giang Minh.
Dù vậy, khinh bỉ thì khinh bỉ, sau khi được Giang Minh giải thích, tâm trạng nặng nề vì chi tiêu quá lớn của nàng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Trong đầu nàng bất giác hiện ra bức tranh hùng vĩ về tương lai:
Hàng trăm hàng ngàn linh thú bận rộn trật tự trong Luyện Khí thất và phòng trận pháp, các loại pháp khí, mũi tên cứ thế tuôn ra như nước chảy...
Nếu thật có ngày đó, dựa vào tài sản do đám linh thú này tạo ra, việc tích lũy lại hai trăm vạn linh thạch chắc chắn không còn là điều xa vời, tiền đồ quả thực tươi sáng.
Bắt gặp ánh mắt đầy ghét bỏ của Tiểu Điệp, Giang Minh nhịn không được nói:
"Muội thương chúng nó thế, nhất định muốn trả tiền công à? Cũng được thôi. Vậy từ ngày mai, giao toàn quyền cho muội phụ trách nhiệm vụ vinh quang phát tiền công cho linh thú.
Mọi chi phí, trừ thẳng vào lợi nhuận của Vạn Bảo Các."
Nghe đến động vào "túi tiền" của mình, sắc mặt Tiểu Điệp lập tức biến đổi, chút đồng cảm với linh thú vừa nhen nhóm đã bị nỗi lo thâm hụt linh thạch dập tắt. Nàng lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi, vội vàng phủ nhận:
"Không có! Ta không có nói muốn trả tiền công cho chúng nói, Giang đại ca huynh nghe lầm rồi! Bao ăn bao ở là tốt lắm rồi, hợp lý vô cùng, không gì bằng!"
Giang Minh đã sớm đoán trước được sự "lật mặt" nhanh như chớp của Tiểu Điệp.
Hắn cười thầm trong bụng, đời này đạo lý thường là vậy, ai cũng ghét bị nhà tư bản bóc lột, nhưng nếu có cơ hội, ai cũng muốn trở thành nhà tư bản, hưởng thụ lợi ích mà vốn liếng mang lại.
Thực ra, theo Giang Minh, hắn không cho rằng mình đang bóc lột đám linh thú này.
Các loại linh thực, linh quả sinh trưởng ở Hoa Quả sơn, ngoài phần nhỏ thiết yếu cho hắn tu luyện, tất cả sản phẩm còn lại đều được phân phối cho đám linh thú trong không gian hưởng thụ, chưa từng nghĩ đến việc đem ra buôn bán kiếm linh thạch, và sau này cũng sẽ không làm vậy.
Khi không gian độc lập không ngừng phát triển, Hoa Quả sơn sẽ ngày càng rộng lớn, tài nguyên trên núi cũng sẽ ngày càng phong phú.
Toàn bộ sản vật của ngọn núi này trong tương lai chẳng phải là tài sản chung của chúng sao?
Hắn còn nghĩ xa hơn – có câu "một người đắc đạo, gà chó lên trời".
Chờ sau này tu vi đột phá, tiến tới Linh Giới tầng cao hơn, thậm chí là phi thăng Tiên Giới trong truyền thuyết, lẽ nào hắn sẽ bỏ mặc chúng nó?
Chẳng phải điều này còn tốt hơn gấp trăm ngàn lần so với chút tiền công ít ỏi kia sao?
Giống như ở kiếp trước, những công ty lớn có tiềm năng thường dùng cổ phần, quyền chọn cổ phần để khích lệ nhân viên chủ chốt.
Về lâu dài, điều này tốt hơn nhiều so với việc trả lương chết cứng.
Những gì hắn cung cấp cho đám linh thú này hiện tại là một tương lai tràn đầy hy vọng và khả năng vô hạn.
Thuyết phục được Tiểu Điệp, Giang Minh liền thuận thế giao một nhiệm vụ quan trọng khác:
"Được rồi, Tiểu Điệp, vậy giao cho muội phụ trách việc cung cấp đồ ăn hàng ngày cho đám linh thú. Đây là một nhiệm vụ gian khổ đấy.
Dù là tăng diện tích trồng đại nguyệt quang mễ, hay mua sắm đại lượng thú lương phù hợp trên thị trường Lăng Vân thành.
Tóm lại một nguyên tắc: Phải cho chúng ăn no, tuyệt đối không được để bụng đói làm việc!"
Nghe đến "mua sắm thú lương", Tiểu Điệp vẫn không khỏi giật mình, thoáng xót của.
Nhưng nàng đã nhận ra giá trị lâu dài của khoản đầu tư này, thế là gật đầu mạnh, dù vẻ mặt còn có chút miễn cưỡng, nhưng giọng điệu đã kiên định hơn nhiều:
"Biết rồi! Ta sẽ thu xếp ổn thỏa."
Giang Minh thấy mọi việc đã an bài ổn thỏa, liền không nán lại thêm.
Hắn lại gọi ra phiến pháp khí phi hành hình lá xanh biếc, nhẹ nhàng nhảy lên, pháp khí lập tức hóa thành một đạo lưu quang, chở hắn nhanh chóng đuổi về phía Luyện Đan phường.
Trong lòng hắn tính toán, muốn khiến đám linh thú tích cực chủ động học tập những kỹ năng khô khan phức tạp như luyện khí và trận văn, chỉ dựa vào "bao ăn bao ở" là không đủ, cần phải xây dựng cơ chế khích lệ hiệu quả.
Và phần thưởng tốt nhất mà hắn nghĩ ra là "Long Tiên đan".
Loại đan dược này có ích lợi to lớn cho sự trưởng thành, khai trí, thậm chí tiến hóa huyết mạch của mọi linh thú. Trước đây, Long Tiên đan luyện chế ra đều được cung cấp miễn phí cho Tiểu Long, Ngộ Không và năm con Xích Diễm Linh Hầu.
Sau này, hắn quyết định thực hiện nguyên tắc "phân phối theo lao động”, dù là học tập nghiêm túc, tiến bộ nhanh chóng, hay làm việc cố gắng, thành quả rõ rệt, linh thú đều có thể nhận được số lượng Long Tiên đan khác nhau làm phần thưởng, để mỗi con linh thú đều có hy vọng.
Trong năm năm bế quan, Long Tiên thảo trồng bên Bích Ba đầm đã chín lứa hết lứa này đến lứa khác, tích lũy được số lượng khá lớn.
Hắn quyết định tranh thủ lúc rảnh rỗi trên đường đến Bích Uyên đảo, phân ra một phần tâm thần, tranh thủ thời gian khai lò luyện chế một mẻ Long Tiên đan.