Giang Minh không rời mắt khỏi đối diện, khẽ hỏi:
"Tiểu Điệp, khi nào thì bọn họ khai trương?"
Tiểu Điệp đang lo lắng nhìn sang bên kia, nghe Giang Minh hỏi, đáp ngay:
"Ba ngày nữa."
Nàng đã nắm rõ mọi tin tức rồi.
Giang Minh im lặng một lát, lập tức quyết định:
"Vậy chúng ta cũng khai trương sau ba ngày, cùng ngày với họ."
"Cùng ngày?"
Tiểu Điệp ngẩn người, gần như không tin vào tai mình.
Càn Khôn Các nổi danh khắp Thanh Vân đại lục, ngày khai trương chắc chắn đông nghịt người, khách khứa nườm nượp.
Chọn cùng ngày khai trương, chẳng phải tự tìm đường chết? Chẳng khác nào trứng chọi đá.
Giang Minh không vội giải thích, quay người thản nhiên trở vào tiệm, chậm rãi nói:
"Chúng ta mới đến Thanh Vân đại lục, còn lạ nước lạ cái. Dù có tốn công sức quảng bá, mấy ai biết đến Vạn Bảo Các.
Nhưng nếu khai trương cùng ngày với Càn Khôn Các, mọi chuyện sẽ khác. Ai đến chúc mừng họ, cũng sẽ biết đến chúng ta."
Tiểu Điệp vẫn chưa bị thuyết phục, nhíu mày suy nghĩ, vẫn còn nghi hoặc:
"Nhưng mọi người vốn đã cho rằng Càn Khôn Các là lựa chọn tốt nhất rồi. Lỡ không ai chịu ghé cửa hàng mình thì sao?”
Giang Minh nghe vậy, cười nhạt:
"Vậy thì tìm cách, thay đổi cách nhìn của họ vào ngày khai trương."
Thật ra, vừa nghe tin Càn Khôn Các muốn đến, lòng hắn cũng chùng xuống.
Dù sao đối phương quá mạnh, nếu giở trò "bán phá giá, thậm chí cho không", hắn chắc chắn không gánh nổi.
Nhưng bình tĩnh suy xét kỹ, Giang Minh chợt nhận ra mình cũng có át chủ bài - phía sau hắn là cả Võ Tận Hải!
Hoàn toàn có thể chọn vài món hàng hiếm ở Thanh Vân đại lục, làm sản phẩm chủ lực để tung ra.
Như vậy, chiêu giảm giá của Càn Khôn Các sẽ mất hiệu nghiệm – họ làm gì có những thứ đó, nói gì đến giảm giá?
Tuy nhiên, làm vậy cũng mạo hiểm không nhỏ.
Thứ nhất, việc "chọc giận" Càn Khôn Các sẽ khiến hắn trở thành cái gai trong mắt họ.
Thứ hai, hàng hiếm đột nhiên xuất hiện ở một cửa hàng mới, người ta dễ nghi ngờ nguồn gốc.
Nhưng Giang Minh đã nghĩ thông suốt, cái phường Sông Lớn này bé tí, khách hàng có hạn.
Có Càn Khôn Các sừng sững, các tiệm khác khó mà sống sót.
Tình huống này chẳng khác nào ngõ hẹp gặp nhau, hoặc là dám rút kiếm, cứng đối cứng với Càn Khôn Các;
Hoặc là từ bỏ địa điểm này.
Và hắn định cứng đối cứng, kiếm một mớ tiền, ít nhất phải nâng Vạn Bảo Các lên cấp hai, rồi tính tiếp chuyện bỏ.
Để giảm thiểu rủi ro, hắn quyết định tạm thời chỉ bán vật phẩm cho tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Hàng hóa cấp bậc này, dù gây chú ý, thì cùng lắm cũng chỉ có tu sĩ Trúc Cơ kỳ tìm đến.
Mà hắn vừa dung hợp thành công Quý Thủy Âm Lôi, đang cảm thấy mình mạnh đến đáng sợ.
Chỉ cần không phải tu sĩ Kết Đan tự mình ra tay, hắn tự tin ứng phó được.
Nếu xui xẻo, dẫn dụ tu sĩ Kết Đan...
Thì cũng không sao, cùng lắm thì kích hoạt năng lực "Hư thực chuyển đổi" mà chuồn.
Đến lúc đó tốn thêm một lần cơ hội hình chiếu, đổi chỗ mở tiệm lại là xong.
Trong ánh mắt vẫn còn hoang mang của Tiểu Điệp, Giang Minh đến trước quầy, cầm giấy bút, bắt đầu viết thư cho Thanh Ly.
Hắn định chính thức hợp tác với nàng, giao phó nguồn cung hàng cho Vạn Bảo Các.
Qua mấy tháng quan sát, Giang Minh đã xác định Thanh Ly là một đồng minh đáng tin.
Hắn quan sát bằng cách nào?
Đương nhiên là qua sợi "Đồng Tâm Lũ" kết nối hai người.
Việc bị trói buộc không chỉ mang đến điều bất lợi.
Giang Minh có thể lờ mờ cảm nhận được cảm xúc của Thanh Ly qua Đồng Tâm Lũ.
Sau hơn một tháng rời khỏi Quảng Hàn Cung, Thanh Ly chưa từng có ý đồ xấu nào với đám bảo vật hắn lấy được.
Điều đó chứng tỏ Thanh Ly thật sự là một đồng minh đáng tin.
Hắn trải giấy viết thư, chấm mực, từng câu từng chữ viết cẩn thận:
"Thanh Ly khỏe. Gần đây ta định tự mở một cửa hàng, chủ yếu bán vật liệu từ các loại Linh Ngư cấp một.
Vì một số lý do mà nàng biết, ta không tiện tự mình đi mua sắm, nên muốn hợp tác lâu dài với nàng.
Về giá cả thu mua, nàng cứ định theo giá thị trường. Ngoài ra, bên này còn cần một ít thủy tỉnh..."
Giang Minh không lo Thanh Ly từ chối.
Hợp Hoan Tông đang tích cực khai thác tài nguyên mới, sao nàng dễ bỏ qua cơ hội kiếm lời ổn định như vậy?
Tiểu Điệp nghiêng đầu hồi lâu, vẫn không hiểu Giang Minh định "thay đổi cách nhìn của mọi người" như thế nào vào ngày khai trương.
Thấy Giang Minh viết xong thư, nàng vội xáp lại, hỏi dồn:
"Giang đại ca, đừng úp mở nữa, nói rõ cho muội biết, rốt cuộc chúng ta phải làm thế nào để thu hút khách, để họ chịu vào tiệm mình mua đồ?”
Giang Minh thản nhiên xếp thư cẩn thận, bỏ vào Nguyệt Quang Bảo Hạp, rồi mới quay đầu cười:
"Đừng nóng vội, khi nào chuẩn bị cụ thể, ta sẽ giải thích từng bước cho muội.
Giờ muội ra chỗ quản lý phường thị, bảo với người phụ trách rằng cửa hàng mình định sửa chữa.
Để không ảnh hưởng đến người đi đường và các hộ kinh doanh khác, chúng ta sẽ dùng trận pháp che chắn tạm thời bên ngoài cửa hàng, đến ngày khai trương ba ngày sau sẽ gỡ bỏ."
Tiểu Điệp chớp đôi mắt to tròn long lanh, mặt đầy khó hiểu.
Theo nàng, trang trí thì cứ trang trí, cần gì bày vẽ dùng trận pháp bao quanh?
Chẳng phải vẽ rắn thêm chân sao?
Nhưng nhớ đến lời Giang Minh nói sẽ giải thích sau, nàng đành nén nghi vấn, mặt mày ngơ ngác rời khỏi tiệm, nhanh chân đến chỗ quản sự phường thị.
…
Ba ngày trôi nhanh.
Giờ Thìn, đường phố phường Sông Lớn dần náo nhiệt.
Đột nhiên, một tràng pháo nổ giòn giã vang lên, giấy đỏ bay lả tả.
Một người đàn ông trung niên mặt mày hồng hào, dáng người hơi mập, cười ha hả giật tấm lụa đỏ trên biển hiệu trước cửa, lộ ra ba chữ lớn "Càn Khôn Các" bằng vàng chói lọi, vô cùng khí phái dưới ánh ban mai.
Lập tức, các tân khách đã chờ sẵn ngoài cửa ùa vào.
"Chúc mừng Tiền chưởng quỹ! Chúc ngài khai trương hồng phát, buôn may bán đắt, tiền vào như nước!”
Một đạo nhân mặc áo xanh từ trên trời giáng xuống, giọng như chuông lớn, cười đưa phần quà mừng.
Mấy công tử thế gia áo gấm đai ngọc cũng chắp tay:
"Chúc mừng Tiền chưởng quỹ khai trương đại cát! Mong ngài chiếu cố chúng tôi nhiều hơn nhé!"
Vài nữ tu xinh đẹp che miệng cười duyên:
"Chưởng quỹ, nghe nói linh đan ở chỗ các ngươi chất lượng rất tốt, tỷ muội chúng tôi đặc biệt đến ủng hộ đây!"
Tiếng chúc mừng, tiếng hàn huyên, tiếng cười nói hòa lẫn, trước cửa nhộn nhịp vô cùng.
Tiền chưởng quỹ cười tít mắt, đứng ở cửa ra vào không ngừng chắp tay đáp lễ, nhiệt tình chào đón từng vị khách.
Đúng lúc này, một công tử mặc trường sam trắng như tuyết, tay cầm quạt xếp ngọc cốt, dẫn theo hai thị nữ xinh đẹp, chậm rãi tiến về Càn Khôn Các.
Tiền chưởng quỹ tinh mắt, nhận ra ngay người đến, lập tức nghiêm mặt, vội vã bỏ dở việc tiếp khách, ba chân bốn cẳng chạy đến, cúi người chắp tay, mặt đầy tươi cười ân cần:
"Triệu công tử, sao ngài lại đích thân đến đây?”
Triệu công tử nghe vậy, chỉ hơi nhếch cằm, lười biếng liếc nhìn Tiền chưởng quỹ, giọng điệu bình thản:
"Vừa có chút việc gần đây, nghe Tiểu Thanh nói Càn Khôn Các chúng ta mở chi nhánh ở đây, nên tiện đường ghé qua xem."
Tiền chưởng quỹ vội khom người mời:
"Mời công tử vào cửa hàng uống chén trà, ngồi tạm một lát, tiện thể chỉ điểm cho chúng tôi!"
Triệu công tử liếc qua đám đông chen chúc trong tiệm, khẽ nhíu mày, lộ vẻ ghét bỏ:
"Không cần, bên trong ồn ào quá, ta còn có việc."
Nói rồi, hắn hờ hững phe phẩy quạt, tùy ý đánh giá con đường.
Thấy cái phường thị này bé tí, nhìn một cái là thấy hết, hắn không khỏi nhíu mày:
"Cái phường thị này… nhỏ quá, có mấy cửa hàng?"
Tiền chưởng quỹ vội cười gật đầu phụ họa:
"Công tử nói đúng, chỗ này nhỏ và vắng vẻ thật. Nhưng nếu kéo được hết khách trên con đường này, thì cũng coi như tạm ổn…"
Triệu công tử vẫn chậm rãi đánh giá các cửa hàng hai bên đường.
Rất nhanh, ánh mắt hắn bị cửa hàng đối diện, được bao phủ bởi một lớp màn sáng mờ ảo, thu hút.
Hắn khẽ "À" một tiếng, quạt xếp khựng lại, nghiêng đầu hỏi Tiền chưởng quỹ:
"Cửa hàng đối điện kia sao vậy, thần thần bí bí, còn dùng trận pháp che chắn?”
Tiền chưởng quỹ vội khom người, mặt đầy nụ cười lấy lòng, cung kính đáp:
"Bẩm công tử, hai hôm trước tiểu nhân cũng thấy lạ, đã hỏi quản sự phường thị. Nghe nói cũng là một tiệm mới chuẩn bị khai trương, đang trang trí bên trong.
Dùng trận pháp che chắn là vì sợ bụi bặm, ồn ào ảnh hưởng đến các cửa hàng xung quanh, nên cố ý dùng pháp thuật vây lại."
"Tiệm mới?"
Khóe miệng Triệu công tử cong lên, không giấu giếm một nụ cười lạnh lẽo.
Hắn không ngờ trên đời này còn có kẻ ngu xuẩn đến vậy.
Biết rõ Càn Khôn Các muốn mở tiệm ở đây, còn dám mở ngay đối diện, chẳng phải đâm đầu vào chỗ chết sao?
Tiền chưởng quỹ biết ý, lập tức thừa cơ biểu trung tâm, hạ giọng:
"Công tử yên tâm, loại tiểu nhân vật không biết lượng sức mình này, không đáng để ngài bận tâm. Trong vòng một năm, tiểu nhân nhất định khiến chúng ngoan ngoãn đóng cửa!"
Không ngờ, Triệu công tử nghe không những không hài lòng, mà còn nhíu mày, giọng lạnh đi mấy phần:
"Một năm? Lâu quá. Bọn chúng sẽ giành mất bao nhiêu khách. Ta cho ngươi ba tháng, nhiều nhất ba tháng, phải khiến chúng đóng cửa."
Tiền chưởng quỹ giật mình, vội vàng đáp:
"Vâng, vâng, vâng! Công tử nói đúng! Ba tháng, chỉ ba tháng! Tiểu nhân nhất định làm được! Chờ chúng vừa khai trương, ta sẽ phái người vào dò la nội tình.
Dù chúng bán gì, chúng ta cũng bán y hệt, lại còn ép giá một thành, xem chúng chống đỡ thế nào!"