Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7612 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 83..

❊ ❊ ❊

Mây mù che trăng, quỷ ảnh lắc lư. Tiếng ma sát của lưỡi đao ra khỏi vỏ trong gió như xé vải, xé ra sự cấp bách ngàn cân treo sợi tóc. Bên trong nhà chính quạt tre gõ ba tiếng, Thẩm Trạch Xuyên ung dung không vội, cầm bình rót một ly rượu cho chính mình.

“Ngươi nói không sai, ” Thẩm Trạch Xuyên nâng chén rượu lên, “tối nay quả thực nên tính sổ rồi.”

Hề Hồng Hiên buông cánh tay xuống, mắt lạnh nhìn mọi người kéo tới nhà chính, hắn nói: “Ngươi thông minh như vậy, nếu chịu thuận nghe theo an bài thì đã có thể bớt chịu khổ.”

“Ngươi vừa vào Khuất Đô liền chẳng khác nào kẻ mất đi cảnh giác, ta nói ngươi đáng tiếc, lại nói ngươi không đáng tiếc. Năm đó ngươi trên biển chộp được cơ hội tốt, ta kính ngươi.” Thẩm Trạch Xuyên nói rồi nâng chén nước chậm rãi đổ trên mặt đất, “Ngươi và ta đều rõ ràng một đạo lý, chính là kẻ sa vào khốn cảnh là kẻ không học được thuận theo nhất—— bởi vì thuận theo người, tám chín phần mười đều chịu không nổi được đến lúc ông trời mở mắt.”

“Ta vật lộn trong sóng lớn, ngươi cũng vật lộn trong sóng lớn, trên đời này mạng người là tiện nhất, Thẩm Trạch Xuyên, ta cũng kính ngươi! Năm đó chấp mọi cách dằn vặt ngươi vẫn còn sống được, tối nay lại phải lật thuyền trong mương, ha ha!” Hề Hồng Hiên trào phúng cười to, lại đột nhiên lạnh lùng, “Giữa ngươi và ta chỉ có thể một người sống.”

“Ngươi tắm rửa rồi, rượu cũng uống rồi, ” Thẩm Trạch Xuyên nhẹ nhàng vứt chén rượu đi, đứng dậy quay mặt hướng cửa lớn, nhấc tay nắm chặt chuôi đao Ngưỡng Sơn Tuyết, ngón tay cái đè lên viên trân châu trắng kia, chậm rãi cười, “Trước khi lên đường thật sự không định nói tung tích của Tề Huệ Liên cho ta sao?”

Ánh lửa trước sân đột nhiên bùng lớn, Hề Hồng Hiên quay đầu nhìn lại, tòa trạch đã bị thiêu cháy. Hắn quát lên: “Không cần dây dưa với hắn, ai có thể lấy đầu hắn, ta sẽ thưởng người đó trăm lượng kim ngân!”

Cửa sổ bỗng chốc bị phá ra, mấy bóng đen nhào lên. Đao của Thẩm Trạch Xuyên đã ra khỏi vỏ, chỉ thấy y tiến lên hai bước, máu đã theo đao bắn toé. Lưỡi đao Ngưỡng Sơn Tuyết cắt rách yết hầu người, thanh trường đao kia như băng rèn tuyết đúc, bởi vì quá nhanh nên khi máu phun lên giấy dán cửa sổ, vết đao lại không dính một giọt máu nào.

Ngưỡng Sơn Tuyết và Lang Lệ đao như nhau, trong Khuất Đô lẳng lặng chờ đợi, ở trong vỏ ngụy thành phụ tùng bên hông công tử văn nhã. Nhưng chỉ cần cho bọn họ cơ hội rút đao ra khỏi vỏ, nhất định có thể theo ý lạnh lộ ra sự dữ tợn đẫm máu của lưỡi đao và chủ nhân.

Ngọn lửa liếm phẫn nộ bùng lên, trong nháy mắt nửa cái Hề trạch đều rơi vào biển lửa. Kiều Thiên Nhai nhảy vào phòng vượt qua cột, phi thân đạp sát thủ trước mặt, đảo móc thân vượt lên nhà chính, đứng trên nóc nhà lấy yêu bài sơn vàng của Thẩm Trạch Xuyên ra.

“Cẩm y vệ vâng mệnh tra án, Hề thị tụ tập giang hồ hơn trăm người, âm thầm tập hợp dưới chân khắp thiên hạ, chúng ta đã tra rõ, trong đó còn có kẻ liều mạng nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật, Hề Hồng Hiên dụng ý không nhỏ, lòng dạ đáng chém!” Kiều Thiên Nhai cao giọng nói, “Án này liên quan đến chuyện thiên tử gặp nạn, phàm là người có liên lụy đều phải bắt giữ chiếu ngục! Đề kỵ đã vây quanh Hề trạch rồi, các ngươi còn không mau bó tay chịu trói!”

“Đừng nghe hắn nói xằng bậy!” Hề Hồng Hiên cao giọng hô to, “Ta cùng với thiên tử chính là giao tình sinh tử, Cẩm y vệ có ý đồ mưu sát trung thần, che giấu tội hình, người giúp ta tối nay đều là hiệp sĩ nhân nghĩa! Sáng sớm ngày mai theo ta vào cửa cung nhận thưởng!”

Tầng gác bị thiêu ầm ầm sụp xuống, Hề Hồng Hiên đứng trong luồng nóng một bước không lùi, chăm chú nhìn thân ảnh bên trong nhà chính.

“Thiến đảng mới trừ, hoàng thượng rộng đường ngôn luận, hận nhất chính là nịnh thần Thẩm Trạch Xuyên hắn muốn một tay che trời như vậy! Chư vị, ai giết được hắn, người đó sẽ mang công lao ghi vào lịch sử, hào sĩ cao danh thiên hạ!”

Kiều Thiên Nhai lén nhổ một cái, tên mập họ Hề này tài hùng biện khéo thật, nếu như không chặn nổi cái miệng của hắn, đen cũng có thể bị hắn nói thành trắng! Kiều Thiên Nhai lúc này thu yêu bài nhảy xuống, rút đao nghênh chiến.

Bên trong đình viện ánh lửa làm bật lên ánh máu. Phía trước đã hỗn loạn, đâu đâu cũng có tiếng gào thét, chưởng quỹ, người thu chi, bọn tôi tớ nháo nhào chạy. Đề kỵ bên ngoài xếp thành hàng bước nhanh, ngăn chặn hết thảy cửa lớn.

Nhà chính bỗng nhiên có một thân hình hùng tráng đứng ra. Hề Hồng Hiên vừa nhìn, thân thể kia đã thẳng tắp ngửa ra sau, ngã trên bậc, gáy không ngừng chảy máu. Thẩm Trạch Xuyên thu đao trở lại bao, vượt qua cánh tay của thi thể, từng bước đi xuống.

Hề Hồng Hiên bỗng cười rộ lên, cười đến cả người run rẩy, nói: “Vẫn là ngươi lợi hại, dùng lý do này giết ta, hoàng thượng cũng không dám chỉ trích.”

Thẩm Trạch Xuyên nghiêng đầu nhìn đám lửa lớn kia, nói: “Ngươi vốn không nên chết sớm như vậy.”

Hề Hồng Hiên ngửa mặt lên trời thở dài, đặc biệt bình tĩnh, tất cả vui cười giận mắng kia đều biến thành chuyện đã qua rồi, hắn nói: “Chết sớm một chút, chết muộn một chút, đều bị ngươi đùa bỡn trong tay, con mẹ nó quá oan uổng bứt rứt rồi! Nhưng ta thua ngươi, không thiệt. Thẩm Trạch Xuyên, ta chịu phục, cũng không chịu phục. Luyện mãi thành thép, ngươi coi chính mình đã thành rồi sao? Tối nay ta chết, đó là bởi vì ta quá mức khinh địch, nhưng mà trên đời này có người coi ngươi là cái đinh trong mắt, bọn hắn đang đứng xếp hàng chờ ngươi đấy, ngươi giết một người, lại giết một người, ngươi vĩnh viễn cũng giết không hết được. Đáng tiếc ông trời…”

Hắn lẳng lặng mà nhìn bầu trời đêm.

“Ngươi và ta đều không sinh mang mệnh châu ngọc, thứ mà bọn họ có được dễ như trở bàn tay, ngươi với ta lại phải dùng mạng mà cướp lấy. Định kiến đích thứ đã ăn sâu tận xương tủy, nhưng buồn cười thay ta rõ ràng là con trưởng lại sống không bằng con thứ của nhà khác. Mạng của ta tiện, mạng của ngươi còn tiện hơn ta, ngươi muốn xông lên, muốn vồ, muốn đoạt, tương lai đến cùng thì ai bại ai thành?” Hề Hồng Hiên giang hai cánh tay, như là hỏi trời, lại như là hỏi Thẩm Trạch Xuyên, “Phân tranh không ngừng nghỉ, tương lai đến cùng ai thành ai bại? Ta đi rồi, ngươi có thể chắc chắn thắng sao? Ngươi giết người, người giết ngươi, ha ha!”

Hề Hồng Hiên cười vô độ, bỗng nhiên cúi xuống, rút đao từ thi thể trên đất, lảo đảo đến gần Thẩm Trạch Xuyên.

“Ta chính là nam nhi Hề gia, đời này bao lần thắng Hề Cố An, ta không kém hắn nửa điểm! Là mắt cha mẹ đã mù! Ta si mê nhầm người, yêu hận tận tuyệt, ta ——” Hề Hồng Hiên múa đao tự vẫn, máu nóng kia phun toé trên người Thẩm Trạch Xuyên, miệng hắn hàm hồ, đao rơi xuống đất, lôi kéo ống tay áo Thẩm Trạch Xuyên, cuối cùng trượt xuống, kiên cường chống đỡ cười nốt câu cuối cùng, “… trên hoàng tuyền lộ… chờ, chờ ngươi…”

Thẩm Trạch Xuyên nhìn Hề Hồng Hiên ngã bên chân, máu nóng kia chảy xuống ngón tay y. Y đứng im hồi lâu, sau lưng lửa cháy ngập trời, giơ tay vẫy sạch giọt máu.

♣ ♣ ♣

Hề trạch bị thiêu thành tro tàn, Cẩm y vệ đưa người tàn dư của Hề trạch vào chiếu ngục. Thẩm Trạch Xuyên tự thân gặp Lý Kiến Hằng, đem sự việc Hề Hồng Hiên tụ tập nhân thủ, không chịu đi vào khuôn phép viết thành tấu chương báo lên.

Lý Kiến Hằng kinh hãi, nhưng chuyện Hề Hồng Hiên tụ tập nhân thủ chứng cứ xác thực. Cẩm y vệ chân chính thông qua Hình bộ tra được án cũ của những người này. Chuyện này kín kẽ không một sơ hở, gọn gàng nhanh chóng, chính ngôn quan cũng tìm không ra sai lầm.

Ngụy Hoài Cổ khôn khéo nhất, thấy thế lập tức ám thị môn sinh, trước tiên nói Hề Hồng Hiên là tiểu nhân gian nịnh, đầu độc tai thánh, sau lại nói Hề Hồng Hiên mang theo quân vào nơi mạo hiểm, chuyện Ngẫu Hoa lâu sụp xuống thực sự là vì hắn tự biên tự diễn. Ngụy gia muốn thoát khỏi mọi chỉ trích có thể nói là không bỏ bất cứ thủ đoạn nào, người đi trà liền nguội cũng chỉ đến như thế là cùng.

Cát Thanh Thanh dẫn người lục soát phố to ngõ nhỏ tại Khuất Đô rồi kiểm tra công văn ra vào, lại vẫn cứ không tìm ra Tề Huệ Liên và Kỷ Cương.

“Người đương nhiên còn ở Khuất Đô, ” Thẩm Trạch Xuyên khép lại công văn trên bàn, “hắn muốn dùng tiên sinh uy hiếp ta, nếu như đưa người đi rồi thì không dễ khống chế.”

“Tiên sinh chỉ là thư sinh, nhưng sư phụ lại là địch thủ khó gặp.” Kiều Thiên Nhai nói, “Mấy ngày nay đã phái người chung quanh bí mật điều tra rồi, nhất định sẽ phát hiện gì đó.”

Thẩm Trạch Xuyên không lên tiếng.

Kiều Thiên Nhai thấy Thẩm Trạch Xuyên tựa đang trầm tư liền muốn lui ra, ai biết Thẩm Trạch Xuyên gọi hắn lại nói: “Tối nay không có việc, ta muốn tới Mai trạch, rất nhiều chuyện cần thương nghị kỹ lưỡng. Ngươi đi tới đó trước chờ ta, hỏi Cốt Tân một chút xem nhóm người mà Hương Vân phường bán cho Tiết Tu Trác kia là những người nào.”

Kiều Thiên Nhai tuân theo lui ra. Lúc hắn ra cửa thấy có mấy người đang nghỉ ngơi trong viện, đều là lão nhân Cẩm y vệ từ tứ phẩm trở lên, trong đó có vài người cũng là bề trên từng nhận phong thưởng, mặc áo mãng bào đeo Tú Xuân đao. Cát Thanh Thanh dẫn người nghỉ ở bên khác. Mọi người đều là Cẩm y vệ nhưng Kiều Thiên Nhai lại nhìn ra sự phân chia phe cánh rất nhỏ.

Nửa năm nay Thẩm Trạch Xuyên thăng lên quá nhanh, khó tránh khỏi bị người ghen ghét. Y lại gần bên thế lực các nơi, đội lên chức bắc Trấn phủ, xem như là chân chính bước vào tầng cao nhất của Cẩm y vệ rồi. Trong này liên quan rắc rối phức tạp, tùy ý chọn ra một người cũng là nhân vật có máu mặt. Thế lực mới cũ gặp nhau ắt phải đẽo gọt một phen, chỉ là gần đây Thẩm Trạch Xuyên công vụ quấn thân, vẫn chưa tụ họp cùng bọn họ quá gần. Nhưng chờ thời gian bận rộn mùa xuân qua đi, tiếp theo không thể không gặp mặt mọi người.

Lòng Kiều Thiên Nhai hơi trầm xuống, hắn thả mành rồi bước đi.

Tiêu Trì Dã ở thao trường Phong Sơn vẫn chưa về, chỉ có Cốt Tân còn ở Mai trạch. Kiều Thiên Nhai cùng hắn uống rượu, hỏi thăm sự việc Hương Vân phường.

“Tổng cộng mười sáu người, tuổi tác xấp xỉ, đều là thiếu nam thiếu nữ chưa tới hai mươi tuổi.” Cốt Tân và Kiều Thiên Nhai ngồi trên lan can dưới hành lang. Hôm nay trời đẹp, khắp nơi cành non xanh biếc, hắn nói, “Lai lịch cụ thể ta đều bảo Đinh Đào viết ra rồi, cũng đã giao cho công tử, lát nữa chủ tử ngươi cũng xem được thôi. Có điều việc này không dễ điều tra, những người này tạp nham lộn xộn, ngoại trừ tuổi tác thì không còn điểm nào giống nhau cả.”

“Vậy không phải là đã nói rõ vấn đề rồi sao?” Kiều Thiên Nhai nhón cái chén sứ nhỡ kia lên, nâng cốc uống, cau mày nếm dư vị, “Nhóm người này càng khó điều tra thì càng phải điều tra. Rượu này rất ngon nhưng sao lại phối với cái cốc thế này? Còn không to bằng ngón tay ta.”

“Uống rượu hỏng việc, lát nữa các chủ tử trở lại rồi, có mùi rượu nhất định sẽ bị mắng.” Lần trước Cốt Tân đã bị Tiêu Trì Dã khiển trách, mấy ngày nay vẫn luôn không dám buông thả mà uống. Hắn cứ ngồi vậy một lúc, tuần phòng Mai trạch do hắn quản nên ngồi một lát là đi, để cho Kiều Thiên Nhai tự chơi.

Kiều Thiên Nhai ngồi một mình dưới hành lang uống rượu ngắm xuân, không ai ở đây hắn cũng tự vui vẻ. Hắn nhớ tới đàn của mình vẫn còn đặt ở nơi này liền có ý muốn lấy ra chơi. Hắn đứng dậy bưng khay đi đường vòng, xuyên qua đám nhánh cây xanh rì như sương, bỗng nhiên nghe thấy tiếng đàn. Kiều Thiên Nhai tìm theo tiếng đi tới, không tùy tiện bước tới mà đẩy nhánh cây xanh ra, liếc mắt dò xét.

Hành lang đón ánh nắng, phía dưới sáng sủa, có một người đang ngồi xếp bằng. Người này tóc đen cài trâm cổ mộc, không mang mũ, trên thân mặc áo bào rộng xanh thẫm, bên hông rơi xuống túi chiêu văn.

Kiều Thiên Nhai không thấy rõ mặt của hắn, chỉ có thể nhìn thấy hắn đang nhàn hạ gảy dây đàn. Âm điệu ngân lên lại hạ xuống, bên trên trải bản cầm phổ, hắn đang nghiêm túc suy nghĩ, trên lưng bỗng nhiên có một con mèo nhỏ màu xám trắng nhảy lên, dụi vào cổ áo túm tóc hắn nghịch.

Người này ôm mèo xuống, bọc lại trong tay áo mình, tâm tư lại vẫn đặt trên đàn. Kiều Thiên Nhai nhận ra đàn kia là của mình, hắn chậm rãi tiến lên, xuôi theo chuyển động của góc nhìn, từ từ nhìn thấy khuôn mặt người này.

Tơ liễu xuân tháng tư hững hờ, mầm non nhỏ nhắn xanh biếc như nhung phơi trong ánh nắng rực rỡ. Người này trắng trẻo, khác với cái trắng như ngâm trong rét lạnh của Thẩm Trạch Xuyên. Hắn như bạch ngọc ôn nhuận buông thả trong cảnh xuân, không ác liệt tựa xuất đao như Thẩm Trạch Xuyên, cũng không mang vẻ đẹp kinh diễm như Thẩm Trạch Xuyên, nhưng hắn khác với tất cả mọi người, khiến người nhìn thấy liền quên đi dung tục tầm thường.

Kiều Thiên Nhai cũng từng là công tử nhà quan, vào đúng lúc này nhớ lại bài thơ mà tẩu của hắn từng ngâm.

Tích thạch hữu ngọc, liệt tùng như thúy. Lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị [1].

(Đá tích núi ngọc, cây tùng xanh biếc. Lang quân đẹp nhất, thế gian không có người thứ hai)

Tác giả có lời muốn nói: [1]: Bắt nguồn từ (Bạch thạch lang khúc)· Quách Mậu Thiến

Hai người vẫn chưa trò chuyện, Kiều Thiên Nhai đã biết hắn là ai.

“Nhàn hạ thoải mái quá, ” Kiều Thiên Nhai bước lên thềm, đặt khay trên đất, “khúc này không cần phải nhìn, ngươi mà muốn học, ta dạy cho ngươi.”

Người này ngước mắt nhìn hắn, cười ha ha rồi nói: “Muốn rượu rượu liền đến, cầu khúc khúc liền tới, huynh đài, phúc tinh nhỉ.”

“Tòa trạch này sắc xuân đẹp, nhưng đáng tiếc không có người thưởng. Ta thưởng xuân gặp ngươi, là duyên phận, lại nghe khúc này, quả là duyên phận. Thế gian hiếm thấy khách tri tâm, ta cái khác thì không giỏi, chỉ có đàn là gảy hay, ngươi mà bỏ lỡ ta thì không còn có người dạy ngươi nổi đâu.” Kiều Thiên Nhai đứng tự rót tự uống, uống cạn một chén, hướng về phía hắn ngước ngước cằm, “Ngươi học hay là không học?”

“Sự sư chi do sự phụ dã² [2],” Người này buông đàn xuống, thả ngọc bội đùa với mèo, ung dung thong thả nói, “Bái sư thì có thể, nhưng muốn làm thầy người ta, trước tiên phải khiến người phục.”

²Đối với thầy giáo cũng phải hiếu kính như đối với người cha

[2]: Lấy tự (Lữ thị xuân thu · Khuyến học)

Kiều Thiên Nhai sờ cằm lún phún chút râu, nói: “Kiều Thiên Nhai ta chưa bao giờ nói dối, ngươi chịu tin thì bái, không tin thì thôi.”

Người này thả lỏng ngón tay nắm ngọc bội ra, lại nhìn Kiều Thiên Nhai, hồi lâu liền nở nụ cười, hắn nói: “Ta tin ngươi rồi.”

♣ ♣ ♣

Khi Tiêu Trì Dã trở lại Mai trạch trời đã tối, lúc hắn xuống ngựa Thần Dương mới nhớ ra, vừa dẫn ngựa vừa nói: “Chủ tử, mấy ngày trước đây Diêu công tử trở lại rồi, tuy rằng đã tránh yến tiệc nhưng sẽ qua nhà ghé thăm.”

“Hắn tung tích khó tìm, còn không biết hôm nào mới có hứng thú.” Tiêu Trì Dã cởi ngoại bào thấm mồ hôi ra, sải bước vào cửa, “Nếu hắn đến rồi thì ngươi gọi nhà bếp bên kia chuẩn bị chút đồ thanh đạm, hắn theo Hải các lão quen ăn vậy rồi, không thể nào đụng thức ăn mặn.”

Cốt Tân đi ra từ đối diện, lại cùng Tiêu Trì Dã đi vào trong. Tiêu Trì Dã sờ Mãnh trên bả vai, nói: “Mang chút thịt luộc với nước lọc vào, hôm nay nó cũng mệt lắm—— người của ta tới rồi sao?”

Cốt Tân gật đầu, nói: “Đã đến được gần nửa canh giờ rồi, đang xử lý công vụ trong thư phòng.”

Tiêu Trì Dã nói: “Ăn cơm chưa?”

Cốt Tân nói: “Chưa, đại nhân đã đặc biệt dặn dò nhà bếp, bữa tối chờ công tử trở lại rồi cùng ăn.”

Tiêu Trì Dã đẩy nhẫn xương, liếc hắn một cái. Cốt Tân hiểu ý dời ánh mắt, không dám nhìn chằm chằm Tiêu Trì Dã nữa. Nhưng tâm tình Tiêu Trì Dã quả thực đã ổn rồi, trước khi vào phòng lấy Lang Lệ đao ném cho Cốt Tân.

“Lau bao đi, ” Tiêu Trì Dã kéo vạt áo trước, ngửi ngửi mùi trên người mình, “lát nữa đưa vào, mài đao thì để ta tự mài. Bảo người mang đồ ăn lên, đêm nay nhiều việc, nhưng nước phải đun đủ. Kiều Thiên Nhai đâu rồi? Nói hắn mang áo mãng bào của chủ tử hắn cho phòng giặt sạch, trước khi lên triều thì xông qua hương thơm. Tạm thời là vậy, đi đi.”

Cốt Tân tuân theo lui ra, Tiêu Trì Dã đẩy cửa vào.

Thẩm Trạch Xuyên ở bên trong đã nghe được một lúc lâu rồi, y đang chấm mực không ngẩng đầu, chỉ nói: “Hiền huệ, nhị công tử là người hợp ý ta.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh