Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7404 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 45
tân đao..

❊ ❊ ❊

Đỏ bừng.

Thẩm Trạch Xuyên vốn tâm lặng như nước sâu, giờ đây cũng bởi hai chữ này mà dao động dập dờn. Trong túi tay áo còn giấu tấm khăn kia của Tiêu Trì Dã, giống như nhét vào một cây đuốc, không biết thần sai quỷ bảo gì mà nghe theo lệnh Tiêu Trì Dã, dẫn mồi hỏa thiêu đến viền tai y. Y biết rõ chỉ hồng một chút thôi sấn vào nơi trắng như tuyết cũng đặc biệt chói mắt, cho dù y mở miệng phản bác cũng không có bất kỳ sức thuyết phục nào.

Y như bị Tiêu Trì Dã giam trong một loại khốn cảnh nào đó, xung quanh đều là tấm gương trong suốt sáng ngời. Ánh mắt Tiêu Trì Dã muốn y lộ ra nguyên hình, còn muốn y quăng mũ cởi giáp.

Thẩm Trạch Xuyên liếm ướt môi, gạt bỏ đi sự bối rối chẳng chút thú vị này. Y cuộn ngón tay, không cho Tiêu Trì Dã cơ hội dò xét, cũng không để ý tới lời trêu chọc kia.

“Nên ngủ rồi, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “đi gọi người đi.”

Tiêu Trì Dã cảm thấy phản ứng “không thèm để ý ngươi” của Thẩm Trạch Xuyên đúng là mang theo ý tứ gãi cào, cào khiến hắn chỉ muốn thừa thắng xông lên. Nhưng mà muốn thắng không thể gấp, gấp sẽ dễ dàng rơi vào cạm bẫy. Vì thế hắn bỏ qua lần này, nói: “Các sư phụ tự có sắp xếp, không cần phải lo lắng. Ngươi mà muốn ngủ, có phòng phía đông còn trống.”

Thẩm Trạch Xuyên dứt khoát đứng dậy.

Kỷ Cương cùng Tả Thiên Thu đã say mèm, mãi đến tận ngày kế cũng chưa tỉnh. Thẩm Trạch Xuyên dìu Kỷ Cương lên xe ngựa, đưa trở về.

Tiêu Trì Dã nhìn xe ngựa đi xa, nói với Thần Dương: “Hai ngày này chú ý động tĩnh của tám đại gia, xem ai đang đi lại.”

Thần Dương gật đầu nghe lệnh.

♣ ♣ ♣

Thẩm Trạch Xuyên theo xe ngựa lay động nhắm mắt dưỡng thần, xe ngựa đi tắt một vòng, trên đường thay đổi thành chiếc xe nhỏ không đáng chú ý mới đến chùa Chiêu Tội.

Kiều Thiên Nhai cõng lấy Kỷ Cương, cùng Thẩm Trạch Xuyên vào viện. Cát Thanh Thanh chờ đợi đã lâu, đi ra thấy bọn họ liền vội vàng tiến lên đón lấy.

“Không sao, ” Thẩm Trạch Xuyên trấn an nói, “sư phụ chỉ say thôi.”

Tề thái phó đứng ở dưới hiên nói: “Thanh Thanh dìu Kỷ Cương vào, cho hắn ngủ yên một giấc.”

Cát Thanh Thanh liền đỡ lấy Kỷ Cương, cõng vào phòng.

Kiều Thiên Nhai tiến lên vài bước, quỳ trong tuyết, nói: “Thái phó gần đây khoẻ không?”

“Nhìn thấy ngươi, chỗ nào cũng khoẻ re.” Tề thái phó lồng tay áo, nói, “Ngươi bây giờ cải danh thành Kiều Thiên Nhai, văn khế bán thân kia vô dụng rồi, nhưng ngươi vì chút tình nghĩa này mà nguyện ý ở lại, ta nên cám ơn ngươi.”

“Chuyện quá khứ đối với Thái phó mà nói là đơn giản nhỏ bé, đối với ta mà nói lại là ân cứu mạng.” Trên mặt Kiều Thiên Nhai hoàn toàn không đùa cười, hắn nói, “Năm Vĩnh Nghi Quang Thành gia tru diệt tham quan ô lại, cha và huynh của ta bị người mưu hại, nếu không có thái phó nhìn rõ mọi việc, xuất thủ cứu giúp, hai mươi nhân mạng của Kiều gia đều uổng mạng trước cổng thành rồi.”

Tề thái phó nói: “Cha huynh ngươi đều là trung thần thanh chính liêm minh, chỉ là nhất thời bị lừa gạt oan, không có ta cũng sẽ bình an vô sự.”

Kiều Thiên Nhai dừng hồi lâu, nói: “Kiều gia chưa đáp được ân tình này của thái phó.”

Năm Vĩnh Nghi, phụ thân Kiều Thiên Nhai còn làm việc tại Binh bộ, Quang Thành đế nghiêm trị tham ô, Kiều phụ bị người tố giác, bị Đô sát viện tra được lai lịch trạch điền đứng tên bất minh, lúc trăm miệng cũng không thể biện bạch nổi là thời điểm Tề Huệ Liên trùng lý vụ án, mang Kiều phụ cùng mấy người Binh bộ ra ngoài. Chính bởi một lần này, Tề Huệ Liên gửi nữ nhi đính ước cho trưởng tử Kiều gia, nhưng mà đây chưa phải kết thúc, mấy năm sau đông cung oan uổng, Tề Huệ Liên từ thái phó bị giáng chức thành thứ dân, lúc lão theo thái tử lui vào chùa Chiêu Tội, Kiều phụ phản chiến hướng về phía thái hậu.

Đông cung sụp đổ, Hoa thái hậu dùng quyền của Phan Như Quý phê dấu đỏ, dùng danh nghĩa Quang Thành đế tra rõ dư nghiệt đông cung. Kiều phụ bởi vậy lần thứ hai vào ngục, lần này không còn Tề thái phó bảo đảm, Kiều phụ và trưởng tử toàn bộ đầu rơi xuống đất, người Kiều gia còn lại đều bị lưu vong đi Tỏa Thiên quan. Nữ nhi ruột của Tề Huệ Liên chết trên đường, nàng là trưởng tẩu của Kiều Thiên Nhai.

“Chuyện cũ không nói lại, ” Tề thái phó dứt tóc bạc trắng, nói, “ngươi thoát khỏi tiện tịch không dễ dàng, bây giờ cần phải suy nghĩ cho kỹ càng, một khi theo Lan Chu, chính là trói buộc bản thân hoàn toàn, sinh tử cũng không do chính ngươi định đoạt.”

Tóc Kiều Thiên Nhai bị gió thổi động, nụ cười của hắn mang vẻ phóng khoáng bất kham, nói: “Thái phó, ta đã không nhà để về, kiếp này ba lần nhận ân huệ của ngài cùng trường tẩu, không thể báo đáp vốn là trái nghiệp. Bây giờ dùng đến ta, cái mạng này của ta cũng hiến cho chủ tử. Kiều Tùng Nguyệt đã theo trưởng tẩu bệnh chết ở Thương quận rồi, Kiều Thiên Nhai ngày hôm nay chính là đao. Đao không có sống chết, cũng không có tự do. Nếu giờ khắc này trời u mây mù, đường không dễ đi, vậy hãy rút cây đao ta đây, tùy ý dùng đi.”

Tề thái phó chậm rãi đi ra, vịn vào cột trụ, nhìn về phía Thẩm Trạch Xuyên nói: “Lan Chu, năm nay cũng sắp qua rồi, lễ cập quan* của con, tiên sinh vẫn còn chưa cấp.”

*Lễ cập quan: lễ đánh dấu tuổi trưởng thành của nam tử

Tay áo bào của Thẩm Trạch Xuyên bị thổi phất, y tựa có vô vàn cảm xúc.

Tề thái phó nói: “Bây giờ con đã có bản lĩnh gánh vác, nhưng con đường này còn dài lắm, giết thù xưa, trừ tám cửa, lật án cũ, bình Trung Bác, mỗi một việc đều không dễ dàng. Kỷ Cương muốn tặng con một cây đao, ta cũng phải tặng con một cây đao, con nhận lấy đi.”

Trong viện tuyết mịn bay xuống, Thẩm Trạch Xuyên cúi đầu, để bàn tay lạnh lẽo của Tề thái phó rơi trên đỉnh tóc mình.

Đến bữa tối Kỷ Cương mới tỉnh, lão ăn chút cháo rồi gọi Thẩm Trạch Xuyên vào trong phòng.

“Đao lần trước nói với con, con còn nhớ không? Đêm qua đã đưa tới rồi, ta vẫn luôn ghi nhớ việc này.” Kỷ Cương dời tủ trong phòng, lộ ra giá đao phía sau.

Lần đầu tiên Thẩm Trạch Xuyên nhìn thấy cây đao này đã động tâm rồi, mãi mà chẳng dời ánh mắt nổi.

“Kỷ Lôi không dùng nó được nữa, ” Kỷ Cương cầm khăn sạch chậm rãi lau dọc theo lưỡi dao, “mà đao này lại cực kỳ thích hợp với con, ta gọi người rèn lại bao đao, tên cũ đã không còn hợp nữa, con hãy tự mình đặt tên cho nó đi.”

Thẩm Trạch Xuyên vẫn đắm chìm trong ánh bóng loáng của cây đao này, mê muội nhìn nó.

Lưỡi đao thẳng dài gần tới ba thước bảy, tỏ rõ rút đao nhất định phải đầy đủ mà nhanh chóng, rộng bằng hai ngón tay khiến đột tiến trở nên vô cùng tiện tay. Chuôi đao cũng được làm mới, phối gỗ đàn hương, không có bất kỳ hoa văn chạm trổ nào, vẻn vẹn chỉ có đỉnh phủ vàng, bên trong khảm nạm một viên trân châu trắng.

Đây là cây đao sắc trải qua muôn vàn tôi luyện mà ra, sau khi bị đặt nơi gác xó lâu như vậy vẫn toát ra khí thế tiêu sát, như chìm trong thu thủy, không chỉ không dính một hạt bụi, còn mang theo kiêu ngạo cô tuyệt.

“Sư phụ gần đây suy nghĩ một chuyện, đêm qua nhìn thấy Tiêu nhị mới bỗng nhiên tỉnh ngộ, chính là liệu có phải ta đã dạy quá cứng nhắc, khiến con bị bó tay bó chân không.” Kỷ Cương thả khăn xuống nói, “Mang theo cây đao này, chính Lang Lệ đao của Tiêu Nhị cũng không theo kịp tốc độ rút đao của con được. Chuôi gỗ đàn hương đủ nhẹ khiến con có thể càng linh hoạt hơn. Võ công thiên hạ chỉ có nhanh là không thể phá, đây là ái đao của cha ta, tuy rằng bây giờ chúng ta đều nói công phu Kỷ gia phải cương mãnh, nhưng tâm pháp Kỷ gia do cha ta sáng lập, thích hợp với ông ấy, tất nhiên cũng thích hợp với con, con cũng có thể mở ra lối riêng.”

Thẩm Trạch Xuyên nắm chặt chuôi đao, nâng nó lên.

“Đặt tên đi.” Kỷ Cương nhường ra vài bước.

Thẩm Trạch Xuyên yêu thích chẳng nỡ buông tay, nói: “Đao thế này, sư phụ cho con sao?”

Kỷ Cương cười to: “Sư phụ muốn đánh quyền, không thích dùng đao. Đao này nếu không cho con thì lãng phí quá.”

Thẩm Trạch Xuyên suy nghĩ chốc lát, nói: “Đổi thành ‘Ngưỡng Sơn Tuyết’.”

♣ ♣ ♣

Buổi tối, Tề thái phó ngồi xổm phía đối diện, trên giấy viết dòng họ của tám đại gia.

“Sắp tới bách quan yến rồi, bốn tướng thiên hạ lại tập hợp, quan địa phương các châu cũng phải về đây.” Tề thái phó phơi giấy, nói, “Tân đế đăng cơ, sang năm nhất định có ‘Đô sát’, việc này cực kì trọng yếu, liên quan an ổn cục diện chính trị của năm Hiến Dương. Mọi người dựa vào bách quan yến cùng nghỉ lễ hàng năm, chính là thời điểm xem kỹ triều cục một lần nữa, nếu như thái hậu muốn đông sơn tái khởi nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội này.”

“Hoa Tư Khiêm chết rồi, thái hậu bị quản chế trong cung, vẫn luôn chưa từng lộ diện. Con cháu Hoa gia toàn bộ bị cách chức lưu vong, giờ bà ta muốn động thì chỉ có thể mượn ngoại viện.” Thẩm Trạch Xuyên cau mày, “Nhưng mà có vết xe đổ của Hề Cố An, ai còn chịu dễ dàng mưu đồ cùng thái hậu?”

“Bọn chuột nhát gan khó làm nên đại sự, thiên hạ hợp mưu đều vì lợi ích, chỉ cần thái hậu còn có lợi thế, sao phải lo không tìm được cái thuyền mới để dùng?” Tề thái phó tô vài nét bút dưới Hoa gia, nói, “Huống hồ nam nhi nhà đó vốn vô dụng, con quên mất rồi, thái hậu vẫn luôn tay dắt tay giáo nữ nhi gia.”

“Hoa Tam tiểu thư, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “tiên sinh đang nói Hoa Hương Y.”

“Dựa theo ân sủng của Hàm Đức đế khi còn sống, Hoa tam phải được phong công chúa Đại Chu.” Tề thái phó nói, “Nhưng cuối cùng nàng lại không trở thành công chúa Đại Chu, không phải Hàm Đức đế keo kiệt mà là thái hậu không phê chuẩn.”

Thẩm Trạch Xuyên ngậm nước chè xanh, suy nghĩ giây lát, nuốt xuống nói: “Con hiểu rồi.”

“Vậy con nói xem là duyên cớ gì?”

Thẩm Trạch Xuyên chống đầu gối, nói: “Nếu Hoa Hương Y thành công chúa Đại Chu, nhân duyên của nàng sẽ không được thái hậu sắp xếp nữa, công chúa kết hôn chính là quốc sự, đó là lựa chọn mà hoàng thượng cùng triều thần chú ý. Nhưng nếu như nàng chỉ là Hoa tam tiểu thư, sau này muốn hứa gả cho ai, cũng chỉ có thể do thái hậu chấp thuận. Nói như vậy, tiên sinh, thái hậu sắp gả nàng đi rồi sao?”

“Núi không lại chỗ ta, ta đành đến bên núi.” Tề thái phó thấm mực, “Thái hậu thí xe giữ tướng*, mất Hề Cố An, mất đi binh quyền khống chế Khuất Đô rồi, thế nhưng chỉ cần Hoa Hương Y gả cho Tiêu Trì Dã, việc này liền giải quyết dễ dàng thôi.”

*ý chỉ hy sinh thứ quan trọng để bảo vệ thứ càng quan trọng hơn

Chén trà của Thẩm Trạch Xuyên khẽ động, y bưng chén, rũ mắt nói: “Đây có lẽ còn khó hơn lên trời, Tiêu Nhị tuyệt đối sẽ không chắp tay dâng quyền thế của mình cho người đâu.”

“Nghe nói Hoa Hương Y quốc sắc khuynh thành, nếu Tiêu Nhị thấy sắc nảy lòng tham thì cũng chưa nói chắc được.” Tề thái phó tựa như ám chỉ.

Thẩm Trạch Xuyên nhấp trà, không nói gì cả.

Tề thái phó nói: “Mà đây quả thật không dễ xử lý, cho dù Tiêu nhị động tâm, Tiêu Kí Minh cũng chắc chắn không ngồi yên mặc kệ, bọn họ và Hoa gia như nước với lửa, nhất định không có đạo lý vào lúc chiếm thượng phong lại cùng đối phương biến chiến tranh thành tơ lụa.”

Thẩm Trạch Xuyên suy nghĩ một chút, nói: “Mất đi binh quyền, nắm chắc chức vụ quan trọng ở trung khu cũng là một lựa chọn tốt. Nhưng bây giờ nhân tài mới xuất hiện hiếm hoi, nội các vẫn do Hải Lương Nghi làm chủ, thái hậu cũng không thể để Hoa Hương Y oan ức làm thiếp thất. Bởi vậy, lật cả Khuất Đô lên cũng không có ứng cử viên phù hợp.”

“Khuất Đô không có, có thể nhìn ra phía ngoài.” Tề thái phó viết xuống hai chữ ‘Khải Đông’, nói, “Ly Bắc không được thì Khải Đông còn có cơ hội.”

“Thích đại soái và Lục Quảng Bạch đều chưa thành hôn, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “vậy cũng chỉ có thể là Lục Quảng Bạch. Nhưng Lục gia cùng Tiêu gia chính là quan hệ nhiều đời, tuyệt đối không phải quan hệ một sớm một chiều có thể gây xích mích.”

“Tại sao con không đoán là Thích gia vậy?” Tề thái phó bất mãn nói, “Thích gia ngoại trừ Thích Trúc Âm, vẫn còn có người.”

“Sẽ không phải là…” Thẩm Trạch Xuyên lộ vẻ kinh ngạc.

Mấy ngày sau, Tiêu Trì Dã cùng Lý Kiến Hằng ra khỏi thành nghênh đón hai tướng Khải Đông. Lục Quảng Bạch cùng hắn trở về, trên đường lấy mũ sắt xuống, nói: “Dọc đường ta có nghe tin, đệ biết hay không?”

Tiêu Trì Dã đánh ngựa đi trước, hỏi: “Tin gì?”

Lục Quảng Bạch còn chưa kịp nói, phía sau Thích Trúc Âm giục ngựa đến liền vỗ một cái sau lưng hắn.

“Đại soái!” Lục Quảng Bạch bị đau la lên.

Thích Trúc Âm ít khi lộ vẻ không vui, nàng dìu đao nghiêng người, hỏi Tiêu Trì Dã: “Khuất Đô đồn đãi từ khi nào?”

Tiêu Trì Dã càng không hiểu.

Thích Trúc Âm cắn răng nghiến lợi nói: “Có người sắp thành tiểu nương (mẹ nhỏ) của ta.”

Tiêu Trì Dã sững sờ, nói: “Thích lão soái muốn nạp thiếp thất mới?”

“Thiếp thất, ” Thích Trúc Âm tự giễu nói, “đều truyền ông ấy sắp lấy vợ lẽ rồi! Hoa Tam muốn làm tiểu nương của ta, nàng đã lớn bằng ta chưa?”

Tác giả có lời muốn nói: Nguyên hình của Ngưỡng Sơn Tuyết là Đường đao, không giống Tú Xuân đao, đao thẳng tương xứng xinh đẹp, ta rất yêu thích.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh