Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7596 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 77..

❊ ❊ ❊

Phan Tường Kiệt tạm thời bị cách chức đợi ý kiến, vừa mới bị đánh đình trượng xong, ở nhà than vắn thở dài nằm nhoài dưỡng thương. Con của lão là Phan Lận cũng bị ảnh hưởng, mỗi ngày vào triều phải chịu mắng chửi của ngôn quan, mấy ngày sau cũng bị treo yêu bài tạm thời cách chức, hạn chế ở trong nhà đóng cửa không ra.

Tiêu Trì Dã tiến tước thiết yến, đặc biệt mời Hách Liêm hầu. Hách Liêm hầu bởi vì chuyện lần trước làm mai cho quận chúa Chiếu Nguyệt mà tự giác không còn mặt mũi nhìn Tiêu Trì Dã, cũng lo lắng bá vương này xuân phong đắc ý, trước mặt mọi người sĩ diện với mình, vì vậy trái lo phải nghĩ, để con trai đi dự tiệc.

Tiểu hầu gia tên Phí Thích, cũng là một nhân vật có tiếng ở phố lớn Đông Long, trước đây từng cùng Tiêu Trì Dã uống rượu. Nhưng những tiểu bá vương bọn hắn đều không có được khí thế đại bá vương ngang ngược như Tiêu Trì Dã, lại kiêng kỵ Tiêu gia cho nên sau đó không tới chơi với nhau nữa, gặp phải Tiêu Trì Dã Lý Kiến Hằng thì đều đi vòng đường khác. Bây giờ phải đi đến yến tiệc Tiêu Trì Dã mời, trong lòng hắn thoạt đầu hơi không an lòng, quay đi lại tới Phan phủ, muốn Phan Lận cùng đi với mình.

“Ngươi đi với ta, chúng ta coi như giải sầu một tí!” Phí Thích túm áo choàng thúc giục, “Tiệc rượu lần này là trên sông Khai Linh, nhiều người lắm đấy.”

Con trai của Phan Lận mới đầy tháng, hắn đùa đứa trẻ một lát, nói: “Không đi, mấy ngày nay đang phiền lắm.”

“Nhóc con có cái gì vui đâu hả?” Phí Thích chen người ngăn vú em ra, nói, “Lần này không đi không được, cha ta đặc biệt dặn rồi. Ngươi đi chơi chút thôi mà, kết giao bạn bè với hắn, ta nghe nói hắn có giao tình với tả đô Ngự sử Sầm Dũ của Đô sát viện, có hắn đứng ra, có lẽ ngươi đỡ bị mắng đấy.”

“Ngươi còn nói à ” Phan Lận ném khăn, “chính Sầm Tầm Ích lão là chửi ác nhất! Tiêu Nhị là dựa vào giao tình với hoàng thượng hiện giờ mới được tiến tước, hắn có thể nói mấy câu với Sầm Dũ hả? Ta không đi, ta sợ mất mặt!”

“Ngươi xem ngươi cái tên này, sao lại không biết linh động thế!” Phí Thích vắt hết óc muốn dụ hắn ra cửa, “Hắn và hoàng thượng có tình huynh đệ cũ, nếu hắn có thể thay Phan gia các ngươi nói một chút trước mặt hoàng thượng, ngươi còn uất ức nữa à? Đi một chút đi, ta với hắn từng uống rượu rồi, ta dẫn ngươi gặp hắn!”

Phan Lận không cố chấp bằng Phí Thích, bị hắn kéo ra cửa, lên xe ngựa thẳng đến sông Khai Linh.

♣ ♣ ♣

Tối nay Tiêu Trì Dã thiết yến, thuyền hoa trên sông Khai Linh phủ đầy. Hắn bây giờ lừng lẫy có tiếng, thanh lâu quán rượu ven bờ cũng hưởng ké. Bạc kia tới như nước chảy, không cần hắn mở miệng, đâu đâu cũng có người vắt óc tìm kế muốn đưa bạc cho hắn.

Nhưng lấy của người lại phải giúp đỡ người, lấy tiền thì phải làm việc, hôm nay không làm, ngày sau sẽ có nguyên cớ bắt ngươi làm. Tiêu Trì Dã am hiểu thói đó, một mực không thu, cảnh tượng yến tiệc lớn như vậy toàn là hắn tự móc tiền túi chi ra.

Thần Dương ở phía sau gẩy bàn tính kêu vang, càng tính càng chậm, cuối cùng dứt khoát ném luôn bàn tính đi, nói với Đinh Đào và Cốt Tân: “Trong cung thưởng nhiều đất ruộng trạch viện thế mà, chúng ta chỉnh lý lại rồi tìm cái ngày hoàng đạo là bán được rồi.”

Tiêu Trì Dã thay xong áo bào đi ra, mũ vàng áo gấm giày mây đen, khí thế mười phần, nghe vậy cũng đổi sắc, hắn chạm thắt lưng, nói: “… Ta nghèo đến độ này rồi à?”

“Đầu xuân tiêu dùng nhiều, thôn trang bên ngoài tự cấp tự túc còn có thể giao chút bạc vào đây. Nhưng trong Khuất Đô bao nhiêu là trạch viện, đều là trong cung thưởng, đã không thể cho thuê lại còn phải xếp người quét tước dọn dẹp hàng ngày. Vương phủ chúng ta với Mai trạch là trạch thường ở, người hầu hạ gộp lại nói ít ra cũng phải chừng ba trăm người lận, lương tháng, thưởng ngân còn có…”

Tiêu Trì Dã nói: “Còn có tiền kẹo của Đinh Đào nữa, một năm ngươi đã ăn hết cả khẩu phần lương thực của tiểu đội trinh sát biên thùy trong một năm? Nuông chiều ngươi quá.”

Đinh Đào túm cuốn sổ nhỏ, không dám kêu gào, lầu bầu nói: “Lúc ta còn ở nhà, vương phi đặc biệt cho phép mà…”

“Ngươi lớn rồi,” Tiêu Trì Dã nói lạnh cứng, “ngươi không cần ăn kẹo nữa, hỏng răng.”

“Tạm không tính tiêu xài tối nay nữa,” Thần Dương vịn bàn, cảm thấy mình đã hơi choáng rồi, nói, “sáng mai tính tiếp.”

“Làm việc mà,” Cốt Tân nói lời ít mà ý nhiều, “nam nhân cần hào phóng!”

“Trạch bên ngoài phải kiểm toán cẩn thận, đã lâu rồi ta không đi một chuyến, đại ca cũng chẳng đoái hoài tới, người bên dưới lâu lâu không bị quản kiểu gì cũng dám lừa gạt.” Tiêu Trì Dã sải chân dài, lại quay về, nói, “Giờ phải tính ngay! Nhiều thì cùng lắm mấy ngàn lượng bạc, khoản này có… có người quản.”

Cốt Tân nhìn hắn ra cửa, hỏi: “Ai? Trong phủ chúng ta có ai quản được tiền của nhị công tử thế?”

Thần Dương lại cầm lấy bàn tính, gảy một lúc, lẩn tránh câu hỏi.

Đinh Đào xoa xoa ủng, nghển đầu nói nhỏ: “Ta biết là ai nè.”

♣ ♣ ♣

Yến tiệc lần này không mời các quan, quan chức tứ phẩm trở lên lén lút hội yến cũng bị Đô sát viện kết tội. Tiêu Trì Dã thân kiêm chức Tổng đốc Cấm quân, mấy vị quan quân hợp tác tuần phòng hắn đều không thể mời. Lần trước Sầm Dũ thiết yến cũng là yến tiệc kín, phải trình giấy cho nội các trước. Hải Lương Nghi gật đầu lão mới đi mời người, sau đó Khổng Thu say khướt nên bị hỏi tội, ăn một trận giáo huấn trước mặt Hải Lương Nghi.

Đô sát viện Ngự sử chính là ngôn quan, bọn họ nhìn lên có thể mắng hoàng đế, nhìn xuống có thể trách đủ loại quan, chính Hải Lương Nghi hơi có sơ suất cũng phải bị vạch tội. Tựa như lần này chuyện kênh rạch công, Hải Lương Nghi vừa lần lượt nhậm chức Thứ phụ, Nguyên phụ nội các, chỉ cần phát sinh bất trắc, lão khó mà qua được cửa này. Ban đầu Lý Kiến Hằng đăng cơ cảm thấy long ỷ Minh Lý đường quá cứng, ngồi lâu cái mông đau, oán giận vài câu với bên cạnh, mới được mấy ngày cũng đã bị ngôn quan uyển chuyển mắng cho, tới hôm nay cũng không dám đặt cái đệm dày.

Tiêu Trì Dã không mời được “quyền”, nhưng có thể mời “quý”, hoặc là “cực quý”, phàm là người nhà cha truyền con nối có tước vị hắn đều mời cả. Những công tử bột có tước vị nhưng không thực quyền đa phần là trong nhà có người quyền cao, cho nên có thể yên tâm chơi đùa lớn mật. Như là Phí Thích vậy, cha hắn còn khoẻ mạnh, tỷ tỷ của hắn lại sắp gả cho Hàn gia, không lo ăn mặc, sách cũng đọc không vào, cả ngày chơi bời lêu lổng.

Phí Thích vừa xuống kiệu liền kéo Phan Lận gặp Tiêu Trì Dã ngay.

“Hầu gia, đại hỉ nhé!”

Tiêu Trì Dã nở nụ cười, nói: “Hân hạnh tiếp đón tiểu hầu gia, rượu tối nay có đủ đấy.”

Phí Thích thấy hắn bình dị gần gũi thì thoải mái hẳn, hắn nói: “Hầu gia hào phóng thế, tối nay không say không về!”

Tiêu Trì Dã nhìn về phía Phan Lận, nói: “Mời cả Phan Thị lang. Phan đại nhân gần đây khá hơn chút nào chưa?”

Phan Lận nghe hắn nói năng như thường, mới thoáng buông nỗi lòng lo lắng, hắn đáp lễ: “Nhờ có Hầu gia nhớ tới, thân thể gia phụ không ngại, chỉ là thẹn với thánh ân, gần đây đang diện bích tự xét lại.”

Tiêu Trì Dã như thể cảm khái: “Phan đại nhân cũng là lão thần tam triều, hành sự cẩn thận, cần cù vì chính trị, bây giờ gặp nạn bất ngờ như vậy thực đáng tiếc.”

Mấy ngày nay Phan Lận liên tục gặp khó, muốn được nói giúp giảm phạt mà đi cầu rất nhiều người, ngoại trừ Phí thị còn có lòng cứu giúp, những kẻ khác đều tìm mọi cách thoái thác hắn. Hắn xuất thân thế gia dòng chính, đường làm quan bằng phẳng, bây giờ mới nếm trải tư vị nhân gian, biết được lòng người dễ thay đổi, giờ khắc này nghe được lời của Tiêu Trì Dã như vậy liền cảm thấy bất ngờ, cũng cảm thấy cảm động.

“Gia phụ…” Tâm tình Phan Lận dâng lên, nhưng hắn rất biết lễ nghi, nỗ lực gượng cười nói, “Thôi, tối nay ta tới ăn mừng Hầu gia đại hỉ, không đề cập chuyện khác nữa. Hầu gia, chúc mừng!”

“Ta chẳng qua chỉ là gần thánh ân thôi, làm việc lăn bò trong bùn, không thể so với Thị lang và Phan đại nhân cả ngày bận tâm vì nước được. Thần Dương, ” Tiêu Trì Dã quay người, “mời tiểu hầu gia và Phan thị lang lên thuyền, hầu hạ tử tế.”

Thần Dương hành lễ, cung kính dẫn hai người họ đi vào. Trong thuyền buông rèm một bên, tiếng tỳ bà ngọc chảy vào bóng đêm. Ghế được xếp phân chia cao thấp, Thần Dương dẫn hai người họ tới ghế trên, bàn này đều là con cháu thế gia ngồi.

Phan Lận gặp mấy người quen nhưng hắn không chào hỏi. Phí Thích thấy bầu không khí không ổn liền vội vàng đứng lên điều giải, nói: “Đây không phải là Tiết đại thiếu sao? Hiếm thấy ngài lâu rồi nhỉ!”

Tiết Tu Dịch là đại ca chính tông của Tiết Tu Trác, người này vừa không có tài cũng không đầu óc nốt, dựa vào xuất thân mà chà đạp Tiết Tu Trác rất nhiều năm liền. Hắn lòng cao hơn trời, nhìn Phan gia suy thoái trước mắt liền nổi tâm ghét bỏ Phan Lận.

Phí Thích khép quạt, nói: “Ta sao, vẫn ổn mà. Đại thiếu sắp tới bận gì không? Ra ngoài chơi nhé!”

Phí Thích cười nói: “Chao, đại thiếu tài trí hơn người, vậy sao hôm nay rảnh rỗi thế?”

Phan Lận đã nhịn nãy giờ rồi, thấy tư thái này của hắn thì lập tức cười lạnh, nói: “Vậy thì chưa chắc, người muốn thỉnh giáo học vấn của Nguyên Trác chiếu theo trình độ học thức phải xếp hàng tới dãy Hồng Nhạn, đại thiếu ngồi xổm canh ở đây cũng vô dụng, lần lượt chắc không tới ngươi đâu!”

Hắn nói một lời hai nghĩa, Phan Lận đột nhiên đứng dậy.

Vợ đầu của Phan Lận lúc trước bị bệnh chết, thiếp thất bên dưới hoài thai mấy lần đều mất con. Trông thấy hắn qua tuổi ba mươi rồi mà còn chưa có con trai, Phan lão phu nhân ăn chay niệm phật, cầu thuốc thang khắp nơi, vì để sinh nam hài mà nhét người trong phòng hắn hết đợt này sang đợt khác, huyên náo đến nỗi ai mà không biết, sau lưng đều cười nhạo Phan Lận hắn có bệnh mà giấu.

Phan Lận nói: “Ngươi không bằng heo chó!”

Phí Thích đỡ cốc trà, kẹp ở giữa bị nước bọt phun một mặt, nhắm mắt la: “Làm gì thế! Đại thiếu, Thừa Chi, đừng ầm ĩ nữa! Vui vẻ uống rượu — “

Phan Lận nhìn quanh, nhặt cốc trà lên liền đập bể. Bàn này loạn tung lên, Phí Thích không ngăn được, hai người bọn họ hoàn toàn không thèm giữ thể diện, lao vào đánh nhau.

Phan Lận không có đồ để đập phá, tháo giày vung lên mặt hắn quát: “Ta đây là thay Tiết lão thái gia giáo huấn ngươi! Cái thứ miệng hèn thiếu roi!”

Bốn phía huyên náo tiếng người, Phí Thích né giày, cuống lên nói: “Dừng đánh, mau dừng đánh! Người đâu, người đâu rồi!”

Tiêu Trì Dã vén rèm vào, sắc mặt trầm xuống. Thần Dương mang theo thị vệ tiến lên ngăn cản, kéo hai người họ ra.

Phan Lận chật vật cực kỳ, lúc này hắn mới thanh tỉnh, không ngờ mình sẽ mất mặt trước mọi người như vậy. Hắn tránh tất cả ánh mắt, cố nén chua xót, nói như chặt đinh chém sắt: “Phan Thừa Chi ta ngày sau dù chết đói cũng tuyệt không bao giờ ngồi chung một bàn với Tiết Tu Dịch ngươi! Đan thành Phan thị ta ngày sau dù tuyệt môn cũng tuyệt không cầu Tiết thị ngươi một lần!”

Phan Lận dứt lời liền ném giày xuống đất, ngẩng đầu không nhìn bất cứ ai, chỉ ôm quyền hành lễ với Tiêu Trì Dã.

“Đã làm mất hứng thú của Hầu gia, Phan Thừa Chi ta bồi! Tối nay quăng bao nhiêu đồ, Phan Thừa Chi ta bồi gấp bội! Không chỉ có bồi, sông Khai Linh tối nay–Phan Thừa Chi này bao hết cho Hầu gia chơi đùa! Hầu gia, cáo từ! Ngày khác ta đến nhà tạ tội!”

Hắn đá nốt một cái giày còn lại, cứ để tất sạch đạp lên đất bẩn, đẩy Phí Thích, đi ra ngoài.

“Thị lang đợi đã,” Tiêu Trì Dã nói, “Thần Dương, trước tiên đưa Thị lang đi thay y phục.”

Phí Thích liền vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, Thừa Chi! Chúng ta thay y phục trước đã!”

Dẫu gì Phan Lận vẫn là công tử thế gia, còn là quan chức treo yêu bài, tuy cứng miệng nói thế nhưng nếu thật muốn hắn để vậy mà đi ra phố thì không bằng giết chết hắn, cho nên bị Thần Dương cùng Phí Thích lôi kéo thì vẫn đi.

“Đại thiếu,” Tiêu Trì Dã nhấc tay gọi Cốt Tân, ra hiệu, “ngươi cũng mời đi.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh