Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7622 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 93..

❊ ❊ ❊

Cẩm y vệ tràn vào Tiết phủ, cấp tốc xuyên qua hành lang đi vào trong. Người các viện đều bị đánh thức, các nữ quyến kinh hoảng chen chúc một chỗ bị đuổi ra khỏi phòng, tập hợp ở khoảng sân trống trong phủ. Cẩm y vệ có uy danh bên ngoài, Thẩm Trạch Xuyên trong mắt bọn họ chính là sói hổ ăn thịt người.

Tiết Tu Trác quay đầu nhìn khuôn mặt dữ tợn của đại ca, mặc cho hắn lôi túm, ánh mắt vừa thương hại lại lạnh lùng, nói: “Công danh lợi lộc cả nhà hưởng, tai họa ập tới một người chịu, đại ca đừng sợ, còn chưa tới lượt huynh gánh cái nhà này đâu.”

Hắn dứt lời liền đẩy Tiết Tu Dịch ra, dọc theo bậc đi tới chỗ Thẩm Trạch Xuyên.

Đây là lần thứ hai Thẩm Trạch Xuyên và Tiết Tu Trác gặp chính diện. Tiết Tu Trác chưa đi ngủ, đang xử lý vụ án trong thư phòng, giờ đi ra ngoài khoác áo tay rộng tua lụa xanh. Người này có một loại khí độ ung dung không vội. Vẻ nho nhã của hắn tuyệt đối không phải một sớm một chiều có thể giả vờ thành, hắn có bản lĩnh thật sự, điểm này Thẩm Trạch Xuyên chưa bao giờ phủ nhận.

“Đêm khuya Thẩm Đồng tri hạ cố tới chơi, có việc quý gì sao?” Tiết Tu Trác đứng đấy, không chênh lệch chiều cao với Thẩm Trạch Xuyên lắm, hắn nói với y, “Đáng lẽ ta nên kính dâng rượu nhạt, cung nghênh từ sớm.”

“Ta vừa nhận thánh chỉ, hoàng thượng lệnh ta tổng thụ lý án quân lương. Đại sự như vậy, Cẩm y vệ không dám qua loa nên phải lập tức bắt Ngụy Hoài Cổ rồi.” Thẩm Trạch Xuyên ngắm câu đối ở chính đường, chẳng hề nhìn Tiết Tu Trác, y thờ ơ nói, “Ngụy Hoài Cổ xưa nay có quan hệ tốt với Tiết Tự thừa, để tránh hiềm nghi, tối nay phải soát quý phủ thôi.”

“Đại lý tự cùng Cẩm y vệ xử án, cụ thể ra sao ta biết chứ. Thế nhưng ta là mệnh quan triều đình, Cẩm y vệ muốn soát trạch ta cần có công văn Hình bộ truyền mới được.” Tiết Tu Trác nhìn quanh trong viện, thấy bốn phía đều đang hoảng loạn, nói, “Có điều vụ án khẩn cấp, Đồng tri có đặc quyền tiền trảm hậu tấu. Tiết thúc, đưa chìa khoá nội viện cho Cẩm y vệ, bọn họ muốn soát nơi nào thì ông dẫn đường.”

Thẩm Trạch Xuyên nghiêng đầu, nói: “Ngươi quả có năng lực, thánh chỉ hoàng thượng ngẫu hứng truyền mà cũng có phòng bị.”

Tiết Tu Trác mỉm cười: “Gặp phải một nhân vật như Đồng tri đây, cẩn thận làm việc cũng là nên mà. Bên ngoài càng khuya càng lạnh. Nếu Đồng tri không chê, cùng ta vào trong uống chén trà? Tòa trạch này không nhỏ, soát xong chắc cũng sắp lên triều sớm rồi.”

“Trà thì không uống đâu, ” Thẩm Trạch Xuyên chậm rãi xoay người, “nước trà của nhà cao cửa rộng ta uống không nổi. Nói vậy xem ra, tối nay ta phải vô công trở về sao?”

Tiết Tu Trác nói: “Vậy phải xem Đồng tri là vì gì mà đến, nếu như là vì tra án thì thực đáng tiếc, ta với Ngụy Hoài Cổ là giao thiệp thường thường, chẳng có quan hệ gì cả.”

Thẩm Trạch Xuyên trầm mặc, y nhìn chằm chằm Tiết Tu Trác, loại cảm giác bị người lừa gạt lại mơ hồ nổi lên. Một hồi lâu sau Kiều Thiên Nhai trở lại khoảng sân trống, lắc lắc đầu với Thẩm Trạch Xuyên từ xa, Thẩm Trạch Xuyên liền biết mình vồ hụt rồi, sư phụ và tiên sinh không ở đây.

“Thỏ khôn ba hang* nhỉ.” Thẩm Trạch Xuyên nhẹ nhàng nói.

*người khôn chuẩn bị nhiều đường

“Là cá nằm trên thớt, hấp hối chốc lát thôi.” Tiết Tu Trác lễ độ nói.

“Ngươi với ta chỉ có cơ hội một lần này, ” Thẩm Trạch Xuyên bắt đầu dịch bước đến gần Tiết Tu Trác, “người đang ở đâu?”

Tiết Tu Trác không nói, Thẩm Trạch Xuyên thấy hắn không chịu khai ra tung tích sư phụ bèn bảo: “Ta tìm trọng phạm triều đình. Nghe nói trong phủ Tiết tự thừa nuôi một nhóm kỹ nữ, đúng hay không?”

“Sạch sẽ hay không thì đến chiếu ngục một chuyến là biết, ” Thẩm Trạch Xuyên ngoái đầu nhìn lại, nói, “đưa toàn bộ những người này đi.”

Cả đám ôm thân khóc lớn, Kiều Thiên Nhai đi đầu kéo người, mấy nam hài đó đều được Tiết Tu Trác dạy bảo thật giống con cháu danh môn, nào qua được Cẩm y vệ, bỗng chốc lại càng gào khóc to hơn. Tiết Tu Dịch sợ đến nỗi hai đùi run run, còn muốn ở đây nói mấy lời xoa dịu, thậm chí lôi cả Tiêu Trì Dã ra.

“Đại, đại nhân!” Tiết Tu Dịch chống thân, khó khăn nói, “Nếu mà vụ án này liên quan Ly Bắc, không bằng lại, lại hỏi ý của Hầu gia… Nếu như thật sự có chuyện, ngài cứ việc đưa Tiết Tu Trác đi!”

Tiết Tu Trác đột nhiên tiến lên vài bước, ngăn cản Kiều Thiên Nhai, quát lên: “Cẩm y vệ phá án cũng phải đi theo quy trình! Thẩm Đồng tri, bắt người của ta thì có thể, nhưng ta muốn thấy công văn truy nã của Hình bộ!”

“Đưa đi!” Thẩm Trạch Xuyên đỡ đao ngăn lại, bức Tiết Tu Trác lui về sau một bước, y nói, “Ngươi muốn công văn chứ gì, sáng mai ngươi muốn bao nhiêu ta cho bấy nhiêu!”

“Thẩm Trạch Xuyên!” Tiết Tu Trác đột nhiên phất tay áo, “Ngươi mượn việc công trả thù riêng, ta phải tố ngươi!”

“Vậy tối nay ngươi cứ việc tấu tội!” Ngữ điệu Thẩm Trạch Xuyên chuyển lạnh, “Nhóm người này rơi vào tay ta, ngày nào ta còn chưa gặp tiên sinh, thì mỗi ngày giết một người! Ngươi đoán xem khi nào ta có thể giết tới học sinh bảo bối của ngươi?”

“Ngươi dám!” Tiết Tu Trác đột nhiên tức giận, mắt thấy Kiều Thiên Nhai đã kéo người đi rồi, phía bên kia gào khóc thê thảm, hắn kéo giữ cánh tay Kiều Thiên Nhai lại, nói, “Các ngươi vẽ đường cho hươu chạy, lùng bắt dân chúng vô tội bừa bãi, còn tra án cái gì? Dừng tay!”

“Ngươi mà còn dám cản trở, ta sẽ tức khắc động thủ!” Ngón cái của Thẩm Trạch Xuyên ấn ra lưỡi sắc.

Tiết Tu Dịch thấy hai người họ tranh chấp, lại thấy Thẩm Trạch Xuyên có tư thế rút đao thì không khỏi nứt gan nứt mật, cuối cùng bị sợ đến ngất xỉu. Tôi tớ xung quanh hô hoán “đại gia” vội vàng tới đỡ, Tiết Tu Trác bị Cẩm y vệ chặn lùi phía sau, trơ mắt nhìn Cẩm y vệ áp giải hết các học sinh lên xe.

“Thẩm Trạch Xuyên!” Tiết Tu Trác cản cánh tay y, thong dong đều đã mất sạch, trong mắt hắn đỏ ngầu, hận nói, “Ngươi dám giết nó, ngươi dám giết nó?! Ngươi là đồ bạo ngược! Ngươi không xứng làm học sinh của tiên sinh!”

Thẩm Trạch Xuyên xoay người lên ngựa, quẳng tiếng mắng của Tiết Tu Trác về sau lưng.

♣ ♣ ♣

Chiến sự Ly Bắc chất chồng, Biên quận cũng rơi vào cục diện đáng buồn.

Lục Quảng Bạch về doanh nghỉ ngơi, còn chưa xuống ngựa đã thấy phó tướng vội vàng đi tới, hắn hỏi: “Chuyện gì?”

Sắc mặt phó tướng không tốt, nói nhỏ: “Tướng quân, thái giám giám quân từ Khuất Đô đến rồi, còn mang theo cả quân lương năm nay đến nữa.”

Lục Quảng Bạch trầm mặc chốc lát, xuống ngựa cởi mũ sắt, vén mành vào lều. Tên thái giám đang ngồi trên chỗ cao, thân mặc duệ tát hoa văn mãng, đầu đội mũ yên đôn. Hắn nhìn thấy Lục Quảng Bạch tiến vào mà cũng không đứng dậy hành lễ.

Hình dạng duệ tát

Minh hoạ hoa văn mãng

*mũ yên đôn: Mũ lễ của quan viên thời Minh, mũ kiểu to, thân thẳng, đỉnh hơi hẹp

Lục Quảng Bạch đặt trường thương xuống, nói: “Công công chạy gấp cả đoạn đường, sao không đi nghỉ ngơi? Ta đã lệnh người chuẩn bị lều bạt rồi.”

Lục Quảng Bạch không giỏi nói chuyện, biết thái giám giám quân xưa nay đều là cái dáng vẻ quý giá này, cũng lười tiếp lời. Hắn cởi giáp tay, vỏ sắt kia vừa tách ra, máu đen liền chảy xuống đất. Nghênh Hỉ thấy thế che mặt sợ hãi, nói: “Sao lại nát thành như thế!”

Phó tướng kéo cái hòm qua muốn băng bó cho Lục Quảng Bạch, vừa thấy vết thương cũng nói: “Tướng quân, đây đều bị mài rách rồi! Phải tìm quân y tới xem thôi.”

Lục Quảng Bạch ra hiệu hắn ngậm miệng, mò lấy dao găm từ bên chân ra, vừa dội rượu lên vết thương vừa hơ nóng dao găm trên ánh nến. Phó tướng vội vàng nâng ống tay áo cho hắn. Nghênh Hỉ đã bao giờ gặp qua người tàn nhẫn như vậy đâu, hắn nghe tiếng khoét thịt vụn kia thì tay chân cũng phát lạnh. Lục Quảng Bạch rắc thuốc xong, bảo phó tướng quấn cho hắn.

“Kỵ binh khó đối phó, chúng ta không có điều lệnh cũng không thể truy ra khỏi phạm vi xác định, lúc cọ xát tác chiến qua lại dĩ nhiên chẳng để ý được mấy thứ này.” Lục Quảng Bạch xử lý xong vết thương, chống đầu gối nhìn Nghênh Hỉ, hỏi, “Công công mang theo quân lương tới sao?”

Nghênh Hỉ nén nhịn buồn nôn gật đầu.

Lục Quảng Bạch liền đứng dậy, nói: “Ta đi xem xem.”

Dứt lời liền dẫn theo phó tướng ra khỏi lều, đi tới nơi lương thảo. Người vận chuyển lương thảo đã lui rồi, Lục Quảng Bạch tiến vào kho, mở bao tải ra, nhìn thấy lương thực trong đó lại nhíu mày. Hắn giơ tay nắm một vốc, toàn là gạo ẩm mốc.

“Tướng quân, ” Phó tướng nói, “lần này đưa tới không chỉ là gạo mốc, số lượng còn ít nữa. Biên quận chúng ta hai vạn người, ngày ngày xuất binh du kích, chạy nhiều, dĩ nhiên ăn cũng nhiều, không thể so với thủ bị quân bốn quận còn lại được. Có nấy lương thực này, đến cả mùa thu cũng không chống đỡ nổi!”

Bàn tay đầy vết thương của Lục Quảng Bạch thả lỏng nắm lương thực này, hắn nói: “Lâu nay Hải các lão quan tâm chúng ta, quân lương năm ngoái cũng phát nhanh chóng. Lần này cấp ít vậy, chắc có lý do phải không?”

Ngực phó tướng phập phồng, mấy lần mở miệng lại nín trở lại.

Lục Quảng Bạch nói: “Có chuyện thì nói, làm cái gì thế, ai lấp miệng ngươi à?”

“Tướng quân!” Phó tướng bất bình, tiến đến chộp lấy lương thực kia, tâm tình đột nhiên dâng trào, nghẹn ngào nói, “Cấp thiếu mà! Tại sao ư? Còn không phải là vội điều cho thiết kỵ Ly Bắc sao! Đúng là mẹ kiếp! Thiết kỵ Ly Bắc là binh sĩ giỏi, thủ bị quân Biên quận chúng ta thì chỉ là thứ thấp kém! Từ trước bọn họ đã thích nâng cao đạp thấp rồi, đâu cũng chà đạp ngài! Nhưng đây là đánh trận đấy! Đều là chuyện liều mạng cả, dựa vào cái gì mà trọng bên này khinh bên kia?! Biên quận chúng ta thì làm sao! Đã nghèo thành thế này rồi còn phải cắt xén đủ kiểu! Ta hỏi người vận chuyển lương thực bọn hắn là mùa thu phải làm sao, bọn hắn nói triều đình bảo chúng ta tự xem xét mà làm! Xem xét mà làm, làm cái tổ tông hắn ấy!”

Phó tướng siết chặt nắm đấm.

“Quân lương Khải Đông giảm phân nửa tiếp tế Ly Bắc, thế quận khác thì không đánh trận à! Bọn họ còn có quân điền để ăn, chúng ta chỉ có thể uống gió tây bắc! Mùa thu đến cái, ngựa của Biên Sa mười hai bộ được nuôi béo rồi, lúc đó lại càng khó đánh hơn! Chỉ bằng này đó lương thực, chúng ta —— “

“Đừng nói nữa!” Lục Quảng Bạch quát phó tướng ngừng lại, hắn đứng trong bóng tối hồi lâu, cuối cùng nhìn lên trời sao bên ngoài, chua chát nói, “… Để ta nghĩ cách đi.”

Lang Yên đài của Biên quận vắng lặng tại dãy núi trải dài, sắc đêm như nước bẩn chảy ngược, chặn kín khe hở này không thể thấy sắc trời. Lục Quảng Bạch không có uy danh như ba tướng còn lại, hắn giống như khối đá ngoan cường nơi biên giới đại mạc, gánh chịu đè ép của ba bên, thân thể vốn tròn trịa từ từ bị mài thành góc cạnh sắc nhọn. Lục gia bọn họ đã chết rất nhiều người rồi, chỉ còn mỗi hắn kế thừa trường thương của Lục Bình Yên thôi.

Hắn khờ dốt như vậy, lại không được người yêu thích như vậy. Hắn thành danh rất muộn, không có thiên phú như Tiêu Kí Minh và Thích Trúc Âm, hắn là đứa con lóng ngóng vụng về nhất của Lục Bình Yên. Nhưng chính hắn duy chỉ một người như vậy, sau khi Lục Bình Yên lui về đã chống Biên quận đứng dậy, vững vàng bóp lấy yết hầu của kỵ binh Biên Sa muốn đột tiến. Hắn không có sư phụ, hắn là tướng quân theo chân Lục Bình Yên lăn ra từ trong cát vàng. Hắn xử sự chân thành… hắn thương tích chất chồng.

Đêm đó Lục Quảng Bạch không ngủ, hắn ôm cây thương ngồi trên sườn núi trước doanh địa, không nghĩ ra cách nào có thể giải quyết quân lương. Thích Trúc Âm quản lý năm quận, những năm qua móc rỗng cả tiền dành dụm của mình để tiếp tế bọn họ, hắn không thể cứ nhiều lần chìa tay tới phía Thích Trúc Âm được. Cha già trong nhà còn đang bệnh, hắn cũng không thể lại xin Lục Bình Yên kéo thân bệnh đi vay tiền khắp nơi.

Phó tướng dậy đêm nhìn thấy bóng lưng cô tịch của Lục Quảng Bạch, muốn đi bảo hắn nghỉ ngơi. Nhưng còn chưa tới gần đã thấy Lục Quảng Bạch khom lưng, duỗi tay sờ đất dưới chân, thật lâu mà vẫn chưa ngẩng đầu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh

Truyện bạn đang đọc dở dang