Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7427 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 26
sương hàn..

❊ ❊ ❊

Ngụy Tần lo sợ bất an đi tới, thấy tường cung xung quanh xa lạ bèn sợ hãi hỏi: “Công công, sao còn chưa tới? Thái hậu lão nhân gia đang ở đâu?”

Thái giám đi phía trước không đáp nàng.

Ngụy Tần tại nơi u tĩnh này sởn cả tóc gáy, nàng ngừng bước chân, làm bộ đau bụng, nháo đòi trở về.

Thái giám dẫn đường nàng chưa từng gặp qua, lạ mặt lại non nớt. Thái giám này quay đầu lại nhìn nàng, ôn nhu nói: “Sắp tới rồi đây, dẫn Ngụy Tần nương nương đi, ngàn vạn không thể để cho nương nương ngã.”

Hai bên thái giám lập tức đưa Ngụy Tần đi, Ngụy Tần giãy giụa, giương giọng muốn hô, lại bị bịt chặt miệng. Bọn thái giám tay chân lanh lẹ khiêng nàng lên, cấp tốc đi về phía trước.

Trong viện có giếng hoang, dưới đáy còn dư chút nước.

Thái giám ló đầu nhìn một chút, nói: “Ở đây luôn đi, đưa nương nương vào.”

Ngụy Tần ra sức vùng vẫy, móng tay vốn được nâng niu cào lên cánh tay thái giám. Búi tóc nàng ngổn ngang, víu lấy giếng lắc đầu nghẹn ngào.

Thái giám vuốt ve bàn tay đẹp đẽ của nàng, thương tiếc gọi người đưa cục đá tới.

Chỉ nghe “tõm” một tiếng, con chim đầu cành bên tường son kinh sợ bay lên.

♣ ♣ ♣

Hàm Đức đế nằm trong xe ngựa, Lý Kiến Hằng quỳ gối một bên bưng chén thuốc.

Hơi thở của Hàm Đức đế mong manh, ngay cả ho cũng không ho nổi. Hắn vẫy tay với Lý Kiến Hằng, Lý Kiến Hằng vội vàng gác lại chén thuốc, lê đầu gối qua, nói: “Hoàng huynh, hoàng huynh cảm thấy đỡ nhiều chưa?”

Hàm Đức đế đắp lên mu bàn tay Lý Kiến Hằng, hao công tốn sức nói: “Kiến Hằng.”

“Có thần đệ.” Lý Kiến Hằng liền bật khóc, hắn nói, “Thần đệ ở đây.”

“Tiên đế tuổi già, bị người cản tay. Thái tử đông cung khi đó là hoàng huynh trưởng, trẫm…” Hàm Đức đế nhìn hắn, “Trẫm giống như đệ, cũng là một tên vương nhàn tản. Thế sự khó lường, cuối cùng giang sơn xã tắc lại rơi vào trẫm. Nhưng trẫm kế vị tới nay, đều bị kiềm chế. Nhất cử nhất động đều như con rối trước màn. Mẫu hậu bảo trẫm cười, trẫm liền phải cười, mẫu hậu bảo trẫm chết, trẫm bây giờ cũng phải chết rồi.”

Lý Kiến Hằng khóc không thành tiếng.

Hàm Đức đế nói: “Sau này đệ chính là cô gia quả nhân rồi.”

Lý Kiến Hằng khóc lớn, hắn nắm tay Hàm Đức đế, cầu khẩn: “Hoàng huynh! Đệ làm thế nào được? Đệ cũng chỉ là con bọ trong giang sơn Lý thị này, làm sao đệ ngồi lên vị trí đỉnh cao này đây? Hoàng huynh, đệ sợ, đệ sợ lắm.”

“Đệ đừng sợ.” Hàm Đức đế không biết khí lực từ nơi nào tới, kéo chặt lấy tay Lý Kiến Hằng, hai mắt trợn trừng, “Đệ không như trẫm… Ngoại thích đã bại! Hoa Tư Khiêm chỉ còn đường chết, Phan Như Quý cũng chỉ còn đường chết, đệ giết bọn họ, giết bọn họ rồi thái hậu liền không còn trợ giúp! Từ đây đại quyền trở về, đệ chính là… Chính là chủ của cả thiên hạ! Chuyện trẫm không làm được… Đệ có thể… Trẫm…”

Hàm Đức đế ho kịch liệt, khụ đến cả người run rẩy, hắn không chịu buông tay Lý Kiến Hằng, ngậm máu mà nói.

“Cắt đứt ngoại thích, đôn đốc triều thần. Hoa gia bại rồi, còn có… còn có người khác… Đệ phải ghi nhớ kỹ, trên giường đế vương, tuyệt đối không cho phép người khác ngủ say*! Hôm nay… người cứu đệ… ngày mai… cũng có thể giết đệ! Binh quyền như mãnh hổ… Tiêu…”

*ví quyền lực của hoàng đế như chiếc giường, tuyệt đối không thể để người khác nắm được

Hàm Đức đế nôn ra máu tươi, Lý Kiến Hằng thất kinh.

“… Tuyệt đối không thể…” Hàm Đức đế thở gấp, siết Lý Kiến Hằng đau đớn, “Tuyệt đối không thể thả… thả A… A Dã…”

Tuyệt đối không thể thả Tiêu Trì Dã về Ly Bắc!

Công tử bột cũng được, kỳ tài cũng được. Hắn ở đây, Tiêu gia mới là con chó. Ngoại thích thất bại, lẽ nào biên thuỳ sẽ không chuyên quyền giữ binh? Không còn Hoa gia, ai còn có thể kiềm chế Tiêu gia! Tiêu Trì Dã đã có tâm tính như vậy, có thể kiềm chế năm năm nhẫn mà không phát, im lặng không lên tiếng biến Cấm quân từ mục nát thành thần kỳ, nếu cho hắn thêm năm năm, cho hắn trở về Ly Bắc… tránh không mối đại họa tâm phúc*!

*Đại hoạ tâm phúc: mối hoạ ngầm nơi hiểm yếu, rất nghiêm trọng

Lý Kiến Hằng si ngốc nói: “Hoàng huynh… Cái này sao có thể được… Hoàng huynh…”

“Tước quyền giảm binh.” Hàm Đức đế yếu ớt mà nói, “… Thời điểm cần thiết phải… Giết… Giết…”

Giết hắn.

Lý Kiến Hằng thấy hắn nhắm mắt, bỗng dưng gào khóc. Hàm Đức đế trước khi chết cũng không buông tay hắn ra, phẫn hận giữa chân mày tăm tối cho đến cuối cùng vẫn không tiêu tan.

Hắn kế vị chín năm, chưa từng ở trước thái hậu quyết định một lần. Chi phí ăn mặc, chọn người thị tẩm, toàn do thái hậu định đoạt. Việc điên cuồng nhất trong đời này của hắn chính là bí mật truyền tin Khải Đông, lôi kéo Hề Cố An, tại bãi săn thay Lý Kiến Hằng mở ra một con đường đế vương trông có vẻ bằng phẳng.

Hàng dài về cung dừng lại, theo đó tiếng khóc rung trời. Các đại thần quỳ xuống, Hải Lương Nghi đi đầu rơi lệ nghẹn ngào, hô một tiếng “Hoàng thượng”, chính là tôn vinh Hàm Đức đế lần cuối cùng.

Chuông báo tang Khuất Đô ngân dài, toàn dân khóc than.

♣ ♣ ♣

Hoa thái hậu ngồi ở trên giường nhỏ, cho chim anh vũ của Hàm Đức đế ăn.

Chim anh vũ nghe tiếng chuông, hô: “Kiến Vân! Kiến Vân! Kiến Vân đã về rồi!”

Đông châu bên tai Hoa thái hậu hơi đung đưa, bà gật đầu nói: “Kiến Vân về rồi.”

Chim anh vũ hót tiếp: “Mẫu hậu! Mẫu hậu!”

Hoa thái hậu gõ muỗng mộc, không nhúc nhích. Tóc bạc bên trong tà ảnh đã không còn che lấp được, nếp nhăn trên khóe mắt bà tựa như vết nứt trên sứ quý.

Chim anh vũ hót vài tiếng, bỗng nhiên nghiêng đầu ngã ngửa trong lồng, không động đậy nữa.

Hoa thái hậu đặt muỗng, tĩnh tọa đến khi tiếng chuông dừng lại mới nói: “Ngụy Tần đâu? Làm sao lâu như vậy vẫn chưa đến.”

♣ ♣ ♣

Trở về Khuất Đô, bởi vì Hàm Đức đế, Tiêu Trì Dã bận rộn chân không chạm đất. Hắn cùng các quan quỳ mấy ngày, đợi đến khi thật sự có thể nằm xuống đã mệt bở hơi tai.

Thế nhưng mệt bở hơi tai cũng phải tắm rửa, lúc Tiêu Trì Dã quan sát thân mình, thấy vết trầy trên cánh tay đã kết vảy. Hắn tròng áo bào mới lên rồi đi ra hỏi Thần Dương: “Người kia đâu?”

Thần Dương lần này biết là ai, nói: “Cẩm y vệ chỉnh đốn lại, y mấy ngày nay phải sắp xếp mới lần nữa, nhà cũng không làm sao về được.”

“Ta hỏi…” Tiêu Trì Dã nói, “là Kỷ Lôi, ngươi đáp ai vậy?”

Thần Dương thoáng ngại ngùng mà gãi đầu một cái, nói: “Kỷ Lôi hả, nhốt lại rồi. Tân đế sau khi lên ngôi liền hỏi chém. Tổng đốc, người này không phải là do ngài áp giải vào sao?”

Tiêu Trì Dã đắp áo ngoài, nghiêm trang nói: “Ta quên mất.”

♣ ♣ ♣

Thẩm Trạch Xuyên cùng Cát Thanh Thanh và cả tiểu Ngô ở quán mì, ăn được một nửa, tiểu Ngô bỗng nhiên giương đôi mắt.

Thẩm Trạch Xuyên quay đầu nhìn, thấy Tiêu Trì Dã ném bạc cho ông chủ, vén bào ngồi ở bên cạnh y, nói: “Hai bát mì.”

Tiểu Ngô “sùm sụp” vùi mặt húp xong, nâng bát dời cái mông, như chim cút đi sang cái bàn khác. Cát Thanh Thanh cũng nhìn ánh mắt Tiêu Trì Dã mà mang bát đi.

Thẩm Trạch Xuyên khều sợi mì, nói: “Ta no rồi.”

“Ăn hết đi.” Tiêu Trì Dã rút ra đôi đũa, gắp gắp trước mặt Thẩm Trạch Xuyên, “Thấy ta sợ à? Vội vàng chạy thế.”

“Sợ chứ.” Thẩm Trạch Xuyên chậm rãi ăn nốt sợi cuối cùng, “Dù là ai… bị nhấn một lần cũng sẽ sợ.”

“Ngày ấy lúc hộ giá, ngươi chạy trốn cũng nhanh lắm.” Mì của Tiêu Trì Dã đến, hắn đổ dấm, “Cơ hội thăng quan tốt như vậy, sao ngươi lại chạy?”

“Ta đâu có hộ giá, ” Thẩm Trạch Xuyên, uống canh, thổi thổi, “đi xem náo nhiệt thôi.”

Tiêu Trì Dã bắt đầu ăn mì, lúc sắp ăn xong mới bất thình lình nói: “Ngẫm lại, đêm đó ngươi đi theo ta phía sau đã ngồi rất lâu phải không. Chọn ai mới tốt, không bằng tùy cơ ứng biến. Hề Cố An nếu như tóm gọn Khuất Đô, ngươi liền cho ta một đao. Hề Cố An nếu không nắm được Khuất Đô, ngươi liền kéo ta một cái. Nhìn chuẩn thời cơ, chỉ vì muốn chờ ta sơ suất một lần như vậy, ngươi mới bằng lòng động thủ.”

“Là ngươi tốt số, ” Thẩm Trạch Xuyên nghiêng đầu nở nụ cười, “sống sót được.”

Tiêu Trì Dã nói: “Bắn tên vào ta chắc không phải cũng là ngươi bắn chứ? Nếu ta không rơi vào hiểm cảnh, làm sao có thể hiện phần ân tình to lớn này của ngươi?”

“Ta là đại ân không cầu hồi báo, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “sao ngươi còn nghĩ rằng ta tính kế ngươi?”

“Không cầu báo mới có vấn đề.” Tiêu Trì Dã dường như chưa ăn no, hắn đặt đũa, nói, “Ngươi ngày ấy không dám xuất hiện trước mặt Sở vương, là sợ Kỷ Lôi, hay là sợ Hoa Tư Khiêm hô lên cái gì?”

Thẩm Trạch Xuyên xếp chồng số tiền đồng của mình chỉnh chỉnh tề tề, sau đó tới gần Tiêu Trì Dã, rỉ tai nói: “Không phải, là ta sợ ngươi.”

Tiêu Trì Dã nói: “Sợ ta?”

“Cứng đó.”

Tiếng người xung quanh đều như xa cuối trời, trong tai Tiêu Trì Dã chỉ còn chữ “Cứng” hà ra khí nóng này. Vì câu nói này, hắn mới phát hiện hôm nay Thẩm Trạch Xuyên mặc áo cao cổ, cổ áo hơi bao lại, không cho hắn có cơ hội tùy ý nhìn.

Thần sắc thay đổi mấy lần, hắn nhìn về phía Thẩm Trạch Xuyên, nhả ra hai chữ: “Yên tâm.”

“Nhị công tử cũng đến tuổi rồi, ” Thẩm Trạch Xuyên xoay người lại, “nên lấy vợ thôi.”

“Nhị công tử của ngươi chơi đùa trăng hoa nhiều hơn ngươi.” Tiêu Trì Dã thấy y muốn đi, liền nắm chắc cổ tay của y, vẫn cứ không cho người đứng lên, nói, “Mỗi lần đều nói chưa xong đã muốn đi, không hợp quy củ gì cả.”

“Hễ chút là động tay, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “vậy là quy củ gì?”

Tiêu Trì Dã buông tay ra, nói: “Tình nghĩa này ta trả ngươi.”

“Gọi “cụ” đi xem như là trả rồi.” Thẩm Trạch Xuyên nói.

“Thế nhưng đồ vật thì phải đưa ta.” Tiêu Trì Dã nói, “Ngươi cũng không muốn ta cứ đuổi theo đòi nhẫn phải không?”

Thẩm Trạch Xuyên không nói hai lời, lấy nhẫn xương vứt cho hắn.

Tiêu Trì Dã nhận được, hồ nghi nói: “Đây là âm mưu quỷ kế gì? Nói trả liền trả.”

“Người có trách nhiệm làm việc, ” Thẩm Trạch Xuyên nói, “thì sảng khoái như vậy đấy.”

Lời đã đến nước này, lại không có gì có thể nói.

Tiêu Trì Dã nhìn Thẩm Trạch Xuyên đứng dậy, đầu ngón tay đẩy nhẫn, cứ cảm thấy dễ dàng quá.

“Về nhà à?” Hắn ở phía sau hỏi.

“Ngày mai làm nhiệm vụ.”

“Cẩm y vệ đều trùng tẩy rồi, ngươi làm cái gì.” Tiêu Trì Dã nói, “Mùa đông là cửa ải khó, ngươi hãy bảo trọng.”

“Ta tôm tép nhỏ bé là nước chảy bèo trôi.” Thẩm Trạch Xuyên quay người lại, “Người nên bảo trọng, không phải ta.”

Tiêu Trì Dã sờ sờ đốt ngón tay, nói: “Thuận tiện thì vấn an Kỷ Cương sư phụ một câu nhé.”

Thẩm Trạch Xuyên đã bước ra chợt dừng lại, thoáng chốc nhìn hắn đăm đăm.

Tiêu Trì Dã đeo nhẫn xong, trêu chọc: “Lan Chu à, cùng đi chơi không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh