Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7453 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 75..

❊ ❊ ❊

Dư Tiểu Tái túm vén vạt áo bào lên, đang muốn ngồi xổm tìm, Tiêu Trì Dã liền gạt cốc rượu làm đổ. Hàn Thừa ở gần đó, áo choàng lĩnh trọn tai vạ. Dư Tiểu Tái không để ý tới bài, nhanh đi lấy khăn lau chùi cho Hàn Thừa. Sầm Dũ còn đang híp mắt nhìn bài, bị rượu bắn tóe cũng bận tránh thân, chọc khiến Khổng Thu cất tiếng cười to.

Hàn Thừa kéo áo choàng, nói với Tiêu Trì Dã: “Hầu gia, uống say thật rồi đấy, tay cũng không vững nữa!”

Tiêu Trì Dã giơ tay tạ lỗi, nói: “Xin lỗi, ngày mai gọi người bồi một mình ngươi vậy.”

“Thế thì không cần đâu, một thân áo choàng này đáng giá mấy đồng tiền chứ.” Hàn Thừa sao có thể thật sự để cho Tiêu Trì Dã bồi, ngay cả mặt mũi hắn cũng không dám thờ ơ, cười nói, “Một chén này coi như ta kính Hầu gia vậy!”

Thẩm Trạch Xuyên đã thu chân về, y cúi người nhặt bài từ dưới đất lên. Lúc đặt lên bàn nghe thấy Tiêu Trì Dã đang cười, trên mắt cá chân vẫn còn độ ấm bị Tiêu Trì Dã bóp qua, trong tiếng cười kia lại càng nóng hơn.

Khổng Thu uống say rồi, dáng vẻ lộ ra hoàn toàn tương phản với hình ảnh thường ngày trên triều, cầm đũa gõ lên chén sứ, ở đây ồn ào một mình hát khúc nhạc nghe không rõ nổi ca từ.

Sầm Dũ thấy ầm ĩ bát nháo không ra cái dạng gì liền kéo kéo ống tay áo Khổng Thu, nói: “Bạc Nhiên! Đừng hát nữa, về nhà ngủ đi! Ngày mai ngươi còn phải ngồi thẩm tra Hề Hồng Hiên đấy!”

Khổng Thu nâng chén lên, gõ càng lúc càng vui vẻ, nói: “Ta thẩm tra hắn, ta nhớ chứ!”

Sầm Dũ kéo không được, nói: “Hôm nay may mà là ta mời ngươi uống rượu nhé. Bằng không chỉ với bộ dáng hành vi phóng túng này của ngươi, bảo đảm lại bị người ta kết tội cho xem!”

“Kết tội đi, ” Khổng Thu nói, “kết tội thôi mà! Ngôn quan thì phải dám phát biểu!”

“Nói đúng lắm, nói hay lắm!” Hàn Thừa cũng cười, “Truớc xuân một đống việc bức người thở không ra hơi, rượu đến cười vui có mấy lần chứ? Để cho hắn vui vẻ sảng khoái đi.”

“Lúc này cũng không còn sớm nữa, huyên náo quá muộn các lão lại mất hứng.” Tiêu Trì Dã đứng dậy, gọi Thần Dương, “Dùng xe ngựa của ta đưa Khổng đại nhân về phủ.”

Người hầu cùng tiến lên, Thần Dương đỡ Khổng Thu ra cửa. Sầm Dũ lau mồ hôi nóng, nói với những người còn lại: “Các ngươi không biết, Bạc Nhiên trước kia cũng là người phóng khoáng bất kham. Nhưng các lão lại chú ý cúi mình nghe lễ, cũng chỉnh hắn thành quy củ luôn theo. Rượu này à, quả thực không nên uống quá đà. Như vậy đi, mấy vị chờ chút, ta gọi đầu bếp nấu canh giải rượu, uống rồi hẵng đi!”

“Ta vừa nhớ đến bánh canh của phủ ngươi!” Hàn Thừa cũng không khách khí, “Cho ta thêm dấm nữa, ta uống xong rồi đi.”

Thẩm Trạch Xuyên hành lễ, nói: “Sáng mai chiếu ngục còn có án cần xử lý ngay, ta không ở lại được. Chư vị đại nhân dùng tiếp vậy, sau này rảnh rỗi ta mời các đại nhân một bữa.”

Hàn Thừa biết y gần đây đúng thực là bận bịu, nói: “Ngươi lúc trước nhậm chức nam Trấn phủ, quân tượng gấp gáp, lần này điều nhiệm làm bắc Trấn phủ, cũng không cần gấp, hai đầu này không thể tách rời. Phía dưới ghi nhớ chuyện tốt ngươi làm, đương nhiên sẽ không làm khó dễ ngươi quá.”

Thẩm Trạch Xuyên đáp lời, Sầm Dũ khăng khăng muốn tiễn y, Thẩm Trạch Xuyên cũng không tiện chối từ liền cùng đi ra cửa. Bên ngoài mưa dầm sương nồng, tươi mát phả vào mặt xua tan hơi rượu nóng trong người, sảng khoái hơn rất nhiều.

Sầm Dũ dẫn Thẩm Trạch Xuyên xuống bậc, nói: “Tối nay ngươi thu xếp công việc bớt chút thì giờ có mặt, phải gác lại rất nhiều công vụ phải không?”

“Ngược lại không hề, việc cần xử lý gấp đã sớm đóng sổ kết án trước hôm nay rồi.” Thẩm Trạch Xuyên cười đáp.

Sầm Dũ gật đầu, nói: “Vậy thì tốt rồi, không thể làm trễ nải công việc.”

Sầm Dũ đưa y đến cửa, lại dặn người bung dù nâng đèn. Lão quả thực mang tâm quý người tài với Thẩm Trạch Xuyên, chỉ tiếc Thẩm Trạch Xuyên lại làm ở Cẩm y vệ.

Cuối cùng Sầm Dũ nói: “Vụ án chiếu ngục cũng là án lớn, ba pháp ty cũng không chen tay được. Vị trí này xem như là một bước lên trời, ngươi nhất định phải cẩn trọng từ lời nói đến việc làm. Câu cửa miệng gần vua như gần cọp, người có thể làm việc tại ngự tiền (trước mặt vua), đều có thất khiếu lanh lợi cả. Ngược lại cũng không cần quá để ý chuyện lý lịch, ngươi đã coi như là thiếu niên đắc chí rồi. Thời gian còn dài, phải ghi nhớ kỹ, ngoại trừ ban sai, chuyện khác không cần gấp gáp. Định đô Hầu cũng không phải loại người tài hèn sức mọn, các ngươi ngày sau ban sai không thể thiếu phối hợp, tối nay rượu uống qua thì thù hận tán, mặc dù không thành tri âm, làm bằng hữu tương trợ với hắn, nhưng cũng tốt hơn là gặp mặt mà đỏ mắt. Lan Chu, ta tiếc ngươi có tài, mong ngươi vững vàng, sự nghiệp thành tài!”

Sầm Dũ chân thành như vậy, Thẩm Trạch Xuyên nghe tâm phục khẩu phục. Y hành lễ, Sầm Dũ liền đỡ y dậy, nói: “Đêm mưa đường trượt phải cẩn thận. Ngươi đi đi.”

Thẩm Trạch Xuyên phủ thêm áo lông trắng muốt mà Lý Kiến Hằng ban thưởng, bái biệt Sầm Dũ, cũng không ngồi kiệu, để Kiều Thiên Nhai che dù, một chủ một tớ tiến vào trong mưa.

Hai người đi dọc đường chưa bao lâu, thì nghe tiếng vó ngựa phía sau. Kiều Thiên Nhai giũ giũ nước mưa, dịch ra một bước, quả nhiên nhìn thấy Tiêu Trì Dã giục ngựa phi gấp tới.

“Đến hay lắm, ta —— “

Lời Kiều Thiên Nhai còn chưa dứt, Tiêu Trì Dã đã cúi xuống mang người đi rồi. Nước mưa dưới móng ngựa đạp bắn toé hết một thân Kiều Thiên Nhai. Hắn giương cánh tay, từ từ nói nốt nửa câu sau: “… muốn uống chút rượu trắng.”

Tiêu Trì Dã tay vượn eo sói, trong ngực nhét Thẩm Trạch Xuyên cũng không cảm thấy bất tiện. Hắn quấn lấy người giục ngựa chạy băng băng, không mảy may tốn lực, lồng ngực cường kiện rắn chắc trụ vững Thẩm Trạch Xuyên, như núi bạc tường sắt.

Lãng Đào Tuyết Khâm đội mưa chạy gấp, thật giống một tia chớp trong đêm mưa đen kịt, đạp vỡ vô số vũng nước, xông thẳng hướng cửa thành.

“Là ai giục ngựa đi đêm?!” Cấm quân đầu tường cầm đèn quát hỏi.

Tiêu Trì Dã kéo áo choàng bọc Thẩm Trạch Xuyên ở trong đó, dựng cao yêu bài của mình lên, nói: “Mở cửa.”

“Tổng… Hầu gia!” Tổng kỳ đầu tường tức khắc hành lễ, phất tay hô lớn, “Mau chóng mở cửa!”

Cửa thành ầm ầm mở ra, Lãng Đào Tuyết Khâm liền chạy thẳng ra ngoài. Gió đêm sượt qua gò má, Lãng Đào Tuyết Khâm càng phi càng nhanh, Hải Đông Thanh vút ra từ trong mưa theo sát ở phía sau.

Thẩm Trạch Xuyên vịn lên lưng ngựa, nói: “Không thể đi quá xa, sáng mai —— “

Tiêu Trì Dã nắm trụ cằm Thẩm Trạch Xuyên, kéo quay về mình, nghiêng đầu hôn lên. Thẩm Trạch Xuyên không tinh cưỡi ngựa, trong lao nhanh như gió không thể dựa vào gì khác ngoài Tiêu Trì Dã. Một tay y nhấn lên lưng ngựa xóc nảy, một tay chống trên người Tiêu Trì Dã, không có cách nào nhìn con đường phía trước, trong nụ hôn bị nước mưa làm ướt con ngươi.

Bọn họ đã bảy, tám ngày không gặp rồi.

Một tay Tiêu Trì Dã vòng qua ôm siết Thẩm Trạch Xuyên, khiến người dán chặt phía trước ngực mình, men theo gò má y, hôn đến bên gáy y.

Áo quần Thẩm Trạch Xuyên xốc xếch, quan bào dưới áo lông trắng đã bị kéo mở ra chút. Lúc y ngước mắt lên là đêm mưa đen thẳm. Nước mưa thuận đường cong chảy vào trong cổ áo, thấm ướt vải vóc, cũng thấm ướt thân y. Y vò nhíu áo bào của Tiêu Trì Dã, bị Tiêu Trì Dã làm cho thở dốc.

Mưa càng rơi càng rền rĩ, Lãng Đào Tuyết Khâm lao gấp trong đêm. Lối về đã ẩn trong đêm dài, ngựa như con thuyền đơn độc, trên mình chở người thâu hoan.

Thẩm Trạch Xuyên nhắm mắt chịu đựng, mồ hôi chảy ròng ròng, ướt đẫm mà run rẩy. Tiêu Trì Dã không nói một lời, móng ngựa đạp trong lầy lội, đường không dễ chạy, mấy lần xóc nảy xô lên đều khiến Thẩm Trạch Xuyên thốt ra tiếng.

Tiêu Trì Dã cũng ra chút mồ hôi, rượu mạnh thúc giục, hắn trong vui thích điên cuồng này giữ chắc Thẩm Trạch Xuyên, khiến mỗi một lần chập trùng đều vừa đúng chỗ. Hắn uống rượu xong càng dâng hứng thú hơn bình thường, sức lực đều lên trúng điểm, làm cho Thẩm Trạch Xuyên căn bản không cách nào chống đỡ, cũng không có chỗ để trốn.

“Cọ thoải mái rồi sao?” Tiêu Trì Dã thấy y muốn rời liền năm ngón giao triền, ôm lấy người hỏi.

Thẩm Trạch Xuyên bị hắn giữ lại, y nói: “Ừm…”

Tiêu Trì Dã nói: “Lần tới cọ cho đúng chỗ.”

Tiêu Trì Dã sờ đến thuỳ tai Thẩm Trạch Xuyên, chụp lên một đồ vật. Hắn vén mái tóc ướt đẫm của y, hôn lại hôn.

Thẩm Trạch Xuyên ngửa cổ lên ngọc bích cũng lắc lư theo. Y kinh ngạc sờ thấy chiếc khuyên tai, mấy lần mở miệng đều bị thở dốc làm cho rối loạn rồi. Y chìm trong xuân triều, vừa hiểu lại như không hiểu nhìn Tiêu Trì Dã.

Tiêu Trì Dã đã giết sạch ôn nhu còn sót lại.

Ngày xuân ấm lại, thật sự không hay, đây chính là mùa vui chơi. Kẻ hư đều thích chơi, chỉ cần tụ lại cùng nhau thì có thể không gió cũng dậy sóng. Ánh mắt chạm nhau liền mang theo ám chỉ, tình cảm tê dại nhảy lên xương sống, hận không thể vén tới đối phương xé ra ngụy trang giả vờ đoan chính, ai cũng không hiểu được sự phóng đãng dưới quan bào của bọn họ.

Chỉ cần không có người khác nữa, nhất định lộ ra nguyên hình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh