Thương Tiến Tửu

Lượt đọc: 7547 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »
Chương 30
lang vương..

❊ ❊ ❊

Dường như Tiêu Trì Dã đã quên mất thất thố đêm qua, hắn đánh ngựa xuyên qua phố lớn, trêu gánh bán hàng hai bên đường kêu la dậy đất. Hắn phi đến cửa cung, nhìn thấy xe ngựa của phủ mình.

Triêu Huy thay Tiêu Phương Húc vén rèm, nói: “Nhị công tử đến rồi.”

Tiêu Phương Húc chống đầu gối nhìn ra phía ngoài, ánh mắt lướt qua đứa con trai nhỏ, nhìn thấy phía sau là Thẩm Trạch Xuyên không tinh thông cưỡi ngựa. Ông dừng một chút, nhưng cũng không nói gì, chờ Tiêu Trì Dã đến trước mặt, nhìn thấy vết thương trên mặt Tiêu Trì Dã mới hỏi: “Tối hôm qua đi làm gì?”

“Đi uống rượu.” Tiêu Trì Dã ghìm ngựa, nắm roi ngựa cười rộ lên, “Quên cả giờ giấc, tỉnh lại thì đã muộn rồi. Cha, bàn xong việc rồi sao?”

Tiêu Phương Húc gật đầu, nói: “Đó là con của Thẩm Vệ à?”

Gió thu bỗng phả tới mặt, lướt qua viền tóc mai của Thẩm Trạch Xuyên. Y đón ánh mắt Tiêu Phương Húc, tự dưng sinh ra một cỗ run rẩy, ngón tay nắm dây cương không được tự nhiên co lại.

Nhưng mà Tiêu Phương Húc chẳng hề làm gì cả.

Lão lang vương Ly Bắc tóc mai điểm bạc, mặc dù giờ khắc này ngồi khuất trong xe ngựa, cũng có thể nhìn ra khôi ngô vĩ đại khác hẳn người thường. Uy thế toàn thân không phải một sớm một chiều có thể sinh nên, đó là uy nghiêm luyện ra từ muôn vàn thử thách trong núi thây biển máu, đi vào cốt nhục, dù “bệnh” cũng không thể che khuất sự mạnh mẽ.

Tiêu Trì Dã có thể phách cường tráng được trời cao chiếu cố hoàn toàn là được phụ thân truyền thừa. Lực cánh tay hắn đáng sợ, cái đầu ưu việt, lưng vai thẳng rộng, cùng với sức bật của chân dài vừa nhanh nhẹn vừa mạnh mẽ, chẳng có chỗ nào mà không phải do phụ thân tặng cho.

So với Tiêu Kí Minh có chút ôn hòa, phong độ nhẹ nhàng, Tiêu Trì Dã mới đúng là con của sói. Chỉ cần hai huynh đệ đứng chung một chỗ, liếc mắt một cái nhìn sang, mang tới cảm giác công kích tuyệt đối là Tiêu Trì Dã.

Mà giờ khắc này lang vương chân chính đang nhìn chăm chú vào Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên dù đã học được khắc chế nhưng vẫn có ý muốn chạy trốn mãnh liệt.

Đây hoàn toàn khác việc bị Tiêu Trì Dã nhấn, đây là cái nhìn chăm chú khiến người ta không tự chủ mà run lên bần bật.

Vào đúng lúc này Thẩm Trạch Xuyên nhớ lại lời của Tề thái phó.

“Bây giờ Tiêu Phương Húc bệnh quy ẩn, Tiêu Kí Minh lộ hết sự sắc bén, người người đều kiêng nể Tiêu Kí Minh. Thế nhưng Lan Chu, hai mươi năm trước, người thật sự mã định biên thuỳ là Tiêu Phương Húc. Dựa vào tầm nhìn bây giờ xem, Thích Thời Vũ là tổng soái năm quận, rõ ràng chức quyền còn cao hơn, nhưng hắn lại không được phong vương. Đó là bởi vì Khải Đông là ‘đất vua phong thưởng’, năm quận toàn bộ đều là vương thổ khai quốc của Đại Chu. Nhưng Ly Bắc không giống vậy. Ly Bắc bây giờ lãnh thổ bao la như vậy, từ Lạc Hà quan kéo dài tới điểm cuối đông bắc núi Hồng Nhạn, đều là vào năm Vĩnh Nghi, Tiêu Phương Húc mang thiết kỵ Ly Bắc đánh xuống từng tấc từng tấc!”

“Thiết kỵ Ly Bắc bây giờ Tiêu Kí Minh là thống soái, ‘Kỵ binh sông băng’ uy phong biết bao. Nhưng nhánh cường kỵ này, cũng là do Tiêu Phương Húc thành lập. Thiết kỵ Ly Bắc không lâu đời như thủ bị quân Biên quận, nó là trọng kỵ mà vào năm Vĩnh Nghi kỵ binh Biên Sa nhiều lần xâm lấn Lạc Hà quan, Tiêu Phương Húc thành lập nên để đặc biệt thống kích ngoại địch. Chiến mã Ly Bắc, quân sĩ Lỹ Bắc, móc xích cương đao Ly Bắc, bây giờ phàm là kí hiệu thiết kỵ Ly Bắc chúng ta có thể thấy, đều là từ Tiêu Phương Húc cả.”

“Tám đại gia chiếm giữ đã lâu, là mụn độc ăn vào xương của Đại Chu rồi. Tiêu gia có thể ngang vai ngang vế cùng Hoa gia, cũng là bởi vì Tiêu Phương Húc an cư Ly Bắc. Tiêu Phương Húc chưa chết, Tiêu gia chính là đại thụ che trời cắm rễ ở Ly Bắc! Danh xưng lang vương, tuyệt đối không phải chỉ là hư danh.”

Tiêu Trì Dã quay đầu lại, nói: “… Là con của Thẩm Vệ.”

Thẩm Trạch Xuyên xuống ngựa, hành lễ với Tiêu Phương Húc.

Tiêu Phương Húc nhìn y hồi lâu, nói: “Thẩm Vệ đã chết, trẻ con vô tội. Nếu tiên đế đã thả ngươi ra, tức là xá tội cho ngươi rồi. Sao ngươi lại đi cùng tiểu tử này?”

Thẩm Trạch Xuyên quỳ một chân trên đất, cúi đầu nói: “Ty chức làm việc trong Cẩm y vệ, bây giờ tạm xếp cho Cấm quân, do Tổng đốc đại nhân điều phái.”

“Thì ra là vậy.” Tiêu Phương Húc nhìn về phía Tiêu Trì Dã, “Con làm khó dễ người ta làm gì?”

Tiêu Trì Dã liếm liếm vết thương trong miệng, nói: “Con sao làm khó y được? Con và y bây giờ có giao tình sinh tử rồi đấy. Phải không Lan Chu?”

Tiêu Phương Húc không nhìn Thẩm Trạch Xuyên nữa, cùng Tiêu Trì Dã nói chuyện phiếm.

Thẩm Trạch Xuyên chống một đầu gối, từ trong vũng nước trên đất nhìn thấy nụ cười tùy ý của Tiêu Trì Dã, còn có ánh mắt nhìn con trai của Tiêu Phương Húc.

Giọt mưa bắn tóe loạn mất cảnh tượng trong vũng nước.

Thẩm Trạch Xuyên thu ánh mắt về.

Thời điểm Tiêu Kí Minh đi ra, Tiêu Phương Húc đã đi trước rồi. Thích Trúc Âm theo hắn mấy bước, đột nhiên hỏi: “Đó là ai?”

Tiêu Kí Minh nhìn về phía bên cạnh Triều Huy, thần sắc bất biến nói: “Đó là Thẩm Trạch Xuyên.”

Bước chân Thích Trúc Âm dừng lại, khá là bất ngờ hỏi: “Con của Thẩm Vệ? Sao lại theo A Dã?”

Tiêu Kí Minh nói: “A Dã thích chơi đùa, chắc là đang làm khó dễ hắn.”

Thích Trúc Âm nhìn hồi lâu, nói: “Tướng mạo này cũng quá nổi bật đấy. Nghe nói mẫu thân hắn là vũ kỹ Đoan Châu, may là vũ kỹ Đoan Châu chứ không phải vũ kỹ Thương Quận.”

Thích đại soái Thích Thạch Vũ mê nhất mỹ sắc, thấy mỹ nhân liền chẳng dời chân nổi. Thích Trúc Âm tuy rằng huynh đệ ít ỏi, trong nhà lại có vô số di nương (dì, vợ lẽ của cha).

“Nói đến đây, ” Thích Trúc Âm nghiêng người, “A Dã cũng hai mươi ba rồi phải không, vẫn không cưới vợ à?”

“Diệc Chi cũng sốt ruột thay nó.” Tiêu Kí Minh nói, “Ly Bắc không cần nó cưới hào môn quý nữ, chỉ cần nữ tử gia thế bình thường, xuất thân thuần khiết là được. Diệc Chi năm nào cũng đưa chân dung vào Khuất Đô, thay nó chọn nữ nhi khắp cả Ly Bắc, nhưng nó mãi chẳng vừa ý ai trong đó được.”

Thích Trúc Âm cười rộ lên: “Quý nữ kiêu kỳ không chơi cùng hắn được đâu. Cô nương tầm thường thì dễ khiếp đảm, ở bên hắn đã thấy sợ trước rồi. Huống hồ hắn tính tình này, có mấy cô nương có thể đỡ được đây? Muốn tìm người tâm đầu ý hợp, ta thấy khó như lên trời đấy. Hắn lại còn thích vào mấy ngõ hẻm trăng hoa, có lẽ ngươi phải lưu ý thôi, đừng để sau này hắn mang kỹ nữ vào cửa thật.”

Tiêu Kí Minh biết mẹ kế của nàng đều là danh kỹ Khải Đông, cả ngày ồn ào nơi hậu viện, huyên náo khiến nàng lần nào về nhà cũng đau đầu, cho nên từ nhỏ đã chán ghét kỹ nữ nhất.

“Nếu nó thật sự gặp được người vừa ý.” Tiêu Kí Minh lại muốn thở dài, cũng hơi đau đầu, “Ai cản được, mười con trâu cũng kéo không lại.”

“Phòng ngừa chu đáo thôi.” Thích Trúc Âm suy nghĩ một chút, “Thứ khác thì không nói, nhưng tính tình tuyệt đối không nên quá mạnh. Diệc Chi nhà ngươi tính cách ôn nhu, nếu hắn mang về một người nóng nảy, Diệc Chi kia chẳng phải là chịu ức hiếp mỗi ngày sao?”

“Chưa đâu vào đâu cả,” Tiêu Kí Minh đột nhiên cười ra tiếng, “còn sớm lắm.”

“Duyên số là khó nói chắc nhất.” Thích Trúc Âm cũng cười, “Có lẽ ngày nào đó lại gặp trúng thì sao?”

Tiêu Trì Dã luôn cảm thấy trên lưng lạnh lẽo. Hắn cảnh giác quay đầu lại, thấy Thẩm Trạch Xuyên đang đứng bên Triêu Huy, không biết đang suy nghĩ gì.

“Đợi chút nữa tới nơi làm việc của Cấm quân lĩnh yêu bài.” Tiêu Trì Dã chặn ánh sáng trước mặt Thẩm Trạch Xuyên, “Trước khi lệnh của Cẩm y vệ hạ xuống, cả ngày lẫn đêm ngươi đều phải theo ta.”

“Cả ngày lẫn đêm.” Thẩm Trạch Xuyên lặp lại cụm từ này, ngẩng đầu nhìn hắn, “Ban đêm còn muốn ta nhấc bô cho nhị công tử à?”

“Nếu như ngươi muốn, thì cũng được thôi.” Tiêu Trì Dã tiến lên trước một bước, “Mấy ngày này ta bận, phải ở tại trạch viện sau phòng làm việc của Cấm quân.”

Thẩm Trạch Xuyên không trả lời.

Tiêu Trì Dã đã xoay người đi đón Tiêu Kí Minh rồi.

♣ ♣ ♣

Đại Lý tự phúc tra chưa kết thúc, hai phủ Hoa, Phan bị tịch thu trước. Lý Kiến Hằng nhân cơ hội dùng lý do thái hậu “ưu tư suy nghĩ”, phong bế Ân Từ cung nơi thái hậu đang ở lại.

Quân hưởng của Ly Bắc gom góp lại tròn số, miễn cưỡng coi như bù đắp được. Tiêu Phương Húc và Tiêu Kí Minh không thể ở lâu, chẳng bao lâu lại phải rời đi.

Tiêu Trì Dã trái lại không biểu hiện ra không muốn gì, hắn trải qua cơn say đêm hôm đó, dường như đã từ bỏ dã tâm lúc săn thu rồi. Lý Kiến Hằng thi thoảng ban thưởng hắn mấy món, lần nào hắn cũng vui vẻ nhận lấy.

Không chỉ vậy, hắn bắt đầu lười biếng. Cấm quân vốn có nghĩa vụ tuần phòng quan trọng, nhưng hắn đi bữa đực bữa cái, thường chẳng tìm thấy bóng dáng đâu. Binh bộ dần có nghi hoặc, nổi lên ý kiến đòi thay đổi người.

Thế nhưng Lý Kiến Hằng tuyệt không đồng ý, ngay cả chiêu lăn ra ăn vạ cũng đã triển, thậm chí muốn trở mặt với Thị lang Binh bộ.

Hắn ném tấu chương của Thị lang Binh bộ, nói: “Tiêu Sách An có công cứu giá, sao lại không làm nổi Tổng đốc Cấm quân hả? Hắn lại chẳng làm sai việc gì, trẫm sẽ không thay người!”

Hai người lại khôi phục bộ dạng hư hỗn trước đợt săn thu, Lý Kiến Hằng cảm thấy thả lỏng chút. Tiêu Trì Dã đêm hôm đó giống như chỉ trong tưởng tượng chủ quan thôi, bộ dạng không nghiêm túc thế này mới đúng là huynh đệ của hắn.

Tiêu Trì Dã không nhắc tới chuyện trở về Ly Bắc nữa, Lý Kiến Hằng cũng cảm thấy thật vui vẻ. Hắn cho rằng đây là huynh đệ đồng cảm với nhau, hắn cũng không có cách nào mà! Ở lại Khuất Đô không thể chơi vui bằng sao? Hắn bây giờ còn là hoàng đế đấy, dựa vào tầng quan hệ này, chẳng phải Tiêu Trì Dã thích quậy thế nào liền quậy như thế à!

Huống hồ về Ly Bắc làm gì? Nơi lạnh giá ấy, nào có như Khuất Đô thư thái tiêu dao!

Tiêu Trì Dã muốn phi ngựa ra khỏi thành, Lý Kiến Hằng phê chuẩn. Tiêu Trì Dã muốn mở rộng viện làm việc cho Cấm quân, Lý Kiến Hằng phê chuẩn. Tiêu Trì Dã muốn nửa ngày ban sai nửa ngày nhàn cư, Lý Kiến Hằng không những phê chuẩn, mà còn là vô cùng phấn chấn mà phê chuẩn.

Hai người không có chuyện gì liền cưỡi ngựa đá cầu, Lý Kiến Hằng không lêu lổng ở phố lớn Đông Long được, nhưng có thể gọi Tiêu Trì Dã cùng nghe đàn tỳ bà. Mộ Như kia ngụ ở Minh Lý đường, Lý Kiến Hằng vốn tưởng Tiêu Trì Dã sẽ nhắc vài câu khuyên nhủ, ai biết Tiêu Trì Dã không nói một chữ nào, cùng hắn hưởng thú vui.

Làm hoàng đế này thật con mẹ nó sướng!

Khi trận mưa cuối cùng ở Khuất Đô hạ xuống, Hề Cố An đã bị Đại Lý tự xử chém đầu. Hề Hồng Hiên nhờ việc giao tài sản tạ tội, trái lại lọt vào mắt xanh của Lý Kiến Hằng, được điều đi Hộ bộ, giữ một chức quan tầm tầm. Hắn vốn giỏi khoản chơi bời, lần này vừa đúng ý Lý Kiến Hằng, mỗi ngày đều nói cho Lý Kiến Hằng nên chơi thế nào.

Hề Cố An mới bị xử, Hoa Tư Khiêm liền cắn lưỡi tự sát trong ngục, ôm hết lời khai tội lỗi về phía mình, không dính dáng một chút tới thái hậu. Bây giờ chỉ còn Kỷ Lôi cùng Phan Như Quý trì hoãn chưa xử, Hải Lương Nghi muốn cạy miệng hai người này mà từ đầu đến cuối vẫn không thành.

Trong phòng ẩm ướt, Thẩm Trạch Xuyên mới trở về phòng. Y vừa mở cửa ra liền thấy trên bàn nén một viên đông châu. Thẩm Trạch Xuyên khép cửa lại, nắm hạt châu trong tay, sau đó nghe thấy Thần Dương gõ cửa.

Y mở cửa, Thần Dương nói: “Bên Tổng đốc gọi ngươi.”

Lòng bàn tay Thẩm Trạch Xuyên nắm đông châu, vải sợi thấm ướt. Y nói một cách tự nhiên: “Ta thay y phục rồi đi.”

Thần Dương nói: “Không cần đâu, cứ vậy mà đi. Tổng đốc không kiên nhẫn chờ người.”

Dứt lời liền nghiêng tránh ra một bước, muốn đi cùng Thẩm Trạch Xuyên. Thẩm Trạch Xuyên chỉ có thể rũ tay xuống, sải bước ra cửa, đi cùng Thần Dương.

Tiêu Trì Dã đang khoác áo choàng, thấy y đến liền nói: “Ôm đao lên, ra ngoài với ta.”

Thẩm Trạch Xuyên ra khỏi cửa, Tiêu Trì Dã dắt ngựa, y mới phát hiện Thần Dương không đi theo.

Tiêu Trì Dã lên ngựa, Hải Đông Thanh rũ nước mưa trên cổ, rơi lên vai hắn. Thẩm Trạch Xuyên đành phải theo hắn, ngựa phi ra khỏi thành, đội mưa đi hướng thao trường Phong Sơn.

Đến được thao trường, xung quanh vắng vẻ không có người nào. Tiêu Trì Dã giải dây cương cho Lãng Đào Tuyết Khâm, vỗ một cái để nó chạy đi chơi. Mãnh bay dưới hành lang, không chịu dầm mưa nữa.

“Cởi đồ ra.” Tiêu Trì Dã quay người, vừa cởi áo choàng vừa nói với Thẩm Trạch Xuyên.

Thẩm Trạch Xuyên ôm đao, ngước cao cằm. Nước mưa trượt xuống vạt áo trước của y, cái gáy trắng mịn ấy lồ lộ ra.

Tiêu Trì Dã cảm giác hắn nhìn thấy gáy Thẩm Trạch Xuyên giống hệt như người nhìn thấy mèo, không nhịn được muốn vò cho mấy cái.

Đây là tật gì kỳ vậy.

Hắn nghĩ xong liền cởi bỏ áo ngoài. Thấy Thẩm Trạch Xuyên bất động lại thúc giục: “Ngây cái gì? Mau cởi!”

Thẩm Trạch Xuyên nhấc ngón tay đặt trên thắt lưng mình, liếc hắn một cái, chậm rãi nói: “Ta mà cởi, là hết luôn đấy.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90.. Chương 91.. Chương 92.. Chương 93.. Chương 94.. Chương 95.. Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103.. Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109.. Chương 110.. Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161.. Chương 162.. Chương 163.. Chương 164.. Chương 165.. Chương 166.. Chương 167.. Chương 168.. Chương 169.. Chương 170.. Chương 171.. Chương 172.. Chương 173.. Chương 174.. Chương 175.. Chương 176.. Chương 177.. Chương 178.. Chương 179.. Chương 180.. Chương 181.. Chương 182.. Chương 183.. Chương 184.. Chương 185.. Chương 186.. Chương 187.. Chương 188.. Chương 189.. Chương 190.. Chương 191.. Chương 192.. Chương 193.. Chương 194.. Chương 195.. Chương 196.. Chương 197.. Chương 198.. Chương 199.. Chương 200.. Chương 201.. Chương 202.. Chương 203.. Chương 204.. Chương 205.. Chương 206.. Chương 207.. Chương 208.. Chương 209.. Chương 210.. Chương 211.. Chương 212.. Chương 213.. Chương 214.. Chương 215.. Chương 216.. Chương 217.. Chương 218.. Chương 219.. Chương 220.. Chương 221.. Chương 222.. Chương 223.. Chương 224.. Chương 225.. Chương 226.. Chương 227.. Chương 228.. Chương 229.. Chương 230.. Chương 231.. Chương 232.. Chương 233.. Chương 234.. Chương 235.. Chương 236.. Chương 237.. Chương 238.. Chương 239.. Chương 240.. Chương 241.. Chương 242.. Chương 243.. Chương 244.. Chương 245.. Chương 246.. Chương 247.. Chương 248.. Chương 249.. Chương 250.. Chương 251.. Chương 252.. Chương 253.. Chương 254.. Chương 255.. Chương 256.. Chương 257.. Chương 258.. Chương 259.. Chương 260.. Chương 261.. Chương 262.. Chương 263.. Chương 264.. Chương 265.. Chương 266.. Chương 267.. Chương 268.. Chương 269.. Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của đường tửu khanh